Mỹ vừa mở khóa sức mạnh tiềm ẩn của B-2, và Trung Quốc bất lực trước nó

Mỹ vừa mở khóa sức mạnh tiềm ẩn của B-2, và Trung Quốc bất lực trước nó

Sự kết hợp giữa oanh tạc cơ tàng hình B-2 Spirit với tên lửa chống hạm tầm xa LRASM đang tạo ra một bước ngoặt chiến lược


Trong bối cảnh Bắc Kinh tiếp tục đẩy mạnh tham vọng hải quân với tốc độ chưa từng có, Hải quân Trung Quốc hiện đã sở hữu số lượng tàu chiến lớn nhất thế giới, vượt qua cả Mỹ về tổng số tàu. Tuy nhiên, Washington không đứng yên nhìn đối thủ áp đảo mình về số lượng. Thay vào đó, Lầu Năm Góc đang triển khai một chiến lược đáp trả mang tính đột phá: biến oanh tạc cơ tàng hình huyền thoại B-2 Spirit thành một nền tảng tấn công tàu mặt nước chết người. Sự tích hợp giữa B-2 và tên lửa chống hạm tầm xa AGM-158C LRASM đang mở ra một trang mới trong cuộc cạnh tranh quân sự Mỹ-Trung, nơi công nghệ tàng hình và hỏa lực chính xác có thể vô hiệu hóa lợi thế về số lượng của đối phương.

Từ khi đi vào hoạt động vào những năm 1990, B-2 Spirit luôn được biết đến như một cỗ máy ném bom chiến lược tàng hình, có khả năng xâm nhập sâu vào lãnh thổ đối phương để phá hủy các mục tiêu cố định như boongke, trung tâm chỉ huy hay hệ thống phòng không. Ít ai nghĩ rằng chiếc máy bay này từng thiếu vũ khí chống hạm. Điều này xuất phát từ học thuyết ban đầu của Không quân Mỹ: B-2 được thiết kế để tấn công các mục tiêu trên đất liền, còn nhiệm vụ chống tàu được giao cho các máy bay chiến đấu hải quân, tàu ngầm và tàu mặt nước. Nhưng cuộc đối đầu tiềm tàng với Trung Quốc đã thay đổi tất cả. Với một lực lượng hải quân khổng lồ bao gồm hơn 370 tàu chiến, trong đó có ba tàu sân bay và hàng chục tàu khu trục, tàu hộ vệ tên lửa, Trung Quốc đã tạo ra một thách thức chưa từng có đối với khả năng kiểm soát biển của Mỹ. Các máy bay chiến đấu thông thường như F-15 hay F-16 có thể bị phát hiện và đánh chặn bởi mạng lưới phòng không dày đặc trên các tàu Trung Quốc, trong khi tàu ngầm và tàu mặt nước Mỹ lại phải đối mặt với nguy cơ bị tập kích bởi các tên lửa chống hạm của đối phương. Chính vì thế, một nền tảng tàng hình có thể lặng lẽ tiếp cận, phóng tên lửa từ rất xa rồi biến mất như ma quái là điều mà B-2 có thể mang lại.

Bước ngoặt đến vào năm 2022, khi Không quân Mỹ công bố một cuộc thử nghiệm mang tính biểu tượng: một chiếc B-2 Spirit thả thành công quả bom Quicksink - một loại vũ khí chống hạm thông minh sử dụng bom Mk-82 500 pound dẫn đường bằng GPS kết hợp với đầu dò laser để tấn công tàu nổi. Mặc dù Quicksink là một bước tiến bộ, nhưng nó vẫn là bom thả rơi tự do, đòi hỏi máy bay phải bay tương đối gần mục tiêu, làm tăng nguy cơ bị phát hiện. Tuy nhiên, cuộc thử nghiệm này đã chứng minh rằng B-2 hoàn toàn có thể mang và sử dụng vũ khí chống tàu, mở đường cho những phát triển mạnh mẽ hơn.

Và thứ vũ khí đó chính là AGM-158C Long Range Anti-Ship Missile (LRASM). Đây là một tên lửa hành trình chống hạm tàng hình thế hệ mới, có tầm bắn ước tính lên tới 400-600 km, tùy thuộc vào phiên bản và độ cao phóng. LRASM được thiết kế để xuyên thủng hệ thống phòng thủ hiện đại nhất của đối phương nhờ khả năng bay thấp, đường bay phức tạp, và sử dụng trí tuệ nhân tạo để tự động nhận dạng và nhắm mục tiêu vào các tàu chiến cụ thể trong một đội hình hải quân. Trước đây, LRASM chủ yếu được tích hợp trên các máy bay chiến đấu như F/A-18E/F Super Hornet của Hải quân hay B-1B Lancer của Không quân. Nhưng việc tích hợp nó vào B-2 là một bước nhảy vọt về chiến lược. Không còn là một máy bay ném bom chỉ chuyên phá hủy mục tiêu trên đất liền, B-2 giờ đây có thể thực hiện những phi vụ tấn công tàu chiến từ khoảng cách hàng trăm dặm ngoài khơi, mà không hề bị đối phương phát hiện cho đến khi những quả tên lửa đầu tiên lao tới.

Hãy tưởng tượng một kịch bản xung đột ở Biển Đông. Các tàu khu trục và tàu hộ vệ Trung Quốc thường xuyên tuần tra với radar và hệ thống phòng thủ tên lửa luôn trong tình trạng báo động cao. Máy bay chiến đấu thông thường của Mỹ khi bay vào khu vực này gần như chắc chắn sẽ bị phát hiện, dẫn đến một cuộc đối đầu căng thẳng. Nhưng B-2 Spirit, với lớp phủ tàng hình đặc biệt và thiết kế khí động học hút mắt, có thể bay xuyên qua mạng lưới radar đối phương như một bóng ma. Máy bay có thể phóng một loạt tên lửa LRASM từ khoảng cách an toàn, mỗi tên lửa sẽ tự động bay thấp lướt trên mặt biển, vượt qua các lớp phòng thủ và tìm cách đánh trúng những mục tiêu giá trị nhất như tàu chỉ huy, tàu sân bay hay các tàu đổ bộ. Sự kết hợp giữa tàng hình cực kỳ siêu việt của B-2 và khả năng né tránh radar của LRASM tạo ra một nguy cơ mà cho đến nay, Bắc Kinh chưa có biện pháp đối phó hiệu quả.

Để chứng minh tính hiệu quả của chiến lược này, một cuộc tập trận mang tên “B-2 đánh chìm tàu USS Juneau” đã được thực hiện. Trong cuộc tập trận này, B-2 Spirit đã tham gia cuộc thử nghiệm đánh chìm tàu chiến cũ, sử dụng tên lửa và bom chống hạm để tiêu diệt mục tiêu. Mặc dù USS Juneau là một tàu đổ bộ cũ, nhưng cuộc tập trận đã chứng minh khả năng tác chiến chống tàu mặt nước thực tế của B-2. Các quan chức quân sự Mỹ không tiết lộ loại vũ khí chính xác được sử dụng trong cuộc tập trận đó, nhưng giới phân tích tin rằng LRASM hoặc Quicksink đóng vai trò chủ chốt. Điều quan trọng là cuộc tập trận đã chứng minh một khái niệm chiến thuật: một oanh tạc cơ tàng hình hạng nặng có thể tiếp cận và tiêu diệt tàu chiến đang di chuyển ngay trong lòng khu vực được bảo vệ.

Liệu Mỹ có thể dùng B-2 để tiêu diệt toàn bộ 370 tàu chiến của Trung Quốc? Câu trả lời là không, ít nhất là không phải chỉ với một mình B-2. Tuy nhiên, chiến lược này không nhằm mục đích tiêu diệt toàn bộ hạm đội đối phương trong một đòn duy nhất. Mục đích thực sự là tạo ra “cửa sổ tấn công” - một khoảng thời gian ngắn ngủi mà Mỹ có thể vô hiệu hóa lực lượng hải quân Trung Quốc ở một khu vực trọng yếu, chẳng hạn như eo biển Đài Loan hay Biển Đông, để đạt được mục tiêu chiến lược trước khi đối phương kịp phản ứng. Với khoảng 20 chiếc B-2 đang hoạt động, mỗi chiếc có thể mang tới 16 tên lửa LRASM (hoặc lên tới 80 quả bom Quicksink), Không quân Mỹ có thể phóng ra một loạt đòn tấn công khủng khiếp vào các tàu chiến chủ lực của Trung Quốc ngay trong những giờ đầu tiên của một cuộc xung đột. Sự vượt trội về công nghệ tàng hình và tên lửa thông minh cho phép Mỹ gây thiệt hại nặng nề cho đối phương mà không cần phải đưa các tàu sân bay đắt tiền vào khu vực nguy hiểm.

Hơn nữa, việc tích hợp LRASM lên B-2 còn mang một thông điệp chính trị rõ ràng: Mỹ đang đầu tư vào các giải pháp công nghệ để duy trì ưu thế quân sự trước sự trỗi dậy của Trung Quốc. Trong khi Bắc Kinh đổ tiền vào việc xây dựng một hạm đội khổng lồ, Washington lại chọn cách nâng cấp sức mạnh hủy diệt của các nền tảng hiện có bằng vũ khí thông minh và tàng hình. Đây là cuộc chạy đua giữa số lượng và chất lượng, giữa sức mạnh công khai và sự lén lút chết người. Ngay cả khi Trung Quốc nâng cấp hệ thống radar và phòng thủ của mình, việc đối phó với một máy bay tàng hình như B-2 vốn có khả năng thay đổi hình dạng sóng điện từ và bay ở độ cao chiến lược vẫn là một bài toán nan giải. Những nỗ lực phát triển radar sóng mét hay hệ thống phát hiện hồng ngoại nhiều lớp có thể làm giảm phần nào lợi thế tàng hình, nhưng chưa có công nghệ nào được chứng minh là có thể vô hiệu hóa hoàn toàn B-2 khi nó kết hợp với tên lửa tàng hình siêu tốc tầm xa.

Các chuyên gia quân sự cho rằng sự kết hợp này không chỉ là một bản nâng cấp đơn thuần, mà là sự thay đổi căn bản trong cách Mỹ nghĩ về chiến tranh trên biển. Thay vì phải gửi cả một đội tàu sân bay đến đối đầu trực diện với hạm đội Trung Quốc, Mỹ có thể sử dụng B-2 như một “sát thủ tàng hình” để cắt đứt đầu rắn ngay từ đầu. Không chỉ có B-2, thế hệ tiếp theo của dòng máy bay ném bom tàng hình B-21 Raider cũng đang được phát triển và sẽ mang theo những phiên bản LRASM tiên tiến hơn, hứa hẹn tạo ra một lực lượng tấn công biển tàng hình mạnh mẽ hơn nữa trong tương lai.

Trong khi Trung Quốc đang khoe khoang về hạm đội lớn nhất thế giới, những chiếc B-2 lặng lẽ bay qua Thái Bình Dương, mang theo những quả tên lửa không thể bị phát hiện cho đến phút cuối cùng. Đó là sức mạnh của sự bất ngờ, của công nghệ vượt trội, và của một quốc gia biến điểm yếu thành lợi thế. Bắc Kinh có thể có nhiều tàu, nhưng Mỹ có những con mắt vô hình và những mũi tên chết người từ trên trời.