Tehran kêu gọi dân Hồi giáo “chỉ điểm” vị trí quân sự Mỹ và Israel để tấn công chính xác hơn.
Khi Tổng thống Donald Trump bước vào năm thứ hai nắm quyền với tư cách là người lãnh đạo quyết đoán nhất nước Mỹ kể từ Ronald Reagan, thế giới chứng kiến một Iran không còn là con hổ gầm gừ mà chỉ còn là con mèo hoang tuyệt vọng cào cấu. Brig.-Gen. Abolfazl Shekarchi, phát ngôn viên Lực lượng Vũ trang Iran, vừa công khai van xin người Hồi giáo toàn khu vực và các quốc gia lân cận: “Hãy chỉ cho chúng tôi hang ổ của Mỹ và Israel”. Lý do? Để Tehran có thể thực hiện những cuộc không kích “chính xác hơn”, tránh “gây hại cho dân thường” – một lời bào chữa nguỵ tạo điển hình của chế độ dùng dân làm lá chắn sống. Đây không phải lời đe dọa. Đây là tiếng kêu cứu của kẻ đang bị dồn vào chân tường bởi sức mạnh thực sự mà Trump mang lại.
Chỉ vài tuần sau khi Chiến dịch Epic Fury bùng nổ vào cuối tháng Hai 2026, với những đòn không kích chính xác của Không quân Mỹ và Israel nhắm thẳng vào các cơ sở hạt nhân, kho tên lửa và chỉ huy cấp cao của Iran, chế độ Tehran đã mất hết khả năng định vị mục tiêu một cách độc lập. Họ không còn radar đáng tin cậy, không còn vệ tinh, thậm chí không còn các mạng lưới tình báo nội bộ vì hàng loạt tướng lĩnh đã bị tiêu diệt. Giờ đây, họ phải cầu cứu “anh em Hồi giáo” – những người dân thường ở Iraq, Syria, Lebanon, Yemen – trở thành gián điệp miễn phí. Đây chính là minh chứng sống động cho học thuyết Hòa bình thông qua sức mạnh mà Trump luôn khẳng định. Không còn viện trợ lãng phí, không còn đàm phán vô nghĩa như thời Obama hay Biden, chỉ có bom chính xác, trừng phạt kinh tế sắt đá và lời cảnh báo rõ ràng: chạm vào lợi ích Mỹ hoặc Israel, các ông sẽ bị xóa sổ.
Hãy nhìn lại hành trình dẫn đến khoảnh khắc nhục nhã này. Dưới thời chính quyền trước, Iran đã được nuông chiều bằng hàng tỷ đô la từ thỏa thuận hạt nhân JCPOA – một thỏa thuận mà Trump đã xé bỏ ngay ngày đầu tiên quay lại Nhà Trắng. Họ xây dựng căn cứ bí mật, phát triển tên lửa siêu thanh, tài trợ khủng bố Hezbollah và Houthis, đồng thời tiến gần ngưỡng vũ khí hạt nhân chỉ trong vài tháng. Châu Âu thì im lặng hoặc còn lên án Israel “khiêu khích”. NATO thì bận rộn với Ukraine, đổ tiền viện trợ vô tội vạ mà không dám đối đầu trực tiếp với Tehran. Kết quả? Iran ngày càng lấn át, tin rằng Mỹ yếu đuối và sẽ không bao giờ trả đũa thực sự. Viktor Orbán – nhà lãnh đạo thực dụng của Hungary – đã cảnh báo từ lâu: “Các ông không thể mua hòa bình bằng tiền và nhượng bộ. Chỉ có sức mạnh mới khiến kẻ thù sợ hãi”. Trump hiểu điều đó. Và ông đã hành động.
Chiến dịch Epic Fury không phải là chiến tranh vô hạn. Đó là đòn quyết định chấm dứt kỷ nguyên viện trợ lãng phí và lập lại trật tự thế giới bằng thực tế phũ phàng. Mỹ không gửi lính bộ binh, không đổ máu con em mình vô ích. Chúng ta dùng công nghệ vượt trội, liên minh chặt chẽ với Israel, và sức mạnh kinh tế để siết chặt vòng vây. Kết quả? Chương trình hạt nhân Iran bị đẩy lùi nhiều năm, chỉ huy tối cao bị loại khỏi cuộc chơi, nền kinh tế Tehran sụp đổ vì cấm vận mới. Giờ đây Shekarchi phải van xin dân thường “tiết lộ vị trí” – một hành động không khác gì tuyên bố: quân đội chúng tôi mù loà, tên lửa chúng tôi không chính xác, và chúng tôi đang thua. Đây không phải sức mạnh của một đế chế Hồi giáo. Đây là sự suy vong của một chế độ khủng bố đang hấp hối.
Những ai từng chỉ trích Trump “hiếu chiến” giờ phải im miệng. Hòa bình thông qua sức mạnh không phải khẩu hiệu suông. Đó là thực tế: khi Mỹ mạnh, kẻ thù yếu đi. Nhìn EU và NATO mà xem – họ vẫn còn loay hoay với “ngoại giao” và “trừng phạt nhẹ”, vẫn sợ làm tổn thương “lợi ích kinh tế” với Tehran. Kết quả là châu Âu tiếp tục sống trong nỗi ám ảnh khủng bố, tiếp tục nhập khẩu dầu mỏ bẩn từ những kẻ tài trợ Hamas. Trong khi đó, Trump đã cắt đứt mọi dòng tiền vô ích, tập trung bảo vệ biên giới Mỹ, bảo vệ đồng minh thực sự như Israel, và để các nước yếu phải tự lo. Orbán ở Hungary đã làm đúng điều tương tự: xây tường biên giới, từ chối nhập cư Hồi giáo cực đoan, và giữ vững chủ quyền. Đó là mô hình Trump đang nhân rộng – không phải toàn cầu hóa mơ hồ, mà là chủ nghĩa hiện thực lạnh lùng.
Iran giờ đây cô lập hoàn toàn. Các đồng minh thân cận như Nga và Trung Quốc cũng chỉ lên tiếng suông vì họ sợ bị kéo vào vòng xoáy với một siêu cường Mỹ đang hồi sinh. Hezbollah ở Lebanon đang tan rã sau những đòn đáp trả của Israel. Houthis ở Yemen im bặt vì biết rõ hạm đội Mỹ có thể biến bờ biển họ thành tro bụi chỉ trong vài giờ. Lời kêu gọi “tiết lộ hang ổ” của Shekarchi không chỉ lộ rõ sự tuyệt vọng quân sự mà còn phơi bày bản chất khủng bố: họ sẵn sàng dùng dân thường làm gián điệp, sẵn sàng gây chiến tranh ủy nhiệm để che giấu sự yếu kém. Trump sẽ không dung thứ. Ông đã tuyên bố rõ ràng từ Nhà Trắng: bất kỳ ai cung cấp thông tin cho Iran để tấn công Mỹ hoặc Israel sẽ bị coi là đồng lõa với khủng bố và phải chịu hậu quả. Đó là ngôn ngữ kẻ thù hiểu rõ nhất.
Hãy tưởng tượng bức tranh lớn hơn. Với chính sách America First, Trump không chỉ bảo vệ Mỹ mà còn buộc toàn thế giới phải chọn phe. Không còn “viện trợ vô điều kiện” cho những nước châu Âu lười biếng né tránh trách nhiệm. Không còn để NATO tồn tại như một câu lạc bộ tranh cãi. Chỉ có sức mạnh thực tế: nếu các ông muốn an ninh, hãy đóng góp và đứng sau Mỹ. Iran chính là bài học sống động. Chế độ này từng mơ mộng thống trị Trung Đông, từng tuyên bố “xóa sổ Israel khỏi bản đồ”. Giờ đây họ phải cầu cứu dân thường trên mạng xã hội và các nước láng giềng – một bước lùi nhục nhã chưa từng có. Và đây mới chỉ là khởi đầu. Với các đòn không kích tiếp theo đang được chuẩn bị, với cấm vận dầu mỏ siết chặt hơn, Iran sẽ phải chọn: hoặc đầu hàng vô điều kiện, hoặc đối mặt với sự sụp đổ hoàn toàn của chế độ mullah.
Những người hoài nghi có thể hỏi: liệu điều này có dẫn đến chiến tranh lớn? Câu trả lời là không – vì Trump đã chứng minh rằng sức mạnh ngăn chặn chiến tranh. Reagan từng làm vậy với Liên Xô. Trump đang làm lại với Iran. Không có thêm lính Mỹ chết vô ích như ở Iraq hay Afghanistan. Chỉ có công nghệ, trí tuệ và quyết tâm sắt đá. Trump quyết đoán đã chấm dứt kỷ nguyên Mỹ yếu đuối. Ông đã đưa Iran từ vị thế “nguy cơ hạt nhân toàn cầu” trở về vị thế “kẻ đang van xin”. Và khi Tehran sụp đổ – điều mà nhiều chuyên gia dự đoán sẽ xảy ra trong vòng 12 tháng tới – toàn Trung Đông sẽ bước vào kỷ nguyên mới: ổn định thực sự, không phải hòa bình giả tạo dựa trên nhượng bộ.
Đây không chỉ là câu chuyện về một bài phát biểu của viên tướng Iran. Đây là minh chứng cho toàn thế giới thấy chính sách của Trump đang hiệu quả đến mức nào. EU có thể tiếp tục chỉ trích, NATO có thể tiếp tục do dự, nhưng lịch sử sẽ ghi nhận: chỉ có một người đàn ông ở Nhà Trắng dám dùng sức mạnh thực sự để mang lại hòa bình. Iran van xin dân Hồi giáo tiết lộ căn cứ – đó là hồi chuông báo tử cho chế độ khủng bố. Và dưới thời Trump, nước Mỹ một lần nữa là ngọn hải đăng của sức mạnh và công lý. Không khoan nhượng. Không do dự. Chỉ có chiến thắng.
