Vệ binh Cách mạng Iran tuyên bố chỉ chấm dứt chiến tranh khi Israel bị xóa sổ, thề quét sạch "Chủ nghĩa Phục quốc Do Thái"

Vệ binh Cách mạng Iran tuyên bố chỉ chấm dứt chiến tranh khi Israel bị xóa sổ, thề quét sạch "Chủ nghĩa Phục quốc Do Thái"

IRGC tuyên bố sẽ tiếp tục các chiến dịch cho đến khi lực lượng nước ngoài rút khỏi khu vực...


Căng thẳng tại khu vực Trung Đông đã leo thang lên một mức độ nguy hiểm mới sau khi Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) đưa ra một tuyên bố đanh thép, khẳng định rằng cuộc chiến dai dẳng tại khu vực sẽ chỉ thực sự kết thúc khi Israel bị tiêu diệt hoàn toàn. Trong một thông điệp mang đậm tính thách thức, IRGC đã công khai thề sẽ quét sạch những người mà họ gọi là "Chủ nghĩa Phục quốc Do Thái" khỏi bản đồ chính trị Trung Đông, đồng thời nhấn mạnh rằng các chiến dịch kháng chiến sẽ không dừng lại cho đến khi mọi lực lượng quân sự nước ngoài rút khỏi khu vực. Tuyên bố này ngay lập tức đổ thêm dầu vào ngọn lửa bất ổn vốn đã âm ỉ suốt nhiều thập kỷ, đặc biệt trong bối cảnh một sự cố chết người vừa xảy ra tại Sân bay Quốc tế Kuwait đang trở thành tâm điểm của một cuộc khẩu chiến ngoại giao mới giữa Tehran và Washington.

Vụ việc tại Kuwait, nơi một công dân Ấn Độ thiệt mạng và 63 người khác bị thương, đã trở thành chất xúc tác làm phơi bày những luồng thông tin đối nghịch sâu sắc giữa các bên. Theo các quan chức Mỹ, cuộc tấn công này là một hành động có chủ đích được thực hiện bằng máy bay không người lái do chính Iran tiến hành. Washington cáo buộc Tehran đã cố tình nhắm mục tiêu vào cơ sở hạ tầng dân sự tại một quốc gia vùng Vịnh đồng minh, coi đây là một phần trong chiến lược gây bất ổn và mở rộng ảnh hưởng bằng vũ lực. Tuy nhiên, Tehran ngay lập tức phủ nhận mọi liên quan, đưa ra một kịch bản hoàn toàn khác. Phía Iran khẳng định rằng vụ nổ kinh hoàng thực chất bắt nguồn từ sự cố trục trặc kỹ thuật của một hệ thống tên lửa phòng không Patriot do Mỹ sản xuất đang được triển khai trong khu vực. Theo lập luận này, chính sự hiện diện quân sự nước ngoài và các hệ thống vũ khí thiếu kiểm soát mới là nguồn cơn thực sự dẫn đến thảm kịch.

Sự mập mờ chiến trường và cuộc chiến thông tin này diễn ra trong bối cảnh học thuyết an ninh của Iran đang có những bước chuyển dịch mang tính quyết định. Tuyên bố của IRGC không chỉ đơn thuần là lời lẽ khoa trương mà phản ánh một chiến lược địa chính trị được tính toán kỹ lưỡng. Trong suốt nhiều năm, Iran đã xây dựng một mạng lưới các lực lượng ủy nhiệm và đồng minh trải dài từ Lebanon, Syria, Iraq cho đến Yemen. Khái niệm "trục kháng chiến" mà Tehran dẫn dắt được thiết kế để bao vây và gây áp lực lên Israel, đồng thời đóng vai trò như một đòn bẩy để đàm phán hoặc đối đầu với phương Tây. Bằng cách tuyên bố rằng chiến tranh chỉ kết thúc khi Israel "kết thúc", IRGC đang gửi một thông điệp rõ ràng tới cả đồng minh lẫn đối thủ rằng mục tiêu cuối cùng của họ không phải là một giải pháp hòa bình tạm thời hay một lệnh ngừng bắn mong manh, mà là một sự tái cấu trúc toàn diện trật tự quyền lực tại Trung Đông.

Thông điệp này đặc biệt nguy hiểm khi đặt trong cục diện hiện tại. Cuộc xung đột giữa Israel và Hamas đã đẩy căng thẳng trong khu vực lên đỉnh điểm, kéo theo các cuộc đụng độ thường xuyên tại biên giới Lebanon giữa Hezbollah và quân đội Israel, cũng như các cuộc tấn công từ lực lượng Houthi ở Yemen nhằm vào các tuyến hàng hải quốc tế trên Biển Đỏ. Việc IRGC công khai thề sẽ quét sạch "Chủ nghĩa Phục quốc Do Thái" không còn là một lời đe dọa trừu tượng mà giờ đây đã trở thành một lời kêu gọi tập hợp lực lượng cho toàn bộ mạng lưới đồng minh đang hoạt động trên thực địa. Đối với Tehran, sự kết thúc của Israel không chỉ là vấn đề quân sự mà còn mang ý nghĩa ý thức hệ sâu sắc, xóa bỏ thứ mà họ coi là một thực thể thực dân phương Tây cấy vào lòng thế giới Hồi giáo.

Tuy nhiên, sự cố ở Sân bay Kuwait đã bổ sung thêm một lớp phức tạp mới cho bức tranh địa chính trị vốn đã rối ren. Nếu phiên bản của Mỹ là đúng và Iran thực sự tiến hành một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào một sân bay dân sự quốc tế, thì đây sẽ là một sự leo thang nguy hiểm, phá vỡ các quy tắc giao chiến ngầm vốn tồn tại trong "cuộc chiến tranh bóng tối" giữa hai nước. Cái chết của một công dân Ấn Độ và hàng chục người bị thương mang đến một động lực quốc tế mới, có thể kéo các cường quốc bên ngoài vào sâu hơn trong vòng xoáy bạo lực. New Delhi, vốn có quan hệ chiến lược chặt chẽ với cả các nước vùng Vịnh, Israel và Iran, sẽ đối mặt với áp lực phải đưa ra một phản ứng rõ ràng, trong khi các quốc gia phương Tây có thể sử dụng vụ việc như một bằng chứng cho thấy Iran là một chủ thể không thể kiểm soát và cần phải bị ngăn chặn.

Ngược lại, lời giải thích của Iran về một quả tên lửa Patriot gặp sự cố cũng không phải là không có cơ sở trong một khu vực bão hòa vũ khí. Trong quá khứ, đã từng có những vụ việc hệ thống phòng không vô tình bắn nhầm máy bay dân sự trong thời điểm căng thẳng cao độ. Bằng cách đổ lỗi cho sự hiện diện quân sự của Mỹ, Tehran đang cố gắng xoay chuyển câu chuyện, biến mình từ một kẻ gây hấn tiềm tàng thành nạn nhân của một môi trường an ninh bị quân sự hóa quá mức do phương Tây tạo ra. Đây là một chiến thuật tuyên truyền quen thuộc nhưng hiệu quả, nhằm làm xói mòn lòng tin vào các cáo buộc của Mỹ và củng cố lập luận cốt lõi rằng tất cả bạo lực và bất ổn trong khu vực đều bắt nguồn từ sự can thiệp của nước ngoài.

Trong khi đó, sự mơ hồ về những gì thực sự xảy ra ở Sân bay Kuwait đang tạo ra một khoảng chân không nguy hiểm mà cả hai phía đều có thể lợi dụng để leo thang. Mỗi bên đều đang dùng thảm kịch để biện minh cho lập trường cứng rắn của mình. Với Mỹ, đây là minh chứng cho thấy Iran là mối đe dọa khủng bố hàng đầu cần phải bị đối phó bằng sức mạnh quân sự áp đảo và các lệnh trừng phạt kinh tế nghiêm ngặt hơn. Với Iran, đây là bằng chứng cho thấy sự hiện diện của quân đội Mỹ là một tai họa, và giải pháp duy nhất là buộc tất cả các lực lượng nước ngoài phải rời khỏi Trung Đông, một mục tiêu được phản ánh rõ ràng trong tuyên bố mới nhất của IRGC. Vòng xoáy luẩn quẩn của cáo buộc và phủ nhận này đẩy toàn bộ khu vực Vịnh Ba Tư đến gần hơn với nguy cơ xảy ra một cuộc xung đột vũ lực trực diện mà không ai có thể kiểm soát được hậu quả.

Giới phân tích nhận định, điểm đáng lo ngại nhất trong tuyên bố của IRGC chính là sự xóa nhòa ranh giới giữa việc chấm dứt chiến tranh và sự hủy diệt của một quốc gia thành viên Liên Hợp Quốc. Khi một lực lượng quân sự hùng mạnh như Vệ binh Cách mạng coi việc xóa sổ một quốc gia khác là điều kiện tiên quyết cho hòa bình, thì mọi nỗ lực ngoại giao hay đàm phán ngừng bắn đều trở nên vô nghĩa. Đối với các thủ đô phương Tây và các quốc gia Ả Rập đang tìm cách bình thường hóa quan hệ với Israel, tuyên bố này là một tối hậu thư không thể chấp nhận được. Nó cũng đặt các quốc gia vùng Vịnh như Kuwait, nơi vừa hứng chịu thảm kịch sân bay, vào một vị thế cực kỳ khó khăn. Họ vừa phải đối phó với một sự cố an ninh chết người, vừa phải điều hướng trong một môi trường mà các cường quốc đối địch đang lôi kéo họ về hai cực đối lập, trong khi chính họ là những người dễ bị tổn thương nhất trước sự hỗn loạn.

Trên chiến trường thông tin và dư luận, cả Iran và Mỹ đều đang chạy đua để định hình nhận thức toàn cầu về vụ tấn công Kuwait. Việc Iran nhanh chóng chỉ tay vào hệ thống Patriot không chỉ là một lời phủ nhận, mà còn là một đòn phản công truyền thông nhắm vào điểm yếu cố hữu của các hệ thống phòng không phức tạp do Mỹ cung cấp, vốn từng gây ra những thảm kịch nhầm lẫn trong lịch sử. Sự thiếu vắng một cuộc điều tra quốc tế độc lập ngay lập tức đã để lại một khoảng trống bằng chứng, và trong khoảng trống đó, cả hai câu chuyện đều tìm thấy đất sống, đào sâu thêm sự chia rẽ và nghi kỵ. Điều này càng làm phức tạp thêm bức tranh an ninh vốn đã hỗn loạn, nơi một sự cố kỹ thuật hay một hành động phá hoại đều có thể dễ dàng trở thành ngòi nổ cho một cuộc chiến tranh quy mô lớn.

Khi màn đêm buông xuống trên Vịnh Ba Tư, tuyên bố của Vệ binh Cách mạng Iran vẫn còn vang vọng đầy đe dọa trên các mặt trận địa chính trị. Cam kết tiếp tục các chiến dịch kháng chiến cho đến khi lực lượng nước ngoài rời đi, kết hợp với lời thề hủy diệt Israel, đã thiết lập một lộ trình đối đầu không có lối thoát. Trong khi các nhà điều tra vẫn đang bới tìm manh mối trong đống đổ nát của vụ nổ ở Sân bay Kuwait, khu vực này đang nín thở chờ đợi động thái tiếp theo. Liệu thảm kịch này có phải là một tai nạn thương tâm, một sự cố trục trặc kỹ thuật, hay là phát súng mở đầu cho một chương mới đen tối hơn trong lịch sử Trung Đông, câu trả lời vẫn đang lơ lửng giữa những lời buộc tội qua lại và những học thuyết quân sự không khoan nhượng.