B-2 Spirit đã đến sát Iran, Khamenei tuyệt vọng cầu cứu Nga bằng tiếng Nga nhưng không ai đáp. Trump im lặng – và đó là đòn đánh đáng sợ nhất.
Iran đang bị dồn đến chân tường – không còn lối thoát. Sáu chiếc oanh tạc cơ tàng hình B-2 Spirit, nỗi ám ảnh lớn nhất của chế độ thần quyền Tehran, đã âm thầm xuất hiện tại căn cứ Diego Garcia ở Ấn Độ Dương, chỉ cách lãnh thổ Iran hơn 4.000 km. Đây không phải diễn tập, không phải màn phô diễn cơ bắp thông thường như thời B-52 trước đây. Đây là tư thế chiến tranh thực sự. Những cỗ máy bay có khả năng xuyên thủng mọi lưới radar, mang theo bom xuyên boong-ke GBU-57 đủ sức san phẳng các cơ sở ngầm sâu nhất, đang lặng lẽ chờ lệnh.
Tổng thống Donald Trump không cần nói nhiều. Ông chọn sự im lặng – thứ vũ khí đáng sợ nhất. Phát ngôn viên Nhà Trắng Caroline Leavitt chỉ lạnh lùng tuyên bố: “Tôi sẽ không tiết lộ bước đi tiếp theo của Tổng thống trên truyền hình”. Chỉ một câu ngắn gọn ấy thôi đã đủ khiến Tehran phát hoảng. Với Trump, im lặng không phải yếu đuối, mà là dấu hiệu kế hoạch đã hoàn tất, chỉ còn chờ nút bấm. Đó là kiểu “lăng trì chính trị” khiến đối thủ sống trong nỗi sợ từng phút, tự rối loạn, tự kiệt sức trước khi đòn đánh thực sự giáng xuống.
Chiến lược này không chỉ nhắm vào Iran. Phía sau là màn áp lực ngoại giao toàn diện lên Trung Quốc. Bắc Kinh từng tự xưng là “đại ca” hậu thuẫn Tehran, giờ chỉ biết câm lặng quan sát trong khi uy tín bị bóc trần từng lớp. Các đồng minh nhỏ hơn của Bắc Kinh – từ Triều Tiên đến một số quốc gia châu Phi và Mỹ Latinh – đã bắt đầu quay đầu tìm chỗ dựa mới. Hiệu ứng domino đã rõ: khi Washington thể hiện quyền lực thực thi không khoan nhượng, không ai còn dám đặt cược vào “rồng đỏ” đang dần mất hơi.
Stephen Miller, Phó Chánh văn phòng Nhà Trắng phụ trách chính sách và an ninh, là kiến trúc sư chính của triết lý này. Ông từng nói thẳng: thế giới không còn bị chi phối bởi luật pháp quốc tế hay nghi thức ngoại giao, mà bởi ai đủ mạnh để áp đặt ý chí. Sau Venezuela – nơi Mỹ trực tiếp kiểm soát an ninh và tài nguyên mà không ngại dư luận quốc tế – thông điệp đã quá rõ ràng. Quyền lực thực sự là khả năng hành động mà không cần xin phép.
Trung Quốc đang trả giá đắt cho sự ngạo mạn trước đây. Hơn 60 tỷ USD đầu tư vào Venezuela giờ treo lơ lửng. Hai siêu tàu chở dầu định lấy dầu trả nợ đã phải quay đầu giữa đường vì sợ hải quân Mỹ phong tỏa. Bắc Kinh không dám đối đầu trực diện, không dám bảo vệ tuyến vận tải dầu mà chính mình phụ thuộc. Tuyên bố “bảo vệ tàu thương mại” của Chủ tịch Tập Cận Bình trở thành lời sáo rỗng. Khi Mỹ tịch thu liên tiếp các tàu dầu liên quan đến Iran và Venezuela, Bắc Kinh chỉ biết né tránh.
Tại Iran, tình hình nội bộ đang sụp đổ từ bên trong. Biểu tình không còn là những cuộc xuống đường lẻ tẻ mà đã biến thành cuộc chiến giành quyền lực thực sự. Người dân tổ chức phong tỏa các tuyến phố chiến lược, tấn công trực diện vào lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) – trụ cột cuối cùng của chế độ. Tượng cố Tướng Qassem Soleimani, biểu tượng bất khả xâm phạm một thời, bị đập vỡ và thiêu cháy giữa đường phố. Đó không chỉ là phá hoại, đó là tuyên bố chính trị: chế độ đã mất tính chính danh.
Đáng sợ hơn, làn sóng đào ngũ đang lan rộng trong hàng ngũ an ninh. Hàng chục nghìn cảnh sát và vệ binh bỏ vị trí. Không ai muốn làm bia đỡ đạn khi bóng đen B-2 Spirit đang lượn đâu đó trên đầu. Chính quyền Khamenei đáp trả bằng bạo lực chưa từng có: kế hoạch hành quyết hàng loạt, sử dụng súng máy, tay bắn tỉa và thậm chí drone vũ trang để đàn áp người biểu tình. Hơn 10.000 người bị bắt, hàng trăm người bị đưa vào danh sách tử hình mà không qua xét xử. Trẻ em 16-18 tuổi bị buộc xuất hiện trên truyền hình “nhận tội” để gieo rắc nỗi sợ.
Nhưng mọi nỗ lực cầu cứu quốc tế đều thất bại thảm hại. Khamenei đăng bài đe dọa Mỹ bằng tiếng Nga – không phải tiếng Anh hay tiếng Trung – như một lời cầu cứu tuyệt vọng gửi Putin. Kết quả: không ai đáp lời. Nga đang kiệt quệ ở Ukraine và Trung Đông, không muốn và không thể lao vào cuộc chiến mới. Châu Âu càng không. Sau khi các đại sứ Anh, Pháp, Đức, Ý xem video “chứng minh vô tội” của Tehran, Chủ tịch Nghị viện châu Âu lập tức cấm toàn bộ quan chức Iran đặt chân đến trụ sở EU.
Israel đã nâng báo động cao nhất, sẵn sàng phối hợp tấn công phủ đầu. Chỉ số báo động nội bộ tại Ngũ Giác Đài lên mức 3 – toàn bộ nhân viên quốc phòng Mỹ chuyển sang chế độ sẵn sàng chiến đấu 24/7. Đại sứ quán ảo Mỹ tại Iran ra lệnh khẩn: công dân Mỹ phải rời khỏi ngay lập tức. Khi ngoại giao rút lui, chỉ còn quân sự lên tiếng.
Theo Wall Street Journal, chiến lược lần này của Washington kết hợp oanh tạc cơ tầm xa, tên lửa hành trình Tomahawk, chiến tranh mạng và tâm lý chiến, nhằm tạo trạng thái tê liệt toàn diện cho Tehran. Có nguồn tin tình báo cho rằng Khamenei đang cân nhắc thoái vị và tìm đường bay sang Moscow trong giờ phút cuối. Nhưng liệu Moscow có mở cửa?
Thực tế phũ phàng: không cần nổ phát súng nào, Washington đã khiến cả hệ thống thần quyền Iran lung lay tận gốc, đồng thời buộc Trung Quốc và Nga phải cúi đầu thừa nhận giới hạn quyền lực của mình. Quyền lực thực sự không nằm ở số lượng vũ khí, mà ở khả năng khiến đối thủ tự sụp đổ từ bên trong.
Iran đang đứng trước ngã rẽ lịch sử. Hoặc chế độ Khamenei sụp đổ dưới sức ép nội bộ và ngoại lực, hoặc một đòn tấn công chính xác từ những chiếc B-2 sẽ kết thúc mọi ảo tưởng. Dù kịch bản nào xảy ra, thông điệp từ Tổng thống Trump đã quá rõ: Mỹ sẽ không đàm phán từ vị thế yếu, và thế giới mới chỉ chấp nhận một trật tự – trật tự do sức mạnh Mỹ áp đặt.
