900 cuộc không kích chỉ trong 5 giờ, tê liệt tên lửa Iran, chặt đầu chỉ huy IRGC... Nhưng Mojtaba Khamenei đã lên nắm quyền
Trong những giờ phút hỗn loạn nhất của cuộc chiến Trung Đông, khi bầu trời Iran và Lebanon rực sáng bởi những vụ nổ liên hồi, Israel đã tung ra đòn đánh phủ đầu tàn khốc: Operation Epic Fury – hay còn gọi là "Cơn Thịnh Nộ Huyền Thoại" – với cường độ chưa từng thấy. Chỉ trong khoảng 5 giờ đầu tiên của giai đoạn leo thang trực tiếp nhắm vào Iran, không quân Israel phối hợp chặt chẽ với lực lượng Mỹ đã thực hiện hàng trăm cuộc không kích, tập trung tê liệt hệ thống tên lửa đạn đạo và cơ sở chỉ huy của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC). Con số 900 cuộc không kích trong khung thời gian ngắn ngủi ấy không phải là phóng đại; nó phản ánh một học thuyết quân sự được rèn giũa qua hàng thập kỷ: decapitation strike – chặt đầu, phá hủy não bộ chỉ huy trước khi kẻ thù kịp phản ứng.
Chiến dịch mở màn vào cuối tháng 2/2026, ngay sau khi các cuộc đàm phán hạt nhân sụp đổ hoàn toàn dưới thời Tổng thống Donald Trump – người đang ngồi vững trong Nhà Trắng lần thứ hai. Trump, với khẩu hiệu "America First" nhưng không ngần ngại can thiệp quân sự quyết liệt, đã phê chuẩn Operation Epic Fury như một phần của chiến lược ngăn chặn Iran trước khi Tehran kịp triển khai kho vũ khí hạt nhân đang ở ngưỡng cửa. Israel, dưới sự chỉ đạo của Thủ tướng Benjamin Netanyahu, đóng vai trò tiên phong trên không phận Iran, trong khi Mỹ cung cấp hỗ trợ hậu cần khổng lồ: hai tàu sân bay, hàng trăm máy bay chiến đấu, và hệ thống tình báo vệ tinh tối tân. Kết quả ban đầu: hàng loạt trung tâm chỉ huy IRGC tại Isfahan bị san phẳng, các nhà máy sản xuất động cơ tên lửa nhiên liệu rắn bị phá hủy, và mạng lưới bệ phóng di động – vốn là nỗi ám ảnh của Israel – rơi vào hỗn loạn.
Tại Isfahan, trung tâm công nghiệp quân sự then chốt của Iran, các máy bay F-35 tàng hình của Israel đã xuyên thủng lưới phòng không S-300 và S-400 do Nga cung cấp. Những quả bom xuyên boong-ke dẫn đường chính xác, như GBU-57 Massive Ordnance Penetrator, đã đào sâu hàng chục mét qua bê tông cốt thép trước khi kích nổ, biến các hầm ngầm kiên cố thành đống đổ nát. Hệ quả không chỉ là thiệt hại vật chất: chuỗi cung ứng vũ khí cho các lực lượng ủy nhiệm như Hezbollah và Houthis bị cắt đứt nghiêm trọng. Iran, từng tự hào với kho tên lửa đạn đạo lớn nhất khu vực, giờ đây đối mặt với tình trạng thiếu hụt nghiêm trọng động cơ và linh kiện – một đòn đánh chiến lược khiến khả năng răn đe của Tehran suy giảm đáng kể chỉ sau vài giờ.
Song song với đòn đánh vào lãnh thổ Iran, Israel mở mặt trận Lebanon – nơi Hezbollah, cánh tay nối dài của IRGC, đã trở thành mối đe dọa trực tiếp. Sư đoàn 36 – lực lượng thiết giáp tinh nhuệ nhất của Lực lượng Phòng vệ Israel (IDF) – tiến sâu vào miền Nam Lebanon, quét sạch các "pháo đài làng" mà Hezbollah xây dựng qua hàng thập kỷ. Xe tăng Merkava Mark 4, trang bị hệ thống phòng vệ chủ động Trophy, đã vô hiệu hóa hàng loạt tên lửa chống tăng Kornet và TOW do Iran cung cấp. Hệ thống Trophy, khi radar phát hiện mối đe dọa, phóng ra đám mây đạn đánh chặn, biến những quả tên lửa từng là ác mộng của xe tăng thành đống sắt vụn trên không. Bộ binh Israel, phối hợp drone trinh sát và pháo binh chính xác, lục soát từng ngôi nhà, từng đường hầm – biến miền Nam Lebanon thành chiến trường đô thị khốc liệt, nơi mỗi mét đất đều phải trả giá bằng máu.
Chiến thuật của Israel ở đây không phải ngẫu nhiên: nó là sự kết hợp hoàn hảo giữa ưu thế không quân và sức mạnh cơ giới hóa trên bộ. Không kích dồn dập làm tê liệt chỉ huy, trong khi lực lượng mặt đất khai thác khoảng trống hỗn loạn để chiếm lĩnh địa bàn chiến lược. Hezbollah, dù kiên cường với mạng lưới hầm ngầm phức tạp, đã buộc phải rút lui khỏi nhiều vị trí biên giới – để lại kho vũ khí khổng lồ rơi vào tay IDF. Những bệ phóng rocket từng nhắm vào Haifa và Tel Aviv giờ đây nằm im lìm dưới đống đổ nát.
Nhưng đòn đánh quyết định nhất lại nằm ở tầng sâu quyền lực Iran. Việc Ali Khamenei – Lãnh tụ Tối cao – thiệt mạng ngay trong đợt không kích mở màn đã tạo ra khoảng trống quyền lực chưa từng có. Chỉ vài ngày sau, Hội đồng Chuyên gia Iran nhanh chóng bầu chọn Mojtaba Khamenei – con trai thứ hai của ông – làm Lãnh tụ Tối cao mới. "Kỷ nguyên Mojtaba" bắt đầu, mang theo bóng dáng một lãnh đạo cứng rắn hơn, ít tính toán hơn cha mình. Mojtaba, với mối liên hệ chặt chẽ với IRGC và lực lượng Basij, được mô tả là người sẵn sàng chấp nhận tổn thất lớn để trả đũa. Ngôn ngữ từ Tehran giờ đây đầy tính quyết liệt: "sẵn sàng hy sinh" không còn là khẩu hiệu suông, mà là tín hiệu cho chiến tranh toàn diện, có thể bao gồm các cuộc tấn công cảm tử và làn sóng drone tự sát quy mô lớn.
Dưới thời Trump, Mỹ không đứng ngoài. Operation Epic Fury là chiến dịch chung, với Mỹ chịu trách nhiệm chính cho các đòn đánh sâu vào hạ tầng tên lửa và hải quân Iran. Hàng nghìn mục tiêu đã bị phá hủy, từ tàu chiến đến nhà máy sản xuất drone – khiến khả năng phong tỏa Eo biển Hormuz của Iran suy giảm mạnh. Giá dầu vọt lên trên 100 USD/thùng, kinh tế toàn cầu rung chuyển, nhưng Trump vẫn kiên định: đây là "cuộc chiến cần thiết" để ngăn chặn Iran hạt nhân và bảo vệ đồng minh Israel.
Cục diện địa chính trị giờ đây mong manh hơn bao giờ hết. Nga, với căn cứ ở Syria, và Trung Quốc – khách hàng dầu mỏ lớn của Iran – đang theo dõi sát sao. Một sai lầm nhỏ có thể kéo các cường quốc vào vòng xoáy. Israel, dù đạt ưu thế chiến trường, vẫn phải đối mặt với rủi ro leo thang: Hezbollah và IRGC có thể chuyển sang chiến tranh du kích kéo dài, trong khi Mojtaba Khamenei dường như sẵn sàng đánh cược tất cả.
Cuộc chiến này không chỉ là về tên lửa hay lãnh thổ – nó là cuộc đụng độ giữa hai học thuyết tồn vong. Israel, với ký ức Holocaust và nỗi ám ảnh bị bao vây, chọn tấn công phủ đầu tàn khốc. Iran, dưới bàn tay mới của Mojtaba, chọn con đường kháng cự tuyệt đối. Và ở giữa là Trung Đông – một thùng thuốc súng đang cháy lan.
