Trung Đông bên bờ vực chiến tranh: USS Abraham Lincoln áp sát Iran, Trump đe dọa đòn "khủng khiếp hơn", Tehran đáp trả cứng rắn...
Trung Đông đang đứng bên bờ vực hỏa ngục, nơi mỗi chuyển động quân sự, mỗi lời đe dọa và mỗi con số kinh tế sụp đổ đều đẩy khu vực này đến gần hơn với ngọn lửa chiến tranh toàn diện. Nhóm tác chiến hàng không mẫu hạm USS Abraham Lincoln, biểu tượng bất diệt của sức mạnh hải quân Mỹ, đã chính thức tiến vào vùng biển Trung Đông, mang theo phi đội F-35 tàng hình, tàu khu trục hộ tống và hệ thống phòng thủ tối tân như Patriot cùng THAAD. Đây không phải là một cuộc diễu binh thông thường mà là lời tuyên bố đanh thép từ Tổng thống Donald Trump: Mỹ sẵn sàng áp đảo bất kỳ kẻ thù nào dám vượt ranh giới đỏ. Trump không ngần ngại khẳng định lực lượng này là "armada khổng lồ" đang hướng tới Iran, sẵn sàng thực hiện sứ mệnh với "tốc độ và bạo lực" nếu Tehran không quay lại bàn đàm phán hạt nhân. Lời cảnh báo của ông sắc lạnh như lưỡi dao: Iran phải từ bỏ tham vọng vũ khí hạt nhân, chấm dứt hậu thuẫn cho các lực lượng ủy nhiệm, nếu không, đòn tấn công tiếp theo sẽ khiến "Operation Midnight Hammer" tháng Sáu năm ngoái trở thành trò đùa trẻ con.
Tehran đáp trả bằng sự thách thức không khoan nhượng. Các quan chức Iran tuyên bố sẽ "phản ứng chưa từng có" nếu Mỹ dám ra tay, nhấn mạnh rằng bất kỳ hành động gây hấn nào cũng sẽ nhận lại đòn đáp trả đau đớn. Bộ trưởng Ngoại giao Abbas Araghchi đã cảnh báo về một cuộc chiến tranh lai – sự kết hợp giữa tấn công mạng, drone cảm tử và các chiến dịch gián tiếp qua lực lượng ủy nhiệm từ Hezbollah ở Lebanon đến Houthis ở Yemen, các nhóm Shia ở Iraq và Syria. Iran không còn giấu giếm: họ đã ở trạng thái sẵn sàng cao độ, và mọi khiêu khích sẽ bị đáp trả không khoan nhượng. Những video drone từ truyền thông nhà nước Iran phô diễn tàu sân bay Mỹ nằm trong tầm ngắm, gọi USS Abraham Lincoln là "mục tiêu dễ dàng", dù tính xác thực của chúng bị nghi ngờ là sản phẩm chiến tranh tâm lý. Đây là chiêu bài quen thuộc của Tehran: gieo rắc nỗi sợ hãi, làm lung lay tinh thần đối phương trước khi bất kỳ viên đạn nào được bắn ra.
Nhưng đằng sau lớp vỏ cứng rắn ấy là một chế độ đang rệu rã từ bên trong. Đồng rial Iran vừa chạm mức thấp kỷ lục, với tỷ giá vượt 1,5 triệu rial đổi một đô la Mỹ – một con số không chỉ là tài chính mà là báo động đỏ cho cơn địa chấn xã hội. Lạm phát phi mã, giá thực phẩm tăng vọt 60% chỉ trong vài tuần, tầng lớp trung lưu bị xóa sổ, thất nghiệp lan rộng – tất cả đang đẩy hàng triệu người dân Iran vào đường cùng. Các cuộc biểu tình bùng nổ từ cuối tháng 12 năm ngoái, bắt nguồn từ khủng hoảng tiền tệ nhưng nhanh chóng biến thành làn sóng phẫn nộ chống lại giới giáo sĩ cực đoan. Hàng nghìn người đã thiệt mạng dưới tay lực lượng an ninh, với các tổ chức nhân quyền ước tính con số thực tế có thể lên tới 20.000-30.000. Internet bị cắt đứt kéo dài, hàng loạt doanh nghiệp trực tuyến lao đao, nhưng sự đàn áp chỉ làm ngọn lửa bất mãn cháy dữ dội hơn. Người dân không còn tin vào lời hứa hão huyền của chế độ; họ thấy rõ: quyền lực không nằm ở quốc hội hay nhà thờ, mà nằm trong bàn tay sắt của Vệ binh Cách mạng Hồi giáo – lực lượng vừa là quân đội vừa là trụ cột chính trị bảo vệ thần quyền.
Vệ binh Cách mạng Hồi giáo, với khoảng 100.000 tay súng trung thành tuyệt đối, được rèn luyện qua chiến dịch tuyên truyền khổng lồ. Họ được nhồi nhét rằng mình là "tấm khiên bảo vệ nhân dân", "tinh hoa đất nước", "lá chắn chống kẻ thù ngoại bang". Nhưng sự thật phũ phàng: chính những binh sĩ này đã được huy động để đàn áp biểu tình, bắt bớ, tra tấn và dập tắt mọi tiếng nói đối lập. Chiến tranh thông tin của Tehran không nhằm thuyết phục mà nhằm lập trình tư tưởng, biến con người thành công cụ bảo vệ quyền lực giáo sĩ. Dưới lớp áo choàng tôn giáo, giới Ayatollah xây dựng mạng lưới ủy nhiệm khổng lồ khắp Trung Đông: Hezbollah, Houthis, các nhóm Shia – tất cả đều là công cụ gây bất ổn mà không cần đứng tên. Iran tấn công kẻ thù, khuấy đảo địa chính trị, rồi phủ nhận trách nhiệm với vẻ ngoài đạo mạo. Đây là chiến lược "vừa làm vừa phủi tay", vừa mềm dẻo vừa triệt để, nhưng giờ đây nó đang đối mặt với vết nứt sâu nhất kể từ Cách mạng Hồi giáo 1979.
Từ bên ngoài, Thái tử lưu vong Reza Pahlavi xuất hiện như ngọn lửa hy vọng. Ông kêu gọi đoàn kết dân tộc, hướng tới tương lai tự do và dân chủ, khẳng định chế độ sẽ sụp đổ – không phải nếu, mà là khi nào. Giọng nói điềm đạm nhưng kiên định của ông vang vọng qua các kênh truyền thông vệ tinh, khơi dậy làn sóng ủng hộ từ hàng triệu người Iran đã mất niềm tin vào giới giáo sĩ. Ông tuyên bố đây là "cuộc nổi dậy quốc gia" để lật đổ Cộng hòa Hồi giáo, kêu gọi hành động phối hợp toàn cầu, nhắm vào lãnh đạo Vệ binh Cách mạng để giảm thiểu đổ máu. Lời kêu gọi ấy không còn là hoài niệm về chế độ cũ; nó là lựa chọn thay thế thực sự giữa hỗn loạn hiện tại.
Trên chiến trường công nghệ, Mỹ đáp trả bằng vũ khí hiện đại. Drone LUCAS – bản sao cải tiến từ Shahed-136 của Iran – đã được triển khai bởi Thủy quân lục chiến Mỹ, mang theo độ chính xác vượt trội, khả năng liên kết mạng và tác chiến điện tử. Thông điệp rõ ràng: Mỹ không chỉ phòng thủ mà còn sẵn sàng lật ngược thế cờ. MQ-4C Triton trinh sát từ độ cao lớn, thu thập tình báo chi tiết đến từng chi tiết nhỏ. Patriot và THAAD được bố trí để đánh chặn tên lửa đạn đạo và drone cảm tử. F-35, F-22 Raptor, EA-18G Growler – tất cả tạo thành lớp phòng thủ đa tầng, sẵn sàng vô hiệu hóa bầy đàn drone hay tàu cao tốc của Vệ binh Cách mạng tại eo biển Hormuz. Mỹ đã học bài học từ các cuộc xung đột trước: không bao giờ đủ kinh nghiệm, nên họ không ngừng luyện tập, từ mô phỏng bầy đàn đến vũ khí vi sóng định hướng làm rơi tự do hàng trăm drone.
Căng thẳng leo thang từng giờ, với các cuộc tập trận không quân đa ngày của Mỹ, lời đe dọa qua lại và bóng ma chiến tranh ủy nhiệm. Iran có thể tung drone cảm tử, tên lửa siêu thanh Fateh-110, tàu cao tốc bầy đàn – nhưng Mỹ nắm lợi thế áp đảo về công nghệ và hỏa lực. Tổng thống Trump tiếp tục khẳng định Iran đang tìm kiếm thỏa thuận, nhưng các điều kiện – từ bỏ hạt nhân, chấm dứt ủy nhiệm – dường như là điều giới Ayatollah không bao giờ chấp nhận. Thời gian đang cạn dần, và Trung Đông chưa bao giờ gần với ngọn lửa như lúc này.
