Cuộc gặp 3 giờ đầy bí ẩn giữa Trump và Netanyahu kèm theo những động thái quân sự bất thường của Mỹ tại Trung Đông báo hiệu một cơn bão sắp bùng nổ.
SỰ IM LẶNG ĐÁNG SỢ CỦA TRUYỀN THÔNG VÀ LỚP MÀN SẮT THÔNG TIN
Điều kỳ lạ đầu tiên không đến từ chiến trường, mà đến từ các tòa soạn báo hàng đầu tại New York và London. Thông thường, với một cuộc gặp cấp cao giữa hai đồng minh chiến lược như Mỹ và Israel, dù bảo mật đến đâu, các hãng tin lớn như New York Times hay Financial Times luôn có những nguồn tin rò rỉ hoặc những phân tích hậu trường sắc sảo. Tuy nhiên, lần này tất cả đều im lặng một cách đáng sợ. Tờ New York Times đăng tải một bài viết dài nhưng nội dung rỗng tuếch, chỉ trích dẫn lại dòng trạng thái của Donald Trump trên mạng xã hội Truth Social. Ngay cả những nhà báo kỳ cựu vốn có tai mắt khắp Tòa Bạch Ốc cũng hoàn toàn giữ im lặng trên các nền tảng mạng xã hội.
Sự kiểm soát thông tin tuyệt đối này chỉ ra một điều duy nhất: Nội dung cuộc gặp Trump - Netanyahu mang tính nhạy cảm cực cao, có thể liên quan đến các kế hoạch quân sự thực thụ chứ không đơn thuần là đàm phán ngoại giao. Khi các kênh truyền thông chính thống bị ngắt nguồn tin, đó thường là dấu hiệu của một giai đoạn chuẩn bị cho những hành động bất ngờ (SURPRISE ATTACK) mà tính bảo mật là yếu tố sống còn.
NHỮNG QUÂN CỜ QUÂN SỰ TRÊN BÀN CỜ TRUNG ĐÔNG
Trong khi các chính trị gia giữ kín miệng, thì bộ máy chiến tranh của Lầu Năm Góc lại đang hoạt động hết công suất. Những chuyển động thực địa tại Trung Đông không hề khớp với thông điệp hòa hoãn hay mong muốn đàm phán mà Donald Trump đưa ra. Một phi cơ vận tải chiến lược C5 GALAXY - loại máy bay khổng lồ nhất trong biên chế không quân Mỹ - đã âm thầm rời Hoa Kỳ, ghé qua Đức trước khi hạ cánh xuống căn cứ Al Udeid tại Qatar. Đây không phải là một chuyến bay hậu cần thông thường. Việc chọn Al Udeid, trung tâm chỉ huy tác chiến vùng Vịnh, cho thấy Mỹ đang tái bố trí một lượng lớn khí tài hoặc nhân sự đặc biệt cho một kịch bản khẩn cấp.
Cùng lúc đó, hệ thống phòng không PATRIOT của Mỹ tại khu vực đã được đặt vào trạng thái báo động cao nhất. Đáng chú ý, các hệ thống này được cấu hình ở CHẾ ĐỘ SINH TỒN CHIẾN ĐẤU. Đây là trạng thái mà các tổ hợp tên lửa liên tục di chuyển và thay đổi vị trí để tránh các đòn tấn công phủ đầu bằng tên lửa hành trình hoặc máy bay không người lái của đối phương. Khi một hệ thống phòng thủ chuyển sang chế độ sinh tồn, điều đó đồng nghĩa với việc họ đang dự báo một cuộc tấn công từ phía đối diện có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
SỰ TRỞ LẠI CỦA SÁT THỦ DIỆT TĂNG A10 VÀ THẾ TRẬN BA TÀU SÂN BAY
Một chi tiết gây chấn động giới phân tích quân sự là việc Mỹ bất ngờ triển khai phi cơ cường kích A10 THUNDERBOLT II đến Trung Đông với số lượng lớn. Dòng máy bay huyền thoại này từng bị xem xét cho nghỉ hưu, nhưng nay lại được trọng dụng để đối phó với các xuồng vũ trang cao tốc của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC). Với khẩu pháo 30mm có khả năng khạc ra hàng nghìn viên đạn mỗi phút, A10 là cơn ác mộng đối với bất kỳ mục tiêu mặt đất hay mặt nước nào trong phạm vi eo biển Hormuz.
Chưa dừng lại ở đó, nhóm tác chiến hàng không mẫu hạm USS GEORGE BUSH đang được lệnh chuẩn bị di chuyển tới khu vực. Nếu điều này xảy ra, Mỹ sẽ có tới ba tàu sân bay hiện diện sát nách Iran, bao gồm cả chiếc USS ABRAHAM LINCOLN hiện đang túc trực tại Vịnh Ba Tư. Trong lịch sử quân sự hiện đại, chưa bao giờ Mỹ tập trung ba nhóm tác chiến tàu sân bay tại một khu vực chỉ để thực hiện các nhiệm vụ ngoại giao hay răn đe đơn thuần. Mỗi tàu sân bay mang theo sức mạnh của một quốc gia tầm trung, và khi ba chiếc cùng hội quân, đó là sự chuẩn bị cho một chiến dịch tấn công tổng lực (ALL-OUT OFFENSIVE).
CHIẾN THUẬT ĐÀM PHÁN DƯỚI HỌNG SÚNG
Donald Trump luôn tự hào với nghệ thuật thương lượng của mình, nhưng phương thức mà ông đang áp dụng với Tehran dường như là ĐÀM PHÁN DƯỚI HỌNG SÚNG. Một mặt, ông tuyên bố trên mạng xã hội rằng không có thỏa thuận nào đạt được với Netanyahu và vẫn để ngỏ cửa cho Iran. Mặt khác, ông nhắc lại lời cảnh báo lạnh lùng về cuộc chiến 12 ngày trong quá khứ - một thông điệp rõ ràng rằng nếu không ngồi vào bàn đàm phán theo điều kiện của Mỹ, hỏa lực sẽ là câu trả lời.
Phía Iran, thông qua quan chức Ali Larijani, đã có những động thái xuống nước khi tuyên bố sẵn sàng chấp nhận các thỏa thuận làm giàu uranium ở mức thấp. Tuy nhiên, dường như Washington không còn kiên nhẫn với những lời hứa hẹn. Sự hiện diện của tiêm kích tàng hình F35 và F22 tại Trung Đông là minh chứng cho thấy Mỹ đã sẵn sàng cho kịch bản tấn công phủ đầu vào các cơ sở hạt nhân của Iran. F35 với khả năng tàng hình siêu việt được thiết kế để xuyên thủng hệ thống phòng không S300 của Nga mà Iran đang sở hữu, đánh thẳng vào các trung tâm chỉ huy chiến lược mà không để lại dấu vết trên radar đối phương.
HIỆU ỨNG DOMINO HẠT NHÂN VÀ CƠN ÁC MỘNG TRUNG ĐÔNG
Căng thẳng Mỹ - Iran không còn là chuyện riêng của hai nước. Nó đang kích hoạt một cuộc chạy đua vũ trang hạt nhân toàn diện tại khu vực. Thổ Nhĩ Kỳ đã công khai tuyên bố muốn đưa chương trình hạt nhân của mình vào bàn thảo luận chiến lược. Saudi Arabia cũng không che giấu tham vọng tương tự nếu Iran sở hữu vũ khí hạt nhân.
Chính quyền Donald Trump hiểu rằng nếu không giải quyết dứt điểm vấn đề Iran ngay lúc này, toàn bộ Trung Đông sẽ rơi vào một cuộc hỗn loạn hạt nhân không thể kiểm soát. Đây có thể là lý do khiến Trump và Netanyahu đạt được một THỎA THUẬN NGẦM sau cánh cửa đóng kín. Israel có thể sẽ điều chỉnh lập trường tại Gaza và Lebanon để đổi lấy sự hỗ trợ tuyệt đối của Mỹ trong việc triệt hạ năng lực hạt nhân của Iran.
HÌNH THÁI CUỘC CHIẾN SẮP TỚI: KHÔNG CHIẾN ĐA TẦNG
Nếu một cuộc xung đột nổ ra, các chuyên gia quân sự dự đoán đây sẽ không phải là một cuộc chiến mặt đất sa lầy kiểu Iraq hay Afghanistan. Thay vào đó, nó sẽ là một chiến dịch không kích chớp nhoáng và tàn khốc. Mỹ và Israel sẽ sử dụng ưu thế tuyệt đối trên không để vô hiệu hóa toàn bộ radar cảnh giới và các tổ hợp tên lửa phòng không của Iran trong đợt sóng đầu tiên. Sau đó, các mục tiêu chiến lược như cơ sở hạt nhân Natanz, các kho tên lửa đạn đạo và trung tâm điều hành của IRGC sẽ bị hủy diệt bởi tên lửa hành trình Tomahawk và bom xuyên phá.
Iran chắc chắn sẽ không ngồi yên. Họ sẽ kích hoạt mạng lưới ủy nhiệm từ Hezbollah ở Lebanon, Houthi ở Yemen cho đến các nhóm vũ trang tại Iraq để tấn công các căn cứ Mỹ và đồng minh. Tuy nhiên, với sự hiện diện của ba nhóm tác chiến tàu sân bay và hệ thống Patriot đang ở trạng thái sinh tồn, Mỹ dường như đã tính toán kỹ lưỡng các phương án đánh chặn đòn phản công của Tehran.
KẾT THÚC CỦA SỰ KIÊN NHẪN CHIẾN LƯỢC
Thời gian cho các nỗ lực ngoại giao đang trôi qua theo từng giờ. Những chuyến bay của C5 Galaxy, sự hiện diện của A10, và sự im lặng đáng ngờ của truyền thông phương Tây đều dẫn về một kết luận: Bánh răng chiến tranh đã bắt đầu quay. Washington và Tel Aviv dường như đã chọn xong mục tiêu, và cuộc gặp 3 giờ tại Tòa Bạch Ốc chính là nút bấm cuối cùng để kích hoạt tiến trình này. Thế giới đang nín thở chờ xem liệu một thỏa thuận bất ngờ vào phút chót sẽ xuất hiện, hay Trung Đông sẽ rung chuyển bởi những đòn không kích thay đổi hoàn toàn trật tự khu vực. Sự chênh lệch giữa lời nói cầu hòa và hành động binh đao của Mỹ chính là khoảng lặng chết chóc trước khi cơn bão thực sự ập đến.
Bàn cờ địa chính trị đã được sắp đặt xong, các quân cờ chủ lực đã vào vị trí tác chiến. Iran đang đứng trước một lựa chọn sinh tử: Nhượng bộ hoàn toàn hoặc đối mặt với một chiến dịch quân sự có thể xóa sổ những thành quả quân sự và hạt nhân mà họ đã dày công xây dựng trong nhiều thập kỷ. Áp lực đã lên đến mức cực hạn, và chỉ cần một tia lửa nhỏ tại eo biển Hormuz, toàn bộ Trung Đông sẽ bùng nổ trong một cuộc đối đầu mà kết quả của nó sẽ định hình lại thế giới trong nhiều năm tới.
