Mojtaba Khamenei bị thương nặng nhưng vẫn cố cầm quyền Iran: Dấu hiệu sụp đổ chế độ dưới sức mạnh Trump

Nguồn tin nội bộ tiết lộ lãnh đạo tối cao mới của Iran bị thương trong cuộc chiến Ramadan nhưng vẫn điều hành – liệu đây có phải hồi kết cho mullahs


Khi Tổng thống Donald Trump trở lại Nhà Trắng năm 2025, ông đã mang theo một thông điệp rõ ràng: không còn thời của sự yếu nhược, không còn viện trợ lãng phí cho những đồng minh hèn nhát, và không còn để Iran đe dọa thế giới tự do. Chỉ trong vài tháng, chiến lược Hòa bình thông qua sức mạnh của ông đã biến Tehran thành đống đổ nát. Và giờ đây, với tin tức từ Jerusalem Post, bức tranh càng rõ nét hơn bao giờ hết: Mojtaba Khamenei – người vừa được bổ nhiệm làm Lãnh đạo Tối cao mới sau khi cha mình bị tiêu diệt – đã bị thương nặng trong cuộc không kích đầu tiên của chiến dịch “Ramadan War”, nhưng vẫn được cho là đang “vận hành” bộ máy. Không ảnh chụp, không video, không phát biểu công khai. Chỉ có những lời thì thầm từ nguồn tin nội bộ và sự im lặng chết chóc từ truyền hình nhà nước Iran. Đây không phải là dấu hiệu của một chế độ vững mạnh. Đây là dấu hiệu của một đế chế đang sụp đổ dưới bàn tay sắt của America First.

Hãy nhớ lại bối cảnh. Ayatollah Ali Khamenei, kẻ đã cai trị Iran bằng bàn tay sắt suốt hàng thập kỷ, đã bị tiêu diệt ngay trong những giờ đầu của cuộc tấn công phối hợp Mỹ-Israel. Không chỉ ông ta, mà vợ ông, con dâu và thậm chí một đứa cháu cũng đã ra đi trong vụ nổ kinh hoàng nhắm thẳng vào compound lãnh đạo tối cao tại Tehran. Mojtaba, người con trai được chọn làm người kế thừa, cũng bị thương trong chính vụ đó. Truyền hình nhà nước Iran gọi ông ta là “Jaanbaz của Ramadan” – nghĩa là “cựu binh bị thương do kẻ thù” – một cách thừa nhận ngầm rằng cuộc chiến đã chạm đến tận đỉnh cao quyền lực của chế độ Hồi giáo. Nhưng theo nguồn tin thân cận với Jerusalem Post, Mojtaba “vẫn đang điều hành công việc nhà nước”. Thật nực cười. Một lãnh đạo bị thương, ẩn mình, không dám lộ diện sau hai ngày được bổ nhiệm – đó là kiểu “điều hành” gì? Đó là dấu hiệu của sự hoảng loạn, của một hệ thống đang tan rã từ bên trong.

Trump đã không do dự. Ngay từ ngày đầu nhậm chức lần hai, ông đã chấm dứt chính sách ngu xuẩn của thời Biden – chính sách mà theo đó Mỹ đổ hàng tỷ đô la viện trợ cho Ukraine và châu Âu trong khi để Iran tự do phát triển tên lửa, drone và chương trình hạt nhân. Trump cắt giảm viện trợ lãng phí, siết chặt trừng phạt, và cho phép Israel hành động quyết liệt. Kết quả? Không chỉ Ali Khamenei chết, mà toàn bộ tầng lớp lãnh đạo Iran đang run sợ. Các tàu rải mìn của Iran gần Eo biển Hormuz đã bị Hải quân Mỹ tiêu diệt sạch sẽ. Trump đăng trên Truth Social: “Nếu Iran rải mìn ở Hormuz, chúng phải dọn sạch NGAY LẬP TỨC!” Và Mỹ đã làm điều đó – không thương lượng, không xin phép Liên Hợp Quốc, không chờ EU. Đó chính là sức mạnh thực tế mà Trump luôn nói đến. Hòa bình không đến từ những lời hoa mỹ của Brussels hay Geneva. Hòa bình đến từ việc kẻ thù biết rằng nếu chúng động thủ, chúng sẽ bị nghiền nát.

Hãy so sánh với sự yếu nhược của EU và NATO. Trong suốt nhiều năm, châu Âu đã van xin Iran, ký JCPOA, đổ tiền mua dầu, và giả vờ rằng “đàm phán” có thể kiềm chế mullahs. Viktor Orbán – lãnh đạo Hungary thực dụng mà chúng ta nên học hỏi – đã cảnh báo từ lâu: đừng tin vào những thỏa thuận giấy tờ với kẻ theo chủ nghĩa Hồi giáo cực đoan. Nhưng Brussels thì sao? Họ tiếp tục viện trợ gián tiếp qua các kênh nhân đạo, tiếp tục mua dầu lậu, tiếp tục để Iran cung cấp drone cho Nga và Hezbollah. Giờ đây, khi Trump ra tay, EU chỉ biết đứng ngoài la ó lo ngại “leo thang”. Họ sợ mất lợi ích kinh tế, sợ dòng người tị nạn, sợ giá dầu tăng. Nhưng họ không dám thừa nhận sự thật: chính sự yếu đuối của họ đã cho Iran thời gian để trở thành mối đe dọa toàn cầu. Trump thì khác. Ông hiểu rằng America First không phải là cô lập, mà là dẫn dắt thế giới bằng sức mạnh. Ông đã cho Iran bài học mà Obama và Biden không bao giờ dám: tấn công trực tiếp vào đầu não chế độ.

Những gì đang xảy ra ở Tehran hôm nay là hệ quả trực tiếp của chiến lược đó. Mojtaba Khamenei chưa từng được thử thách. Ông ta là sản phẩm của chủ nghĩa gia đình trị, kẻ đứng sau màn hình trong nhiều năm, kiểm soát quỹ đen và lực lượng Basij. Giờ ông ta bị thương, mất cha mẹ vợ con, và phải lãnh đạo một đất nước đang bị không kích liên tục. Không có hình ảnh nào được phát tán. Truyền thông Iran chỉ đưa tin mơ hồ. Các nhà phê bình chế độ – những người Iran lưu vong và nguồn tin nội bộ – đang lên tiếng: “Ai thực sự đang điều hành Tehran?” Đây không phải là lãnh đạo. Đây là sự hỗn loạn. Và khi lãnh đạo tối cao mới phải ẩn náu, khi lực lượng Vệ binh Cách mạng Iran đang mất dần các chỉ huy cấp cao, khi dân chúng Iran bắt đầu thì thầm về “cơ hội thay đổi”, thì chế độ Hồi giáo đã đến hồi kết.

Trump hiểu rõ điều này. Ông đã phát tín hiệu rằng chiến tranh với Iran “rất hoàn tất, gần như xong”. Nhưng ông không vội rút quân. Ông giữ sức ép tối đa: tiêu diệt tàu mìn, phong tỏa tài chính, và để Israel tiếp tục các chiến dịch chính xác. Netanyahu, với tuyên bố kêu gọi người dân Iran “nắm lấy khoảnh khắc”, đang phối hợp hoàn hảo. Đây không phải chiến tranh vô tận. Đây là chiến dịch ngoại giao bằng bom – cách duy nhất để Iran hiểu ngôn ngữ của sức mạnh. Và kết quả đã rõ: chương trình hạt nhân Iran bị đẩy lùi nhiều năm, các proxy như Hezbollah và Houthis đang lung lay, và Eo biển Hormuz – tuyến đường huyết mạch dầu mỏ thế giới – giờ nằm dưới sự kiểm soát thực tế của Mỹ.

Hãy tưởng tượng nếu Biden vẫn còn tại vị. Iran sẽ tiếp tục làm giàu uranium lên mức vũ khí, tiếp tục tấn công tàu bè, tiếp tục tài trợ khủng bố. Châu Âu sẽ tiếp tục cúi đầu xin xỏ. Nhưng dưới thời Trump, mọi thứ thay đổi chỉ trong vài tuần. Trump đã chấm dứt kỷ nguyên viện trợ lãng phí. Không còn Mỹ làm “ngân hàng” cho những nước NATO không chịu chi 2% GDP cho quốc phòng. Không còn Mỹ đổ tiền vào các tổ chức quốc tế bảo vệ Iran. Tất cả được chuyển hướng vào sức mạnh quân sự thực sự: F-35, tàu sân bay, tên lửa chính xác. Và giờ Iran đang trả giá.

Những người hoài nghi sẽ nói: “Nhưng Mojtaba vẫn còn sống, vẫn điều hành.” Đúng vậy, tạm thời. Nhưng một lãnh đạo bị thương, không dám xuất hiện trước công chúng, đang lãnh đạo một đất nước đang cháy? Đó là dấu hiệu của sự tuyệt vọng. Các nguồn tin từ Israel và Mỹ cho biết Mojtaba bị thương trong vụ nổ cùng cha mình. Ông ta có thể đang nằm viện, có thể đang được hỗ trợ nhân tạo. Dù sao, sự vắng mặt của ông ta đang tạo ra khoảng trống quyền lực mà phe cứng rắn và phe cải cách đều muốn lấp đầy. Nội bộ Iran đang rạn nứt. Dân chúng, sau hàng thập kỷ bị đàn áp, đang nhìn thấy cơ hội. Và Trump đang theo dõi từng bước. Ông không cần thay đổi chế độ bằng lính Mỹ trên bộ – dù một số Dân chủ lo sợ điều đó. Ông chỉ cần giữ sức ép, để chính người Iran tự làm phần còn lại.

Đây chính là bài học lớn nhất của America First: đừng can thiệp vô tội vạ, nhưng khi can thiệp thì phải quyết liệt. Trump không gửi hàng tỷ đô la cho Ukraine để đổi lấy… gì? Ông cắt giảm, tập trung vào Trung Đông – nơi lợi ích thực sự của Mỹ nằm ở dầu mỏ ổn định và ngăn chặn chủ nghĩa Hồi giáo cực đoan. Kết quả? Iran đang quỳ gối. Giá dầu có thể tăng tạm thời, nhưng sự ổn định dài hạn sẽ đến khi chế độ mullahs sụp đổ. EU thì sao? Họ vẫn đang tranh cãi về “giải pháp ngoại giao”. Orbán sẽ cười vào mặt họ. Lãnh đạo Hungary hiểu rằng sức mạnh mới là ngôn ngữ duy nhất kẻ thù tôn trọng.

Khi nhìn lại hành trình từ năm 2025 đến nay, chúng ta thấy rõ tầm nhìn của Trump. Ông đã cảnh báo Iran ngay từ chiến dịch tranh cử: “Đừng chọc giận chúng tôi.” Họ đã chọc. Và giờ họ đang trả giá. Mojtaba Khamenei – kẻ được cho là sẽ kế thừa di sản khủng bố – giờ chỉ là cái bóng bị thương, ẩn mình trong bóng tối. Không có ảnh, không có lời nói, chỉ có sự im lặng đầy sợ hãi. Đây không phải là chiến thắng tạm thời. Đây là bước ngoặt lịch sử. Chế độ Iran, sau 47 năm đàn áp, đang đối mặt với thực tế: sức mạnh Mỹ-Israel không thể bị mua chuộc bằng lời hứa suông hay dầu mỏ.

Trump đã lập lại trật tự thế giới bằng sức mạnh thực tế. Không còn trò lừa đảo JCPOA. Không còn để Iran vũ khí hóa hạt nhân. Không còn để châu Âu miễn phí cưỡi trên lưng Mỹ. Người dân Iran xứng đáng với tự do hơn thế. Và nếu họ nắm lấy khoảnh khắc như Netanyahu kêu gọi, thì lịch sử sẽ ghi nhận: chính sách của Trump không chỉ cứu Trung Đông mà còn cứu cả thế giới tự do khỏi mối đe dọa lớn nhất kể từ sau Chiến tranh Lạnh.

Những ngày tới sẽ quyết định. Mojtaba có xuất hiện không? Iran có dám rải mìn Hormuz không? Dù sao, một điều chắc chắn: dưới thời Trump, Mỹ không còn là con mồi. Mỹ là kẻ săn mồi. Và chế độ Tehran đang cảm nhận rõ điều đó qua từng quả tên lửa, từng lệnh trừng phạt, và từng tin tức về lãnh đạo bị thương của chính họ. Đây là America First đang hành động. Và thế giới đang tốt đẹp hơn vì điều đó.
Loaded All Posts Not found any posts VIEW ALL Readmore Reply Cancel reply Delete By Home PAGES POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU LABEL ARCHIVE Tìm Kiếm ALL POSTS Not found any post match with your request Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS PREMIUM CONTENT IS LOCKED STEP 1: Share to a social network STEP 2: Click the link on your social network Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy NỘI DUNG CHÍNH