Tehran bừng cháy pháo hoa giữa nổi dậy chống Khamenei – dân Iran hô "Palavi trở lại", Trump đe can thiệp mạnh tay.
Dân Iran đang đứng dậy, và ngọn lửa phản kháng đã thiêu rụi mọi lớp vỏ kiểm soát của chế độ thần quyền. Những thước phim chân thực từ hiện trường Tehran, Mashhad, Isfahan và hàng loạt thành phố khác không còn là những đoạn clip rời rạc – chúng là bằng chứng sống động, không thể chối cãi, rằng Ali Khamenei đang đối mặt với cơn bão lớn nhất trong hơn bốn thập niên cầm quyền. Đêm ngày 9 tháng 1 năm 2026, thủ đô Tehran bừng sáng không phải bởi đèn đường hay ánh trăng, mà bởi những đốm lửa dữ dội từ lốp xe cháy, từ các tòa nhà biểu tượng bị thiêu rụi, và đặc biệt là những chùm pháo hoa rực rỡ bung nở giữa bầu trời đen kịt – một hành động thách thức trực diện, biến đêm tối đàn áp thành bản tuyên ngôn ánh sáng của tự do.
Hàng vạn người dân đổ ra đường, không còn sợ hãi, không còn e dè trước súng đạn. Họ hô vang “Chết cho Khamenei!”, “Palavi trở lại!”, những khẩu hiệu từng bị coi là tội phản quốc nay vang vọng như tiếng sấm giữa lòng thủ đô. Trong ánh sáng lập lòe từ điện thoại di động giơ cao, đám đông xoay tròn, nhảy múa quanh đống lửa, hát vang những bài ca giải thoát. Không có lãnh đạo trung tâm, không có tổ chức rõ ràng, nhưng sức mạnh tập thể ấy mạnh mẽ đến mức khiến chính quyền phải cắt đứt internet trên diện rộng – một biện pháp tuyệt vọng nhằm dập tắt làn sóng thông tin. Thế nhưng, Starlink của Elon Musk đã phá vỡ bức tường kiểm duyệt ấy; các đoạn video tiếp tục tuồn ra ngoài, phơi bày sự thật mà chế độ không muốn thế giới nhìn thấy.
Tại Punak Square, pháo hoa không chỉ là trò chơi ánh sáng – chúng là tín hiệu khởi đầu cho một cuộc nổi dậy hiện đại. Khi một người biểu tình giơ cao tay bắn quả pháo đầu tiên, cả bầu trời lập tức rực rỡ đỏ vàng tím, đám đông vỡ òa trong tiếng vỗ tay, hò reo như vừa nhận được lời hứa giải phóng. Ánh sáng ấy không chỉ chiếu rọi khuôn mặt giận dữ mà còn thắp lên hy vọng: rằng bóng tối của chế độ thần quyền không thể mãi che lấp khát khao tự do. Người dân Iran không xuống đường để chết; họ xuống đường để sống – sống mà không phải cúi đầu, không phải thở trong nỗi sợ hãi thường trực. Ngọn lửa trên đường phố không chỉ đốt lốp xe hay cờ Hồi giáo; nó đốt cháy nỗi nhục nhã tích tụ qua hàng thập niên nghèo đói, tham nhũng và đàn áp.
Cảnh tượng càng thêm chấn động khi đám đông tấn công trực tiếp vào biểu tượng quyền lực. Một bức chân dung khổng lồ của tướng Qasem Soleimani – nhân vật được chế độ tôn vinh như anh hùng – bị thiêu rụi giữa tiếng hò reo cuồng nộ. Khói đen cuồn cuộn bốc lên như chính nỗi phẫn nộ bị dồn nén bấy lâu. Không dừng lại ở đó, trụ sở Vệ binh Cách mạng Hồi giáo bị phóng hỏa, xe cộ cháy ngùn ngụt, biến khu vực thành một trường quay tận thế. Tại các quảng trường lớn, người biểu tình dựng chướng ngại vật, đốt cháy nhà thờ Hồi giáo bị cáo buộc là nơi tụ họp của lực lượng vũ trang chế độ. Những hành động này không phải bạo loạn mù quáng; chúng là lời phủ quyết dứt khoát đối với một hệ thống đã cướp đoạt bản sắc quốc gia Iran suốt 47 năm.
Khẩu hiệu “Palavi trở lại” vang lên không chỉ ở Tehran mà lan sang Mashhad – quê hương của chính Khamenei – nơi hàng vạn người tuần hành giữa biển lửa, giương cao cờ sư tử và mặt trời, biểu tượng của triều đại bị lật đổ năm 1979. Tại Isfahan, tòa nhà phát thanh nhà nước bị đốt cháy; tại Shiraz, ngân hàng và ủy ban kinh tế bị thiêu rụi. Từ Tabriz đến Bandar Abbas, từ Kermanshah đến Zahedan, phong trào lan rộng như cháy rừng, không còn giới hạn ở giới trẻ đô thị mà bao trùm cả người già, phụ nữ, trẻ em. Họ hô vang “Chúng tôi là chiến binh của triều đại Palavi”, “Chúng tôi sẵn sàng hy sinh lần nữa” – những lời tuyên ngôn khiến chế độ run sợ vì chúng đánh thẳng vào gốc rễ thần quyền.
Chính quyền đáp trả bằng bạo lực tàn khốc: cắt điện, cắt mạng, nổ súng đàn áp khiến hàng trăm, thậm chí hàng nghìn người thiệt mạng theo các báo cáo chưa được xác minh độc lập. Nhưng đàn áp chỉ làm ngọn lửa thêm dữ dội. Lực lượng an ninh biến mất khỏi nhiều tuyến phố lớn ở Tehran, để lại khoảng trống quyền lực mà người dân nhanh chóng lấp đầy bằng biển người và biển ánh sáng từ điện thoại. Đó là dấu hiệu rõ ràng: chế độ đã mất kiểm soát thực địa tại thủ đô, nơi từng được coi là pháo đài bất khả xâm phạm.
Giữa cơn bão ấy, Tổng thống Donald Trump – đang đương chức – phá vỡ sự im lặng bằng những tuyên bố đanh thép. Ông cảnh báo Iran đang “gặp rắc rối lớn”, rằng nếu chế độ tiếp tục nổ súng giết hại người dân, Mỹ sẽ can thiệp mạnh mẽ từ bầu trời, không cần bộ binh nhưng sẽ hủy diệt chính xác. Lời đe dọa ấy không phải lời nói suông; nó đến từ một tổng thống đã từng ra đòn quyết liệt với Iran, và giờ đây, khi người dân đang chiếm lĩnh đường phố, Trump khẳng định Mỹ “locked and loaded”, sẵn sàng hành động để bảo vệ những người biểu tình. Phía Israel, dưới Thủ tướng Netanyahu, cũng ở trạng thái báo động cao, với các chiến đấu cơ F-35 sẵn sàng xuyên thủng phòng không Iran nếu lệnh được ban ra.
Thế giới theo dõi từng khoảnh khắc: từ Tel Aviv đến Washington, từ Moscow đến Bắc Kinh. Đây không còn là bất ổn nội bộ; đây là ngòi nổ có thể thay đổi cục diện Trung Đông. Khi một dân tộc thức tỉnh, không gì có thể ngăn cản – không súng đạn, không kiểm duyệt, không cả nỗi sợ hãi. Iran đang rung chuyển, và những chùm pháo hoa đêm ấy chính là lời mở đầu cho chương mới: chương của tự do, của hy vọng, của một dân tộc không còn chấp nhận sống trong bóng tối.
