Q
·
25 tháng 4
Khi Tổng thống Donald Trump – vị lãnh đạo đương nhiệm của Hoa Kỳ – ra lệnh phong tỏa toàn bộ các cảng Iran dọc eo biển Hormuz vào tháng 4 năm 2026, cả hành tinh như nín thở trước một quyết định đanh thép đến mức có thể định hình lại trật tự thế giới. Không phải ngẫu nhiên mà giới quan sát gọi đây là đòn đánh bất đối xứng hoàn hảo: Mỹ không cần đổ bộ bộ binh hay oanh tạc quy mô lớn, chỉ cần siết chặt huyết mạch dầu mỏ toàn cầu để buộc Tehran quỳ gối. Thế nhưng, lịch sử vịnh Ba Tư đã chứng minh, bất kỳ ai dám chạm vào “cổ họng” năng lượng của nhân loại đều phải trả giá bằng máu và lửa – và lần này, dưới ánh đèn sân khấu năm 2026, cái giá ấy đang được tính bằng những con tàu bị chìm, những barrel dầu bị đốt cháy và nguy cơ một cuộc chiến tranh khu vực lan rộng không kiểm soát. Bóng ma của Chiến dịch Ernest Will năm 1987-1988 đang hiện về rõ nét đến rợn người. Lúc bấy giờ, dưới thời Ronald Reagan, Mỹ chọn cách hộ tống tàu chở dầu Kuwait để đối phó với cuộc chiến tàu chở dầu đẫm máu. Iran d...
Xem thêm
👤 Q
💬 0
📅 25 tháng 4
Khi Tổng thống Donald Trump ra lệnh phong tỏa toàn bộ các cảng Iran dọc eo biển Hormuz vào tháng 4 năm 2026, thế giới không khỏi rùng mình trước một quyết định mang đậm dấu ấn của sức mạnh áp đảo – thứ mà nếu Tôn Tử còn sống có lẽ cũng phải gật đầu tán thưởng vì tính bất đối xứng hoàn hảo. Nhưng lịch sử đã từng chứng minh, bất kỳ toan tính nào nhằm bóp nghẹt huyết mạch hàng hải chiến lược này đều đòi hỏi cái giá cực đắt, và lần này, dưới ánh đèn sân khấu toàn cầu năm 2026, cái giá ấy đang được tính bằng dòng chảy dầu mỏ, bằng những con tàu bị chìm và bằng nguy cơ một cuộc chiến tranh khu vực bùng nổ. Bóng ma của Chiến dịch Ernest Will năm 1987-1988 đang hiện về rõ nét hơn bao giờ hết. Lúc bấy giờ, dưới thời Tổng thống Ronald Reagan, Mỹ đã chọn cách hộ tống tàu chở dầu Kuwait mang cờ Mỹ để đối phó với chiến tranh tàu chở dầu – một giai đoạn đẫm máu nơi Iran sử dụng thủy lôi, tàu cao tốc vũ trang và tên lửa chống hạm để biến vịnh Ba Tư thành bãi săn. Hôm nay, Trump không dừng lại ở hộ tố...
Xem thêm
👤 Q
💬 0
📅 25 tháng 4
Vào rạng sáng ngày 22 tháng 4 năm 2026, eo biển Hormuz – mạch máu huyết mạch của 20% nguồn cung dầu mỏ toàn cầu – đã rung chuyển bởi những phát súng không báo trước từ tàu tuần tra của Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran. Một tàu chở hàng mang cờ Liberia bị bắn hỏng cầu tàu cách bờ Oman 15 hải lý. Chỉ ba giờ sau, tàu container Euphoria treo cờ Panama bị tấn công cách bờ Iran tám hải lý. Rồi đến lượt MSC Francesca và Epaminondas bị IRGC ép vào vùng lãnh hải Iran, với video tuyên bố “bắt giữ” được phát tán rộng rãi. Thỏa thuận ngừng bắn tan vỡ chỉ trong chớp mắt. Thế nhưng, tại Nhà Trắng, Tổng thống Donald Trump – người đang nắm quyền tối cao – lại chọn im lặng. Không bom, không tên lửa trả đũa tức thì. Ông đang chờ đợi thứ gì đó lớn hơn, và thứ đó đang đến rất gần. Sai Lầm Chết Người Của Tehran: Khi Nỗi Sợ Hãi Thay Thế Tính Toán Chiến Lược Iran không còn lựa chọn nào khác ngoài hành động tuyệt vọng. Phong tỏa hải quân Mỹ đã siết chặt cổ họng nền kinh tế Tehran từ nhiều tuần nay. Theo dữ liệ...
Xem thêm
👤 Q
💬 0
📅 24 tháng 4
Khi tàu khu trục JS Ikazuchi của Lực lượng Phòng vệ Nhật Bản cắt ngang eo biển Đài Loan suốt 14 giờ đồng hồ mà không gặp một tia lửa đối đầu nào từ phía Trung Quốc, cả thế giới đã chứng kiến khoảnh khắc lịch sử bị viết lại ngay trước mắt. Đó không phải là một cuộc tuần tra thông thường. Đó là lời tuyên chiến ngầm, một cú đấm thép vào chính giữa giấc mộng bá quyền của Chủ tịch Tập Cận Bình – giấc mộng mà Bắc Kinh đã dày công xây dựng qua hàng thập kỷ với hạm đội 841 tàu chiến, con số lớn nhất hành tinh. Thời điểm ấy, tháng 4 năm 2026, chỉ cách đây vài ngày, khi Trung Quốc vừa kết thúc 40 ngày tập trận phong tỏa quy mô lớn quanh Đài Loan. Bắc Kinh tưởng rằng họ đang siết chặt vòng vây, đang gửi thông điệp rõ ràng đến Đài Bắc và Washington. Thế nhưng Tokyo đã đáp trả bằng hành động thay vì lời nói. JS Ikazuchi – con tàu khu trục mang tên “Sấm sét” – lao thẳng vào vùng trời mà Bắc Kinh tự xưng là “lợi ích cốt lõi”. Và điều kinh ngạc nhất: không một tàu chiến, không một máy bay, không một t...
Xem thêm
👤 Q
💬 0
📅 24 tháng 4
Trong những ngày tháng Tư nóng bỏng năm 2026, khi dòng chảy dầu mỏ toàn cầu đang bị siết chặt đến mức nguy kịch, một diễn biến bất ngờ đã làm rung chuyển Trung Đông: Tổng thống Volodymyr Zelensky không còn giới hạn cuộc chiến của Ukraine trong lãnh thổ cũ kỹ. Ông công khai phát tín hiệu đưa drone – cả trên không lẫn trên mặt nước – đến eo biển Hormuz, điểm nghẽn chiến lược sống còn của thương mại năng lượng thế giới. Không phải viện trợ thụ động, không phải lời kêu cứu, mà là một bước đi chủ động, đanh thép: Ukraine sẵn sàng tham gia bảo vệ các đoàn tàu vận tải, huấn luyện và trực tiếp vô hiệu hóa mối đe dọa từ drone Shahed của Iran. Hơn 200 chuyên gia drone Ukraine đã có mặt tại vùng Vịnh, phối hợp với các quốc gia Ả Rập. Đây không chỉ là sự mở rộng địa bàn – đây là sự tái định vị toàn diện vị thế của Kiev trên bàn cờ địa chính trị toàn cầu. Những tuyên bố của Zelensky được đưa ra trong khuôn khổ hội nghị an ninh trực tuyến, ngay trước thềm hội nghị lớn do Anh tổ chức tại London với s...
Xem thêm
👤 Q
💬 0
📅 24 tháng 4
Khi Tổng thống Donald Trump ra lệnh phong tỏa để phá vỡ nỗ lực phong tỏa eo biển Hormuz của Iran, Sun Tzu hẳn đang mỉm cười từ dưới mộ. Lịch sử không lặp lại, nhưng nó vặn vẹo theo những vòng xoáy kinh hoàng: lần cuối cùng Tehran dám thử đóng cửa con đường huyết mạch dầu mỏ thế giới, Hải quân Mỹ đã đáp trả bằng một chiến dịch mà đến nay vẫn được nhắc đến như bài học đắt giá nhất về sức mạnh hải quân Mỹ – Operation Earnest Will và cao trào Praying Mantis. Năm 2026, dưới bóng cờ Trump, câu chuyện cũ ấy không chỉ là ký ức. Nó là lời cảnh báo sống động: Iran vừa chạm vào lằn ranh đỏ mà Washington chưa bao giờ tha thứ. Hãy quay ngược về năm 1980. Iraq dưới bàn tay sắt của Saddam Hussein – con người mà cả nhân cách chỉ xoay quanh bộ ria mép – nhìn sang Iran hậu cách mạng hỗn loạn, tướng lĩnh bị thanh trừng hàng loạt, và quyết định đây là cơ hội vàng để cướp đất. Tám năm chiến tranh hào chiến, vũ khí hóa học, một triệu người chết. Đến năm 1984, cả hai bên đều kiệt quệ trên bộ, nên họ chuyển s...
Xem thêm
👤 Q
💬 0
📅 24 tháng 4
Khi những người lính Nga, mệt mỏi và tuyệt vọng, thốt lên qua camera rằng “không ai đánh đập chúng tôi ở đây, họ cho ăn, cho thuốc lá”, cả Kremlin phải rùng mình. Không phải một, không phải hai, mà theo dự án “Tôi Muốn Sống” của tình báo Ukraine, con số đã vượt 10.000 quân nhân Nga chọn buông súng thay vì chết vô ích trên chiến trường Donetsk, Kharkiv và Zaporizhzhia. Đây không còn là những trường hợp cá biệt. Đây là một làn sóng đầu hàng có hệ thống, được ghi nhận qua bản đồ đỏ rực trên các tuyến mặt trận, nơi mà chỉ cách đây vài tháng thôi, quân Nga vẫn còn ảo tưởng về một “chiến dịch đặc biệt” ngắn ngày. Và đằng sau những lời thú nhận ấy là một bức tranh địa chính trị đen tối hơn bao giờ hết: một siêu cường hạt nhân đang tự gặm nhấm chính mình từ bên trong. Hãy dừng lại một giây để hình dung. Mùa đông khắc nghiệt đã qua. Đường sá khô ráo. Logistics lẽ ra phải thông thoáng. Thế mà số lượng đầu hàng không giảm, ngược lại còn tăng vọt. Lý do? Không phải thời tiết. Đó là sự sụp đổ đa tầ...
Xem thêm
— Đã hiển thị tất cả bài viết —