Ngày 8 tháng 7 năm 2025, bầu trời Ukraine rung chuyển dưới những đợt không kích dữ dội của Nga, một đòn tấn công tàn khốc đánh dấu bước leo ...
Ngày 8 tháng 7 năm 2025, bầu trời Ukraine rung chuyển dưới những đợt không kích dữ dội của Nga, một đòn tấn công tàn khốc đánh dấu bước leo thang mới trong cuộc xung đột kéo dài hơn ba năm qua. Các tên lửa hành trình và máy bay không người lái của Moscow đã giáng xuống năm thành phố lớn của Ukraine, từ Kyiv đến Kharkiv, từ Lviv đến Dnipro, để lại đằng sau những cột khói đen ngòm và những tiếng khóc xé lòng. Trong số các mục tiêu, một bệnh viện nhi ở Kyiv bị phá hủy, hàng chục trẻ em và nhân viên y tế trở thành nạn nhân của vụ tấn công được Tổng thống Volodymyr Zelensky mô tả là “tội ác chiến tranh không thể tha thứ”. Khi thế giới chứng kiến những hình ảnh đau lòng từ hiện trường, các đồng minh phương Tây của Ukraine đã nhanh chóng hành động, triệu tập các cuộc họp khẩn cấp và cam kết hỗ trợ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nhưng liệu những lời hứa này có đủ để ngăn chặn cơn bão lửa đang càn quét Ukraine, hay chỉ là những lời nói suông trong bối cảnh địa chính trị ngày càng rối loạn?
Cuộc không kích lần này không chỉ là một đòn đánh quân sự, mà còn là một thông điệp chính trị lạnh lùng từ Điện Kremlin. Tổng thống Vladimir Putin, người đã liên tục khẳng định rằng Nga sẽ không lùi bước trước áp lực quốc tế, dường như đang muốn thử thách ý chí của phương Tây và sự kiên cường của người dân Ukraine. Các báo cáo từ hiện trường cho thấy hơn 20 người thiệt mạng và hàng trăm người bị thương, với những hình ảnh đau lòng về những đứa trẻ bị mắc kẹt trong đống đổ nát của bệnh viện nhi Ohmatdyt tại Kyiv. Đây không phải lần đầu tiên cơ sở hạ tầng dân sự trở thành mục tiêu, nhưng quy mô và sự tàn bạo của vụ tấn công đã làm dấy lên làn sóng phẫn nộ trên toàn cầu. Tổng thống Zelensky, trong bài phát biểu đầy xúc động, đã kêu gọi thế giới “mở mắt” trước những gì ông gọi là “chủ nghĩa khủng bố có hệ thống” của Nga.
Phản ứng từ các đồng minh của Ukraine không để lâu. Tại Washington, Tổng thống Donald Trump, đang trong nhiệm kỳ thứ hai, đã lên án vụ tấn công, gọi đây là “hành động man rợ” và cam kết tăng cường viện trợ quân sự cho Ukraine, bao gồm các hệ thống phòng không Patriot và máy bay không người lái tiên tiến. Tuy nhiên, giọng điệu của ông Trump vẫn mang màu sắc thận trọng, nhấn mạnh rằng Mỹ sẽ không để mình bị kéo vào một cuộc chiến trực tiếp với Nga. Trong khi đó, tại Brussels, NATO đã tổ chức một cuộc họp khẩn cấp, nơi các nhà lãnh đạo thảo luận về việc mở rộng hỗ trợ cho Ukraine, từ cung cấp vũ khí đến tăng cường các biện pháp trừng phạt kinh tế nhắm vào Moscow. Thủ tướng Anh Keir Starmer gọi vụ không kích là “một lời nhắc nhở tàn nhẫn về lý do tại sao chúng ta không thể bỏ rơi Ukraine”. Pháp và Đức cũng cam kết viện trợ bổ sung, với Tổng thống Emmanuel Macron tuyên bố rằng Paris sẽ gửi thêm hệ thống tên lửa phòng không để bảo vệ bầu trời Kyiv.
Nhưng đằng sau những lời cam kết mạnh mẽ là những câu hỏi hóc búa về hiệu quả và tính bền vững của sự hỗ trợ này. Trong ba năm qua, hàng tỷ đô la vũ khí và viện trợ tài chính đã chảy vào Ukraine, nhưng Nga vẫn duy trì lợi thế về hỏa lực và nguồn lực. Các hệ thống phòng không, dù tiên tiến, không thể ngăn chặn hoàn toàn những đợt tấn công quy mô lớn như thế này. Hơn nữa, sự đoàn kết của phương Tây đang bị thử thách bởi những rạn nứt nội bộ. Một số quốc gia châu Âu, đặc biệt là Hungary và Slovakia, đã bày tỏ sự miễn cưỡng trong việc leo thang đối đầu với Nga, lo ngại về nguy cơ lan rộng xung đột. Trong khi đó, tại Mỹ, một số tiếng nói trong đảng Cộng hòa, vốn ủng hộ mạnh mẽ Tổng thống Trump, đang kêu gọi giảm viện trợ cho Ukraine để tập trung vào các vấn đề nội địa. Những chia rẽ này làm dấy lên câu hỏi: Liệu phương Tây có đủ quyết tâm để đối đầu với một nước Nga ngày càng hung hãn?
Bối cảnh địa chính trị càng trở nên phức tạp khi Nga tiếp tục củng cố liên minh với các quốc gia như Trung Quốc, Iran và Triều Tiên. Các báo cáo tình báo gần đây cho thấy Moscow đã nhận được hàng ngàn máy bay không người lái từ Iran và đạn pháo từ Triều Tiên, giúp duy trì sức mạnh quân sự trong cuộc chiến tiêu hao với Ukraine. Trong khi đó, Trung Quốc, dù không trực tiếp cung cấp vũ khí, vẫn đóng vai trò là “lá phổi kinh tế” của Nga, giúp Moscow né tránh các lệnh trừng phạt phương Tây thông qua thương mại song phương. Sự phụ thuộc lẫn nhau này tạo ra một trật tự thế giới mới, nơi các cường quốc độc tài hợp sức thách thức trật tự tự do mà phương Tây đã xây dựng hàng thập kỷ qua.
Trong khi các nhà lãnh đạo thế giới tranh luận về các biện pháp đáp trả, người dân Ukraine tiếp tục gánh chịu những hậu quả tàn khốc của chiến tranh. Tại Kyiv, các đội cứu hộ làm việc không ngừng nghỉ giữa đống đổ nát, cố gắng tìm kiếm những người sống sót. Những câu chuyện đau lòng về các gia đình bị chia cắt, những đứa trẻ mất đi cha mẹ, và những cộng đồng bị xóa sổ đang trở thành hiện thực hàng ngày. Một nhân viên cứu hộ tại bệnh viện nhi Ohmatdyt, với khuôn mặt lấm lem bụi, nói với các phóng viên: “Chúng tôi không còn nước mắt để khóc nữa, nhưng chúng tôi sẽ không bỏ cuộc.” Tinh thần bất khuất của người Ukraine, từng được ca ngợi là biểu tượng của sự kiên cường, giờ đây đang bị thử thách đến giới hạn.
Cuộc không kích này cũng làm dấy lên những câu hỏi cấp bách về trách nhiệm giải trình. Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc đã tổ chức một phiên họp khẩn cấp, nhưng như thường lệ, Nga sử dụng quyền phủ quyết để ngăn chặn bất kỳ nghị quyết nào lên án hành động của mình. Điều này càng làm nổi bật sự bất lực của các thể chế quốc tế trong việc đối phó với các hành vi vi phạm luật pháp quốc tế. Các tổ chức nhân quyền như Amnesty International và Human Rights Watch đã kêu gọi điều tra độc lập về vụ tấn công vào bệnh viện nhi, nhưng triển vọng đưa những người chịu trách nhiệm ra trước công lý vẫn còn xa vời.
Trong bối cảnh này, vai trò của cộng đồng quốc tế trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Các nhà hoạt động và tổ chức phi chính phủ đang kêu gọi tăng cường hỗ trợ nhân đạo cho Ukraine, từ cung cấp thực phẩm và thuốc men đến tái thiết các cơ sở hạ tầng bị phá hủy. Nhưng hơn cả, họ nhấn mạnh rằng hòa bình không thể đạt được chỉ bằng vũ khí. Một giải pháp ngoại giao, dù khó khăn, là con đường duy nhất để chấm dứt vòng xoáy bạo lực. Tuy nhiên, khi cả hai bên đều không sẵn sàng nhượng bộ, viễn cảnh về một cuộc đàm phán hòa bình vẫn mờ mịt.
Khi khói bụi từ các vụ nổ dần tan, thế giới một lần nữa đối mặt với câu hỏi đau đớn: Làm thế nào để ngăn chặn một cuộc chiến đang đe dọa nuốt chửng không chỉ Ukraine, mà cả trật tự toàn cầu? Cuộc không kích ngày 8 tháng 7 không chỉ là một đòn đánh vào Ukraine, mà còn là một lời cảnh báo cho nhân loại: khi bạo lực trở thành ngôn ngữ thống trị, không ai có thể đứng ngoài lề. Từ những hành lang quyền lực ở Washington và Brussels đến những con phố tan hoang ở Kyiv, tất cả chúng ta đều đang chứng kiến một chương đau thương trong lịch sử loài người. Và câu hỏi vẫn còn đó, vang vọng không lời đáp: Chúng ta sẽ làm gì để chấm dứt cơn ác mộng này?