Cú đánh úp chớp nhoáng của Mỹ tại Caracas không chỉ thay đổi bàn cờ Nam Mỹ mà còn vô tình dâng cho Putin một món quà chiến lược vô giá.
Ngày 6 tháng 1 năm 2026 sẽ đi vào lịch sử không phải vì một hiệp định hòa bình, mà vì sự sụp đổ hoàn toàn của cái gọi là "trật tự thế giới". Trong một động thái khiến cả thế giới nín thở, Lực lượng Đặc nhiệm Mỹ đã thực hiện một cú đột kích táo bạo vào Caracas, bắt giữ Tổng thống Venezuela Nicolás Maduro. Washington gọi đây là "công lý", là cuộc chiến chống ma túy. Nhưng ở bên kia bán cầu, tại Moscow, Vladimir Putin có lẽ không hề tức giận. Ông ta đang cười. Bởi vì Mỹ vừa chính thức xé bỏ cuốn sách luật chơi mà họ đã ép cả thế giới phải tuân theo suốt 80 năm qua.
Cú Tát Trời Giáng Tại Caracas
Sáng sớm ngày 3/1, khi người dân Venezuela còn chưa tỉnh giấc, bầu trời Caracas đã bị xé toạc bởi tiếng gầm rú của các máy bay tiêm kích Mỹ. Mục tiêu không phải là các cơ sở quân sự thông thường, mà là "đầu não" của chế độ: Dinh Miraflores. Chiến dịch "Decapitation" (Trảm tướng) diễn ra nhanh, gọn và tàn khốc. Nicolás Maduro cùng phu nhân bị bắt giữ và đưa thẳng về Mỹ để đối mặt với các cáo buộc buôn bán ma túy.
Washington hân hoan. Tổng thống Mỹ tuyên bố trên truyền hình rằng nước Mỹ sẽ "tạm thời điều hành" Venezuela cho đến khi có chuyển giao quyền lực. Nhưng sự hân hoan đó có thể là dấu chấm hết cho vị thế đạo đức của phương Tây. Nếu Mỹ có thể ngang nhiên đem quân vào một quốc gia có chủ quyền, bắt cóc nguyên thủ quốc gia chỉ vì họ coi đó là "mối đe dọa", thì Nga còn lý do gì để ngần ngại tại Ukraine?
Món Quà Chiến Lược Của Putin
Chỉ vài tháng trước, vào tháng 10/2025, Quốc hội Nga (Duma) đã phê chuẩn "Hiệp ước Đối tác Chiến lược Toàn diện" với Venezuela. Đây không phải là giấy tờ xã giao. Nó là lời cam kết bảo vệ lẫn nhau. Khi Mỹ tấn công Venezuela, về lý thuyết, họ đã tát thẳng vào mặt Nga.
Tuy nhiên, phản ứng của Điện Kremlin lạ lùng thay lại cực kỳ điềm tĩnh. Phó Chủ tịch Hội đồng An ninh Nga, Dmitry Medvedev, ngay lập tức đưa ra lời cảnh báo lạnh lùng: "Vụ việc tại Caracas là bằng chứng tốt nhất cho thấy chỉ có kho vũ khí hạt nhân mới bảo vệ được chủ quyền".
Putin không cần phải gửi quân cứu Maduro ngay lập tức. Ông ta đã có thứ quý giá hơn: Sự chính danh.
Suốt 4 năm qua, phương Tây lên án Nga xâm lược Ukraine là vi phạm hiến chương LHQ. Nhưng giờ đây, chính Mỹ đã làm điều tương tự tại Venezuela. Putin giờ đây có thể nói với các nước Global South (Nam Bán cầu): "Các bạn thấy chưa? Luật pháp quốc tế đã chết. Chỉ có kẻ mạnh mới có quyền". Điều này sẽ cởi trói hoàn toàn cho quân đội Nga tại chiến trường Ukraine. Nếu Mỹ có thể thay đổi chế độ ở Caracas để bảo vệ "an ninh quốc gia", Nga cũng sẽ làm điều tương tự ở Kyiv.
Hạm Đội Bóng Tối Và Cuộc Mèo Vờn Chuột Trên Biển
Nhưng nguy hiểm thực sự không nằm ở những lời tuyên bố, mà nằm ở những gì đang diễn ra trên mặt biển Caribe lúc này. Một cuộc chiến tranh du kích trên biển đang âm thầm diễn ra.
Ngay sau khi Mỹ tấn công, một hiện tượng kỳ lạ đã xảy ra. Hàng loạt tàu chở dầu thuộc "Hạm đội bóng tối" (Dark Fleet) đang neo đậu tại vùng biển Venezuela bất ngờ đổi cờ. Con tàu Bella 1, đang chở đầy dầu, ngay lập tức sơn lại tên thành Marinera và kéo cờ Nga lên cột buồm ngay giữa Đại Tây Dương để tránh bị Tuần duyên Mỹ bắt giữ.
Tại sao điều này lại quan trọng? Bởi vì theo luật biển, tấn công một con tàu treo cờ Nga đồng nghĩa với việc tấn công lãnh thổ Nga. Mỹ đang rơi vào cái bẫy do chính mình giăng ra. Nếu Hải quân Mỹ chặn bắt những con tàu này, họ mạo hiểm kích hoạt một cuộc xung đột trực diện với Nga ngay tại sân sau của mình. Nếu họ để chúng đi, lệnh trừng phạt và phong tỏa Venezuela trở thành trò cười.
Nga đang chơi trò "mèo vờn chuột" cực kỳ nguy hiểm. Các tàu chở dầu này không chỉ chở dầu, chúng có thể là vỏ bọc cho việc vận chuyển vũ khí, thiết bị tình báo, hoặc thậm chí là các hệ thống tên lửa container (Club-K) mà phương Tây luôn lo sợ.
Bóng Ma Khủng Hoảng Caribe 2.0
Đừng quên rằng Nga không chỉ có tàu chở dầu ở khu vực này. Tháng 8/2024, tàu hộ vệ tên lửa Đô đốc Gorshkov mang theo tên lửa siêu thanh Zircon đã ghé thăm Venezuela. Hiện tại, với Hiệp ước Chiến lược 2025 đã ký, không ai biết chắc Nga đang có bao nhiêu "khách mời" dưới lòng biển Caribe.
Các chuyên gia quân sự đang lo ngại về một kịch bản "Cuba 1962" phiên bản hiện đại. Nhưng lần này nguy hiểm hơn. Năm 1962, Kennedy và Khrushchev còn có kênh liên lạc và sự tôn trọng nhất định về "ranh giới đỏ". Năm 2026, ranh giới đó đã bị xóa nhòa.
Nếu Mỹ sa lầy vào việc "điều hành" Venezuela – một quốc gia đang sục sôi giận dữ và chia rẽ – Nga sẽ tận dụng tối đa sự phân tán lực lượng này. Một nước Mỹ phải căng mình ở cả Đông Âu, Trung Đông và giờ là Nam Mỹ sẽ không còn đủ sức để duy trì viện trợ cho Ukraine. Và đó chính là lúc "nước cờ tàn" của Putin phát huy tác dụng.
Ukraine: Nạn Nhân Cuối Cùng?
Người lo lắng nhất lúc này không phải là phe cánh của Maduro, mà chính là Volodymyr Zelensky tại Kyiv. Sự kiện Venezuela là một tin dữ đối với Ukraine.
Thứ nhất, nó chuyển hướng sự chú ý và nguồn lực của Mỹ. Lầu Năm Góc không thể vừa bơm vũ khí cho Ukraine vừa phải duy trì trật tự cho một cuộc chiếm đóng quân sự tại Venezuela.
Thứ hai, nó tạo tiền lệ nguy hiểm. Nếu ông Trump (hoặc chính quyền Mỹ hiện tại) sẵn sàng dùng vũ lực để lật đổ một chính quyền ở Tây Bán cầu, họ có thể cũng sẽ sẵn sàng "ép" Ukraine phải chấp nhận một thỏa thuận hòa bình bất lợi để rảnh tay xử lý vấn đề sân sau.
Canh Bạc Tất Tay
Chúng ta đang sống trong những ngày tháng nguy hiểm nhất của thế kỷ 21. Việc Mỹ bắt giữ Maduro có thể mang lại cảm giác chiến thắng ngắn hạn, nhưng cái giá phải trả về mặt địa chính trị là khổng lồ.
Nga đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu. Khoảnh khắc mà Mỹ tự tay đập vỡ cái gương "đạo đức" của mình. Giờ đây, khi các mảnh vỡ vương vãi khắp sàn nhà quốc tế, Putin có thể thoải mái bước qua chúng mà không sợ bị đứt chân. Caribe đang nóng lên, nhưng cái lạnh thấu xương thực sự đang tràn về từ phía Đông.
