Đầu năm 2026, quân đội Trung Quốc rúng động: Hà Vệ Đông tử vong, Trương Hựu Hiệp bị đóng đinh vào lịch sử và 5 chiến khu từ chối ủng hộ Tập Cận Bình.
Không khí tại Bắc Kinh những ngày giáp Tết Bính Ngọ 2026 lẽ ra phải tràn ngập sắc đỏ của lễ hội, của những lời chúc tụng thái bình thịnh trị. Nhưng thực tế, phía sau bức tường đỏ của Trung Nam Hải, không khí lạnh lẽo hơn cả nhà xác, nồng nặc mùi rỉ sắt và máu tanh của một cuộc thanh trừng chính trị tàn khốc chưa từng có. Chỉ trong vòng 24 giờ của ngày 31 tháng 1, hai quả bom tấn chính trị đã được kích nổ, phá tan mọi ảo ảnh về sự đoàn kết trong nội bộ Đảng Cộng sản Trung Quốc, phơi bày một cuộc khủng hoảng quyền lực đang đẩy chế độ vào bờ vực sụp đổ.
Sự kiện chấn động đầu tiên là bài bình luận đầy sát khí trên tờ Giải phóng quân báo vào sáng sớm ngày 31 tháng 1. Mặc dù tiêu đề bài viết vẫn mang những khẩu hiệu quen thuộc về "quyết tâm chống tham nhũng", nhưng nội dung bên trong lại chứa đựng những ngôn từ đanh thép và độc địa nhất nhắm vào Thượng tướng Trương Hựu Hiệp - cựu Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương và Thượng tướng Lưu Chấn Lập - cựu Tham mưu trưởng. Bài báo sử dụng cụm từ cực kỳ hiếm gặp và mang tính hủy diệt: "đóng đinh vĩnh viễn lên cột trụ sỉ nhục của lịch sử". Trong lịch sử đấu tranh nội bộ của Đảng, cụm từ này chỉ dành cho những kẻ phản quốc, những kẻ thù giai cấp không đội trời chung, nhằm mục đích tước đoạt linh hồn và danh dự của người lính, biến họ thành những cái xác không hồn bị phỉ nhổ muôn đời.
Điều này đánh dấu một bước ngoặt cực kỳ nguy hiểm so với bối cảnh tháng 10 năm 2025. Khi đó, dù Trương Hựu Hiệp đã thực hiện một cuộc phản công ngoạn mục buộc Tập Cận Bình phải "trảm Mã Tốc" loại bỏ phe cánh thân tín như Hà Vệ Đông và Miêu Hoa, nhưng tội danh được đưa ra chủ yếu vẫn xoay quanh vấn đề kinh tế và tham nhũng. Nhưng nay, định tính đã thay đổi hoàn toàn thành "nguy cơ chính trị nghiêm trọng". Trong từ điển của Bắc Kinh, tham nhũng vài tỷ tệ chỉ là vấn đề lối sống, nhưng "nguy cơ chính trị" đồng nghĩa với âm mưu đảo chính, mưu phản và xây dựng "vương quốc độc lập". Với việc quy chụp Trương Hựu Hiệp là "nguồn gốc lưu độc", Tập Cận Bình không chỉ tuyên chiến với cá nhân vị tướng này mà còn là lời đe dọa trực diện đến toàn bộ mạng lưới tướng lĩnh, thuộc cấp và những người từng chịu ơn gia tộc họ Trương trong suốt 40 năm qua. Đây không phải là án kỷ luật, đây là bản tuyên ngôn về một cuộc tru di cửu tộc về mặt chính trị.
Quả bom thứ hai, kinh hoàng và rùng rợn hơn, là thông tin rò rỉ từ giới tình báo hải ngoại về cái chết bất thường của Hà Vệ Đông - cựu Phó Chủ tịch Quân ủy, người từng là cánh tay phải đắc lực nhất của Tập Cận Bình. Chỉ ba tháng trước, ông ta bị bắt giam trong cuộc đấu đá quyền lực, và nay, khi Tập Cận Bình vừa giành lại thế thượng phong, Hà Vệ Đông lại đột ngột qua đời trong tù. Cái chết này đặt ra hai giả thuyết đen tối. Một là khả năng "diệt khẩu": Hà Vệ Đông nắm giữ quá nhiều bí mật về quy trình thao túng nhân sự và các mệnh lệnh thanh trừng ngầm của Tập Cận Bình. Để xây dựng lại hình ảnh minh quân, Tập Cận Bình cần một sự im lặng tuyệt đối từ những "nhân chứng sống" này. Giả thuyết thứ hai là sự tuyệt vọng cùng cực dẫn đến tự sát. Khi chứng kiến "chủ nhân" đã lật ngược thế cờ hạ bệ Trương Hựu Hiệp nhưng vẫn không hề có ý định ban phát ân huệ hay đặc xá cho mình, Hà Vệ Đông có lẽ đã nhận ra bản chất tàn nhẫn của trò chơi quyền lực: đối với lãnh tụ, không có đồng chí, chỉ có công cụ và rác thải. Cái chết của ông ta là lời cảnh báo đẫm máu cho những kẻ đang còn phục vụ trong hệ thống: trung thành cũng chết, chống đối cũng chết.
Tuy nhiên, điều đáng sợ nhất đối với Tập Cận Bình không phải là những cái chết, mà là phản ứng của hệ thống tuyên truyền và quân sự. Một sự cố chính trị chưa từng có tiền lệ đã xảy ra: Tân Hoa Xã - cơ quan ngôn luận chính thức cao nhất - đã hoàn toàn phớt lờ, không đăng tải lại bài xã luận quan trọng trên tờ Quân báo. Nhân Dân Nhật Báo thì đăng tải muộn màng với một lỗi biên tập sơ đẳng đến mức nực cười khi ghi nguồn là "Giải phóng quân báo" nhưng lại ký tên "bình luận viên bản báo". Sự hỗn loạn và đùn đẩy trách nhiệm này cho thấy hệ thống "bút bi" của Đảng đang rạn nứt nghiêm trọng, hoặc có những thế lực ngầm đang cố tình hạ thấp mức độ của cuộc thanh trừng, không muốn biến nó thành ý chí toàn Đảng.
Nghiêm trọng hơn cả là sự im lặng chết chóc của 5 Đại Chiến khu. Theo thông lệ "biểu thái không quá đêm", khi Quân ủy Trung ương ra quyết định trừng phạt cấp cao, các tư lệnh và chính ủy các chiến khu phải lập tức lên tiếng ủng hộ. Nhưng tính đến chiều ngày 31 tháng 1, không một chiến khu nào chia sẻ bài viết hay đưa ra tuyên bố trung thành. Đây là hành động kháng lệnh tập thể, một cuộc "binh biến mềm" gợi nhớ đến thời kỳ quân phiệt Viên Thế Khải. Các tướng lĩnh cầm quân thực quyền đang gửi đi một thông điệp ngầm: họ không chấp nhận việc sỉ nhục và truy sát tận cùng những người lính có công trạng như Trương Hựu Hiệp. Sự tê liệt của chuỗi chỉ huy này biến Tập Cận Bình thành một người lái xe đang nhấn ga điên cuồng nhưng vô lăng đã bị ngắt kết nối.
Bức tranh u ám còn được tô điểm bởi những cáo phó bị trì hoãn một cách đầy toan tính. Thượng tướng Liêu Tích Long qua đời ngày 23 tháng 1 nhưng phải đến ngày 29 mới được công bố. Thượng tướng Ngụy Phúc Lâm mất ngày 15 tháng 1 nhưng đến tận ngày 30 mới có thông báo. Sự chậm trễ này là để "khử trùng chính trị": chính quyền cần thời gian để dọn dẹp các vòng hoa, xóa sạch các dấu vết phúng viếng của Trương Hựu Hiệp tại linh đường trước khi công khai tin tức. Hành động xúc phạm người đã khuất, biến đám tang thành bàn cờ chính trị này đã phá vỡ chút tình nghĩa cuối cùng trong giới tinh hoa đỏ. Nó gieo rắc nỗi sợ hãi và căm phẫn tột độ trong lòng các lão thành cách mạng và gia quyến của họ.
Nhìn lại toàn cảnh, Tập Cận Bình có vẻ đã giành chiến thắng về mặt chiến thuật khi loại bỏ được các đối thủ, nhưng ông ta đang thua thảm hại về mặt chiến lược. Cuộc đại thanh trừng đầu năm 2026 đã chặt đứt ba sợi dây sinh mệnh của quân đội: chuỗi trung thành, chuỗi chỉ huy và bộ máy hành chính. Quân Giải phóng Trung Quốc hiện tại như một xác sống khổng lồ, sở hữu vũ khí hạt nhân nhưng mất đi bộ não điều khiển và linh hồn. Trong bối cảnh đó, sự im lặng của súng đạn đáng sợ hơn bất kỳ tiếng nổ nào, báo hiệu một cơn bão táp lịch sử sắp sửa ập đến ngay tại trung tâm quyền lực Bắc Kinh.
