Tokyo lật bàn Quốc hội, Tehran thử ICBM 10.000km – Trung Đông sát vách chiến tranh toàn diện dưới bóng Tổng thống Trump. Xem thêm
Thế giới đang lao vào một vòng xoáy địa chính trị chưa từng thấy kể từ sau Chiến tranh Lạnh, nơi các quyết định được đưa ra với tốc độ chóng mặt, và hậu quả có thể thay đổi lịch sử trong chớp mắt. Tại Tokyo, Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi – nữ thủ tướng đầu tiên trong lịch sử đất nước Mặt Trời Mọc – đã tung ra một đòn chính trị táo bạo, lạnh lùng và đầy tính toán: giải tán Hạ viện ngay trong ngày khai mạc kỳ họp thường kỳ Quốc hội. Đây không phải là một động thái thủ tục thông thường, mà là một cú lật bàn chiến lược, lần đầu tiên sau 60 năm, Quốc hội vừa mở cửa đã bị đóng sập lại. Các nghị sĩ, nhiều người mới trúng cử chưa kịp quen lối đi trong tòa nhà Quốc hội, đột ngột mất ghế, phải quay về chiến dịch tranh cử chỉ trong 16 ngày ngắn ngủi – khoảng thời gian ngắn nhất kể từ sau Thế chiến II.
Không khí trong hội trường lúc đó là một bức tranh đối lập đầy kịch tính: một bên là những tiếng hô "banzai" vang dội theo nghi thức truyền thống, tay giơ cao tôn kính Thiên Hoàng; bên kia là những gương mặt tái mét, ngồi im lặng phản đối, nỗi tức giận hiện rõ trên từng nét mặt. Đây không chỉ là sự kết thúc đột ngột của một nhiệm kỳ, mà là lời tuyên bố rõ ràng rằng Nhật Bản không còn chỗ cho do dự. Bà Takaichi, với biệt danh "ba đâm thép" của Nhật, đang đặt cược toàn bộ sự nghiệp chính trị vào cuộc bầu cử ngày 8 tháng 2. Mục tiêu của bà không khiêm tốn: giành ít nhất 310 ghế Hạ viện, tương đương 2/3 số lượng, để vượt qua thế kìm kẹp của đảng liên minh Duy Tân Nhật Bản và vô hiệu hóa vai trò cản trở của Thượng viện. Với con số đó, theo nguyên tắc Hạ viện ưu việt, bà có thể thông qua các chính sách lớn mà không cần sự đồng thuận từ thượng viện – từ tăng ngân sách quốc phòng lên mức kỷ lục, sửa đổi các văn kiện an ninh, đến xây dựng cơ chế chuẩn bị cho kịch bản xung đột dài hạn.
Lý do bà Takaichi đưa ra không vòng vo: áp lực từ Trung Quốc, mối đe dọa quân sự đối với Đài Loan, và cưỡng ép kinh tế trong khu vực đã khiến an ninh quốc gia trở thành vấn đề sống còn. Bà công khai ngoại giao hóa lý do giải tán Quốc hội, biến nó thành lời kêu gọi trực tiếp cử tri Nhật Bản trao cho bà ủy quyền mạnh mẽ để đối phó với Bắc Kinh. Những người theo dõi chính trị Nhật Bản không khỏi nhận ra một sự thật phũ phàng: chính áp lực từ Trung Quốc đã vô tình trao cho bà Takaichi lý do chính nghĩa mạnh mẽ nhất để thuyết phục người dân rằng hòa bình mong manh không còn là lựa chọn – an ninh phải được đặt lên hàng đầu, ngay cả khi phải hy sinh sự ổn định nội bộ. Đồng thời, bà thúc đẩy thay đổi căn bản chính sách nhập tịch: nâng thời gian cư trú tối thiểu cho người nước ngoài từ 5 lên 10 năm, kèm yêu cầu khắt khe hơn về tiếng Nhật và chuẩn mực xã hội. Lập luận sắc bén: một quốc gia chuẩn bị cho xung đột không thể để bản sắc và an ninh bị pha loãng bởi chính sách dễ dãi.
Cùng lúc đó, ở phía bên kia địa cầu, Trung Đông đang sôi sục với những tín hiệu quân sự lạnh lùng và nguy hiểm đến mức khiến giới tình báo quốc tế phải nín thở. Tại thành phố Shiraz – trung tâm công nghiệp điện tử quân sự của Iran – radar đột ngột mất tích, tạo ra những "lỗ đen" bất thường trên bầu trời. Với dân thường, đó có thể là sự cố kỹ thuật; nhưng với các nhà phân tích quân sự, đây là dấu hiệu rõ ràng của một chiến dịch "làm mù" cảm biến đối phương. Gần như đồng thời, lực lượng Mỹ chuyển sang trạng thái im lặng điện tử – thuật ngữ quân sự chỉ việc hạn chế tối đa phát xạ tín hiệu để tránh bị phát hiện. Đây là kịch bản kinh điển trước khi hành động: làm mù thị giác, cắt đứt thính giác, rồi triển khai đội hình tấn công.
Tổng thống Donald Trump, đang đương chức với phong cách quyết đoán không khoan nhượng, đã đẩy căng thẳng lên đỉnh điểm. Ông cảnh báo Tehran rằng "thời gian đang cạn kiệt" để đạt thỏa thuận hạt nhân mới – không vũ khí hạt nhân, không tên lửa đạn đạo tầm xa, và chấm dứt hỗ trợ các nhóm ủy nhiệm ở Trung Đông. Một "hạm đội khổng lồ" dẫn đầu bởi tàu sân bay USS Abraham Lincoln đang di chuyển nhanh chóng về phía Iran, sẵn sàng "thực hiện sứ mệnh với tốc độ và bạo lực nếu cần thiết". Trump nhấn mạnh: cuộc tấn công tiếp theo sẽ "tệ hại hơn nhiều" so với đòn đánh vào các cơ sở hạt nhân Iran hồi mùa hè năm ngoái. Lời đe dọa của ông không phải lời nói suông: các máy bay ném bom chiến lược, tiêm kích trực chiến, phi cơ tiếp dầu, và trinh sát không người lái đã phủ kín khu vực; lực lượng đặc nhiệm Mỹ áp sát biên giới Iran. Đây là tư thế không còn là phòng thủ – mà là chuẩn bị cho một chiến dịch vũ trang có tính toán.
Iran đáp trả bằng hành động không kém phần cứng rắn. Tehran đặt quân đội vào tình trạng sẵn sàng chiến đấu cao độ, hệ thống phòng không kích hoạt toàn bộ, các đơn vị tên lửa phân tán và kênh chỉ huy chuyển sang chế độ dự phòng. Đỉnh điểm là việc thử nghiệm hỏa tiễn đạn đạo liên lục địa với tầm bắn lên đến 10.000 km – đủ để vươn tới lục địa Mỹ. Đây không phải phô trương ngẫu hứng: đây là thông điệp trực tiếp tới Washington rằng Iran không bị khuất phục, và sẵn sàng đáp trả nếu bị dồn vào chân tường. Các quan chức Iran đe dọa tấn công "trái tim Tel Aviv" nếu Mỹ hành động, và cảnh báo rằng bất kỳ đòn đánh nào cũng sẽ dẫn đến "chiến tranh toàn diện", nhắm vào căn cứ Mỹ, tàu chiến, và đồng minh.
Giữa bầu không khí sát ranh ấy, một chi tiết nhỏ nhưng đầy biểu tượng đã làm lộ rõ mức độ bất ổn: một phóng viên Trung Quốc bị dân chúng Iran hành hung dã man ngay trên đường phố. Không phải tấn công quân sự, không phải trừng phạt ngoại giao – mà là một va chạm đời thường bùng nổ từ nỗi lo sợ và căng thẳng tích tụ. Khi thần kinh xã hội căng như dây đàn, mọi cử chỉ đều có thể bị diễn giải thành thù địch; truyền thông không còn là người đưa tin mà trở thành chất xúc tác cho xung đột. Xã hội Iran đang ở trạng thái mà ranh giới giữa dân sự và chính trị gần như biến mất – một sự cố nhỏ có thể bị phóng đại thành ngòi nổ lớn.
Từ nghị trường Tokyo rung chuyển bởi quyết định giải tán Quốc hội đến bầu trời Tehran phủ đầy lỗ đen radar và tên lửa sẵn sàng khai hỏa, thế giới đang chứng kiến một thực tế phũ phàng: các sự kiện tưởng chừng rời rạc thực chất nằm trên cùng một trục địa chính trị. Quyết định chính trị diễn ra nhanh hơn lời giải thích; quân sự đi trước ngoại giao; lịch sử không chờ ai kịp hiểu. Hòa bình giờ đây chỉ tồn tại mong manh giữa hai bản tin nóng, giữa hai lần leo thang. Ai chậm chân sẽ bị bỏ lại phía sau – và sai lầm hôm nay có thể phải trả giá bằng máu của nhiều thế hệ mai sau.
