Những diễn biến mới nhất từ bán đảo Crimea đang vẽ nên một bức tranh chiến trường hỗn loạn chưa từng có đối với Điện Kremlin. Trong một biểu tượng của sự sụp đổ tinh thần và tổ chức quân sự, các chỉ huy cao cấp cùng nhiều sĩ quan hải quân Nga đã bắt đầu một cuộc tháo chạy khỏi vùng lãnh thổ mà Tổng thống Vladimir Putin từng tuyên bố là “viên ngọc quý không thể chạm tới”. Điểm đến của họ là Novorossiysk, một thành phố cảng cách Crimea khoảng 300 km về phía đông bên kia eo biển Kerch. Điều đáng nói là cuộc di tản này không hề có mệnh lệnh chính thức từ cấp trên, cho thấy sự tan rã của hệ thống chỉ huy ngay ở những cấp bậc đáng lẽ phải là chỗ dựa cuối cùng cho binh lính. Hậu quả trực tiếp của hành động này là khoảng 50.000 quân nhân Nga, bao gồm lực lượng lục quân đồn trú, nhân viên hậu cần và các đơn vị bảo vệ bờ biển, đã bị bỏ lại trong một cái bẫy chiến lược do chính Ukraine giăng ra trong suốt nhiều tháng qua.
Trọng tâm của chiến lược đầy toan tính từ Bộ Tổng tham mưu Ukraine chính là việc biến bán đảo Crimea từ một pháo đài hậu phương của Nga trở thành một tử địa biệt lập hoàn toàn với mọi tuyến đường tiếp tế. Để đạt được mục tiêu này, quân đội Ukraine đã thực hiện một chiến dịch phá hủy có hệ thống nhằm vào bảy cây cầu chiến lược đóng vai trò then chốt kết nối Crimea với vùng Kherson lân cận, cũng như các trục giao thông huyết mạch bên trong bán đảo. Những cây cầu này, bao gồm cả cầu Chongar và các công trình bắc qua các nhánh nước quanh khu vực Arabat Spit, không chỉ là đường vận chuyển vũ khí, đạn dược và khí tài quân sự, mà còn là mạch máu duy trì sự sống cho các đơn vị đồn trú. Việc vô hiệu hóa chúng đồng nghĩa với việc cắt đứt hoàn toàn khả năng cơ động bằng đường bộ của các lực lượng Nga trên trục bắc-nam, buộc mọi nỗ lực vận chuyển phụ thuộc hoàn toàn vào một vài tuyến đường mong manh dễ bị tổn thương.
Trong bức tranh ảm đạm đó, đầu mối giao thông Dzhankoi – trung tâm hậu cần quan trọng bậc nhất của quân đội Nga ở phía bắc Crimea – đã bị tê liệt hoàn toàn. Nhà ga đường sắt Dzhankoi từ lâu là nơi tiếp nhận các chuyến tàu chở xe tăng, xe bọc thép, hệ thống phòng không và đạn pháo từ lãnh thổ Nga. Tuy nhiên, các cuộc tấn công chính xác bằng tên lửa tầm xa và máy bay không người lái của Ukraine đã phá hủy hệ thống đường ray, kho chứa và các cơ sở chuyển tải tại đây, biến nó thành một đống đổ nát vô dụng. Hậu quả lan ra ngoài lĩnh vực quân sự. Hệ thống hậu cần dân sự cũng sụp đổ theo, các đoàn xe vận tải chở lương thực thực phẩm, nhiên liệu và vật tư y tế không thể lưu thông vào nội địa bán đảo. Người dân địa phương bắt đầu đối mặt với cảnh thiếu hụt hàng hóa cơ bản, xăng dầu khan hiếm và những hàng dài chờ đợi vô vọng trước các tiệm bánh mì trống rỗng, một viễn cảnh tương phản khủng khiếp với lời hứa về sự thịnh vượng dưới sự bảo trợ của Moscow.
Trong khi tuyến đường bộ phía bắc bị chặt đứt và trung tâm Dzhankoi chìm trong hỗn loạn, cây cầu Kerch – tuyến đường duy nhất còn lại nối Crimea với đất liền nước Nga qua eo biển cùng tên – đang trở thành một điểm nghẽn chết người theo đúng nghĩa đen. Cây cầu dài 19 km từng được điện Kremlin quảng bá rầm rộ như một kỳ quan kỹ thuật và biểu tượng cho sự sáp nhập vĩnh viễn của Crimea, giờ đây đã biến thành một cái bẫy hỏa lực hoàn hảo. Sau những đợt tấn công liên tục bằng xuồng không người lái chứa đầy chất nổ và tên lửa hành trình, kết cấu của cầu Kerch đã bị suy yếu nghiêm trọng, khả năng chịu tải giảm sút đến mức chỉ cho phép lưu thông hạn chế các phương tiện nhẹ trong điều kiện giám sát cực kỳ gắt gao. Bất kỳ nỗ lực nào nhằm vận chuyển thiết giáp hạng nặng, xe tăng hay đoàn xe tiếp tế lớn qua cây cầu này đều là hành động tự sát. Lực lượng Ukraine đã thiết lập một vùng hủy diệt bao trùm toàn bộ chiều dài cây cầu và các khu vực tiếp cận. Khoảng cách từ tiền duyên mặt trận phía nam Ukraine đến hạ tầng này đủ gần để các hệ thống như HIMARS hay tên lửa hành trình Storm Shadow/SCALP có thể biến từng mét đường trở thành địa ngục. Chính vì vậy, con đường tẩu thoát duy nhất dành cho hàng vạn binh sĩ Nga bị mắc kẹt giờ đây đã trở thành một lộ trình tử thần mà chính các chỉ huy của họ cũng không dám sử dụng.
Quyết định rời bỏ vị trí và mặc nhiên bỏ rơi cấp dưới của giới sĩ quan cao cấp Nga là một hành động cho thấy sự xói mòn nghiêm trọng trong kỷ luật và niềm tin nội bộ quân đội Moscow. Những báo cáo tình báo nguồn mở (OSINT) và các kênh quân sự Nga cho thấy các chỉ huy Hạm đội Biển Đen và lực lượng lục quân đã tổ chức di tản cá nhân và tài liệu mật mà không hề thông báo cho cấp phó hay binh lính dưới quyền. Họ sử dụng các trực thăng quân sự và xuồng cao tốc để đến Novorossiysk trong đêm, đôi khi phải giành giật chỗ trên những phương tiện di tản cuối cùng. Hành động này cắm một lưỡi dao sâu vào tinh thần chiến đấu của lực lượng bị kẹt lại, những người giờ đây hiểu rằng họ không chỉ bị kẻ thù bao vây, mà còn bị chính giới lãnh đạo của mình coi như vật hy sinh chiến lược. Novorossiysk, với cơ sở hạ tầng cảng hạn chế và chưa sẵn sàng tiếp nhận một lượng lớn binh sĩ tan rã, đang trở thành một trung tâm hỗn loạn mới, nơi các sĩ quan tìm cách hợp pháp hóa sự vắng mặt của mình bằng những báo cáo dối trá.
Trong khi đó, đối với 50.000 quân nhân Nga còn mắc kẹt trên bán đảo, thực tế chiến trường đang diễn ra một cách nghiệt ngã. Họ buộc phải phân tán lực lượng vào các vị trí phòng thủ tĩnh, không thể tổ chức rút lui có trật tự và cũng không thể nhận được bất kỳ nguồn tiếp tế đáng kể nào. Các kho đạn dược, nhiên liệu và lương thực vốn đã vơi đi nhanh chóng mà không có khả năng bổ sung. Hạm đội Biển Đen, từng là niềm tự hào của nước Nga với những tàu chiến hùng mạnh neo đậu tại Sevastopol, gần như bị xóa sổ khỏi khu vực tác chiến. Các tàu khu trục, tàu đổ bộ và thậm chí cả tàu ngầm đều bị đánh chìm hoặc hư hại nặng bởi các cuộc tấn công không ngừng nghỉ của tên lửa và xuồng tự sát Ukraine. Những tàu còn sót lại đã sớm rút về phía đông trước khi lệnh di tản chính thức được đưa ra, bỏ mặc các đơn vị phòng thủ bờ biển. Sự biến mất của hỏa lực yểm trợ từ hải quân càng làm trầm trọng thêm tình cảnh cô lập của binh sĩ Nga trên đảo, những người giờ đây không thể ngăn cản các lực lượng đặc nhiệm Ukraine tự do thâm nhập và quấy rối bằng các cuộc tập kích chớp nhoáng.
Sự bất lực của Moscow trong việc tổ chức một chiến dịch giải cứu hay tăng viện cũng bắt nguồn từ những tính toán địa chính trị và quân sự vượt ngoài tầm kiểm soát của Điện Kremlin. Lực lượng dự bị chiến lược của Nga phần lớn đã bị ngốn hết vào các mặt trận đẫm máu ở Donetsk và Kharkiv, nơi mà áp lực tiến công của Ukraine vẫn không hề giảm. Việc mở một cầu hàng không vào Crimea là bất khả thi do mật độ dày đặc của các hệ thống phòng không tầm trung và tầm xa do phương Tây viện trợ, sẵn sàng bắn hạ bất kỳ máy bay vận tải nào dám tiếp cận. Mọi kịch bản đổ bộ đường biển quy mô lớn để đưa lực lượng ra cũng phải đối mặt với mối đe dọa từ tên lửa chống hạm và hàng rào thủy lôi thông minh được Ukraine rải khắp vùng biển tây bắc Biển Đen. Nói một cách hình tượng, Putin đang đứng trước một cánh cửa sắt đã đóng sầm lại, và chiếc chìa khóa mang tên Hạm đội Biển Đen đã bị ném xuống đáy biển từ lâu.
Trên mặt trận tâm lý và truyền thông, những hình ảnh về các sĩ quan Nga hỗn loạn tìm đường chạy trốn trong khi lính của họ bị bỏ rơi đã tạo ra một cú sốc lớn trong nội bộ nước Nga. Các blogger quân sự, những người thường được gọi là "phóng viên chiến trường" của Moscow, đã bắt đầu công khai chỉ trích sự hèn nhát và thiếu năng lực của giới tướng lĩnh. Những câu hỏi về việc "ai sẽ chịu trách nhiệm cho thảm họa Crimea" lan tràn trên các kênh Telegram có hàng trăm nghìn người theo dõi. Sự phẫn nộ lan từ tiền tuyến ảo ra tiền tuyến thực, nơi những người lính mắc kẹt nhận ra rằng họ chỉ là những quân cờ trên một bàn cờ mà người chơi đã lén rời khỏi phòng. Không có mệnh lệnh đầu hàng, nhưng cũng chẳng có mệnh lệnh rút lui. Họ ở trong trạng thái lấp lửng chết chóc, bị kẹp giữa sự căm thù của người Ukraine đang từng bước siết chặt vòng vây và sự phản bội từ chính những người chỉ huy của mình.
Thực tế trên bán đảo giờ đây giống như một phòng thí nghiệm cho thấy chiến tranh phi đối xứng hiện đại có thể bẻ gãy một siêu cường hạt nhân như thế nào. Những cây cầu sập không chỉ là bê tông và sắt thép, mà là sợi dây liên kết cuối cùng giữa Moscow và “viên ngọc quý” của mình. Từng kho hàng bị phá hủy, từng đường ray bị cắt đứt ở Dzhankoi đều là một nhát cắt vào động mạch chủ của cỗ máy chiến tranh Nga. Chiến dịch của Ukraine là một bản nhạc giao hưởng của tình báo, công nghệ chính xác và tầm nhìn chiến lược kiên nhẫn, nhằm biến Crimea thành một khối u ác tính mà cơ thể quân sự Nga không thể cắt bỏ, nhưng cũng không thể nuôi dưỡng. Khi những viên tướng cuối cùng đóng sập cánh cửa trực thăng và bay về phía đông trong màn đêm, số phận của một trong những đội quân lớn nhất còn đóng quân trên lãnh thổ Ukraine hiện đã được định đoạt: họ bị bỏ rơi trong một pháo đài không lối thoát, nơi chiến thắng là điều xa xỉ và sự sống sót đang trở thành thứ hàng hóa khan hiếm nhất.
