F-35 lặng lẽ bắn rơi Yak-130 trên bầu trời Tehran, Iran mất hết không quân chỉ trong 48 giờ. Trump nói chiến tranh sắp kết thúc
Bầu trời Tehran, chỉ trong vòng chưa đầy 48 giờ, đã trở thành nghĩa địa của một không quân từng được Tehran tự hào xây dựng suốt gần nửa thế kỷ với 200 tỷ đô la đổ vào. Một chiếc F-35I Adir của Không quân Israel, lặng lẽ như bóng ma, đã bắn rơi chiếc Yak-130 – vốn là máy bay huấn luyện tiên tiến nhất mà Iran mới mua về năm 2023 – ngay trên không phận thủ đô. Đó không phải là trận không chiến cân sức; đó là lời tuyên ngôn về sự chênh lệch không thể bù đắp: một bên là công nghệ tàng hình thế hệ thứ năm, bên kia là di sản Liên Xô 30 năm tuổi cố gắng chống cự trong tuyệt vọng.
Cảnh tượng ấy, được ghi lại qua footage rò rỉ, không chỉ là khoảnh khắc lịch sử đầu tiên một chiếc F-35 hạ gục máy bay có người lái – mà còn là biểu tượng cho sự sụp đổ toàn diện của Không quân Cộng hòa Hồi giáo Iran. Hầu hết phi đội Iran thậm chí chưa kịp cất cánh: chúng bị tiêu diệt ngay trong hầm ngầm, trên đường băng, hoặc trong lúc chuẩn bị. Tổng thống Donald Trump, đang ngồi trên Air Force One, đã nói thẳng thừng với báo giới: “Họ không còn không quân, không còn hải quân, không còn radar, không còn lãnh đạo. Tất cả đã biến mất.” Lời ông không phải khoe khoang suông – dữ liệu từ CENTCOM xác nhận: trong hai ngày đầu của Chiến dịch Epic Fury (bắt đầu từ 28/2/2026), Mỹ và Israel đã thực hiện hơn 5.000 cuộc tấn công chính xác, phá hủy hàng loạt bệ phóng tên lửa ngầm sâu, nhà máy drone một chiều, và toàn bộ hạm đội hải quân Iran ở Vịnh Ba Tư, Eo biển Hormuz lẫn Vịnh Oman.
Sự thống trị trên không đạt được với tốc độ chóng mặt. Chỉ 40 giờ sau khi bom đầu tiên rơi, Israel đã giành ưu thế không phận trên Tehran. Ngày tiếp theo, phi đội ném bom chiến lược Mỹ – B-2 Spirit, B-1B Lancer, B-52 Stratofortress – ồ ạt xuất hiện, thả hàng chục quả bom xuyên phá 2.000 pound GPS-guided vào các silo tên lửa và cơ sở sản xuất. Kết quả: số lượng tên lửa đạn đạo Iran phóng ra giảm 90%, drone một chiều giảm 83% so với ngày đầu (hơn 300 tên lửa và 800 drone). Xu hướng ấy không đảo ngược; mỗi ngày trôi qua, Tehran mất thêm khả năng phản công. Tướng Dan Caine, Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân, đã mô tả rõ ràng: đây là chiến dịch “upstream” – tấn công tận gốc rễ, triệt phá nhà máy sản xuất drone, bệ phóng, và trung tâm chỉ huy trước khi chúng kịp triển khai.
Khi đồng minh vượt ranh giới mong manh
Nhưng không phải mọi thứ đều nằm trong kịch bản của Washington. Cuộc tấn công vào 30 kho dầu của Iran – được cho là do Israel thực hiện – đã khiến Lầu Năm Góc công khai bày tỏ “không hài lòng”. Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth, trong buổi họp báo, nhấn mạnh: “Đó không phải mục tiêu của chúng tôi.” Trump cũng từng cảnh báo rõ ràng: không đánh vào hạ tầng năng lượng dân sự vì sẽ mất hàng thập kỷ để tái thiết, đồng thời đẩy giá dầu tăng vọt – điều mà ngay cả những người ủng hộ ông cũng không mong muốn. Sự việc này phơi bày căng thẳng ngầm trong liên minh Mỹ-Israel: Tel Aviv theo đuổi mục tiêu rộng hơn, quyết liệt hơn, trong khi Washington muốn kiểm soát nhịp độ, tránh sa lầy vào “nation-building” kiểu cũ.
Trump lặp đi lặp lại: “Đây không phải 2003. Không có quagmire, không có dân chủ hóa vô thời hạn.” Ông muốn chiến thắng “quyết đoán, tàn bạo hiệu quả”, kết thúc trên timeline của Mỹ. Hegseth bổ sung: ngày tiếp theo sẽ là “ngày tấn công dữ dội nhất” – nhiều máy bay chiến đấu, nhiều oanh tạc cơ, tình báo tinh vi hơn bao giờ hết. Nhưng đằng sau ngôn từ đanh thép là nỗi lo thực tế: nếu Israel tiếp tục vượt rào, Mỹ có thể bị kéo sâu hơn vào xung đột mà cử tri đã bầu Trump để tránh.
Iran phản công yếu ớt, nhưng vẫn nguy hiểm
Dù bị giáng đòn chí mạng, Iran vẫn cố gắng đáp trả. Số lượng drone và tên lửa giảm mạnh, nhưng những đợt phóng lẻ tẻ vẫn xảy ra – đôi khi tăng đột biến như ngày thứ tám. Tehran nhắm vào căn cứ Mỹ ở Bahrain, Kuwait, Qatar, UAE; thậm chí đánh vào đại sứ quán Mỹ ở Riyadh. Nhưng hiệu quả thấp: phần lớn bị đánh chặn bởi hệ thống phòng không liên minh, bao gồm cả các đối tác khu vực. Hải quân Iran gần như biến mất – hơn 50 tàu bị đánh chìm trong 10 ngày đầu, bao gồm cả tàu sân bay drone. Các thủy thủ bỏ tàu chạy tán loạn, từ chối lên boong.
Trump nhìn nhận thực tế: “Chúng ta có thể làm tệ hơn nhiều.” Ông tuyên bố phần lớn mục tiêu quân sự đã đạt được, và “cái còn lại có thể bị xóa sổ trong một giờ.” Nhưng ông cũng thừa nhận: quyết định tiếp theo phụ thuộc vào “thái độ” của chính quyền Trump. Ông không muốn thay đổi chế độ bằng cách đổ bộ bộ binh – bài học từ Iraq vẫn ám ảnh – mà hy vọng vào “công thức Venezuela”: một lãnh đạo nội bộ, ôn hòa hơn, vẫn thuộc hệ thống cũ nhưng sẵn sàng đàm phán.
Ai sẽ lãnh đạo Iran sau Khamenei?
Cái chết của Lãnh tụ Tối cao Ali Khamenei trong những giờ đầu tấn công đã mở ra khoảng trống quyền lực. Con trai ông, Mojtaba Khamenei, được chọn làm người kế nhiệm – quyết định khiến Trump công khai thất vọng: “Điều đó sẽ dẫn đến nhiều vấn đề hơn.” Ông không muốn Mojtaba; ông muốn một “người nội bộ” – giống như trường hợp Venezuela, nơi Mỹ ủng hộ một lãnh đạo đối lập nhưng vẫn giữ cấu trúc nhà nước để tránh hỗn loạn kiểu ISIS.
Trump nói thẳng với người dân Iran: “Các bạn là dân tộc tuyệt vời, thông minh, năng động. Tôi muốn giúp, nhưng các bạn phải ở trong một hệ thống cho phép điều đó.” Lời kêu gọi ấy mang tính chiến lược: kích động nội bộ lật đổ, thay vì Mỹ trực tiếp làm. Nhưng rủi ro rõ ràng: tấn công hạ tầng dân sự (như kho dầu) có thể đoàn kết người Iran quanh chế độ thay vì chống lại nó. Giá dầu tăng vọt cũng sẽ làm tổn hại kinh tế toàn cầu – và chính cử tri Mỹ.
Địa chính trị thay đổi vĩnh viễn
Chiến dịch này không chỉ là về Iran. Nó khẳng định sức mạnh của liên minh Mỹ-Israel trong kỷ nguyên Trump 2.0: không do dự, không nhân nhượng, tập trung vào “peace through strength”. F-35 – “chiếc máy bay gần như vô hình” – đã chứng minh giá trị: tàng hình, cảm biến vượt trội, khả năng tiêu diệt mục tiêu từ khoảng cách an toàn. Sự sụp đổ của không quân Iran chỉ trong vài ngày là lời cảnh tỉnh cho mọi đối thủ tiềm tàng: Nga, Trung Quốc, Triều Tiên.
Nhưng cái giá phải trả? Hàng nghìn mục tiêu bị phá hủy, dân thường thiệt mạng, căng thẳng khu vực leo thang với Hezbollah, Houthis. Trump khẳng định: “Chúng ta dẫn dắt, không bị kéo theo.” Nhưng lịch sử cho thấy, khi bom rơi, ranh giới giữa mục tiêu quân sự và chính trị thường mờ nhạt. Tehran có thể yếu đi, nhưng nếu chế độ sống sót – dù dưới lãnh đạo mới – thì hạt nhân và tên lửa có thể tái sinh. Và nếu Mỹ rút lui quá sớm, khoảng trống sẽ bị lấp đầy bởi Moscow hay Bắc Kinh.
Cuộc chiến này, dù Trump gọi là “thành công lớn”, vẫn đang ở giai đoạn quyết định. Tehran cô lập, nhưng chưa sụp đổ. Washington dẫn dắt, nhưng không kiểm soát hoàn toàn đồng minh. Và bầu trời Trung Đông, lần đầu tiên sau nhiều thập kỷ, hoàn toàn thuộc về những chiếc F-35 lặng lẽ bay qua.
KICKER TEXT: F-35 XÓA SỔ IRAN
