Trong nhiều năm qua, Điện Kremlin luôn tự hào giới thiệu Sukhoi Su-57 Felon là đỉnh cao của công nghệ hàng không quân sự Nga. Được quảng bá là mẫu tiêm kích tàng hình thế hệ thứ năm mang tính cách mạng, Su-57 được kỳ vọng sẽ trở thành đối thủ đáng gờm, đủ sức thách thức sự thống trị của F-22 Raptor và F-35 Lightning II của Mỹ trên bầu trời. Tuy nhiên, khi lột bỏ lớp vỏ bọc truyền thông và đi sâu vào các số liệu kỹ thuật thực tế, các bằng sáng chế của chính Sukhoi, cùng với thực tế chiến trường, một bức tranh hoàn toàn khác đã hiện ra. Chương trình phát triển vũ khí trị giá hàng tỷ đô la này đang phải đối mặt với những đánh giá vô cùng khắc nghiệt về hiệu quả thực tế của nó, phơi bày những giới hạn công nghệ mà Moscow chưa thể vượt qua.
Điểm mấu chốt cấu thành nên một chiến đấu cơ thế hệ thứ năm chính là khả năng tàng hình, được đo bằng diện tích phản xạ radar (RCS). Trong khi Bộ Quốc phòng Mỹ và tập đoàn Lockheed Martin đã tối ưu hóa các góc cạnh, cấu trúc hình học và vật liệu hấp thụ sóng radar để giảm diện tích phản xạ của F-22 xuống mức tương đương một viên bi kim loại nhỏ, thì Su-57 lại bộc lộ những hạn chế lớn ngay từ khâu thiết kế cơ sở. Các tài liệu đăng ký bằng sáng chế của chính hãng Sukhoi cho thấy diện tích phản xạ radar trung bình của Su-57 nằm trong khoảng từ 0,1 đến 1 mét vuông. Con số này lớn hơn gấp hàng nghìn lần so với đối thủ F-22 và gấp hàng trăm lần so với F-35. Thực tế, khả năng tàng hình của Su-57 chỉ tương đương với các dòng tiêm kích thế hệ 4.5 được nâng cấp như F/A-18E/F Super Hornet của Mỹ hay Dassault Rafale của Pháp khi mang cấu hình vũ khí tối giản, chứ hoàn toàn chưa đạt tới tiêu chuẩn tàng hình thực sự của thế hệ thứ năm.
Nguyên nhân dẫn đến hiệu suất tàng hình kém cỏi này xuất phát từ nhiều lỗi thiết kế cơ bản mà các kỹ sư Nga không thể giải quyết triệt để do hạn chế về công nghệ chế tạo chính xác. Đáng chú ý nhất là cửa hút khí của động cơ không được thiết kế theo dạng đường cong chữ S hoàn chỉnh để che khuất các lá cánh quạt của động cơ, nơi phản xạ mạnh mẽ sóng radar của đối phương. Bên cạnh đó, các mối nối trên thân máy bay, đinh tán lộ rõ và thiết kế của các khoang chứa vũ khí bên trong vẫn chưa đạt được độ tinh xảo cần thiết để giảm thiểu tối đa sự phản xạ điện từ. Thêm vào đó, hệ thống cảm biến quang - điện tử được đặt ngay trước buồng lái, một vị trí tối quan trọng, lại có dạng hình cầu bằng thủy tinh và kim loại. Thiết bị này hoạt động như một tấm gương phản xạ sóng radar trực diện, trực tiếp làm mất đi ưu thế ẩn mình của máy bay trước các hệ thống tầm quét của đối phương.
Không chỉ dừng lại ở vấn đề tàng hình, hệ thống động lực của Su-57 cũng là một chuỗi những thất vọng kéo dài đối với giới quan sát quân sự toàn cầu. Theo kế hoạch ban đầu, dòng tiêm kích này phải được trang bị động cơ thế hệ mới Izdeliye 30, mang lại khả năng bay hành trình siêu âm mà không cần bật chế độ đốt sau, đồng thời giảm đáng kể chữ ký nhiệt phát ra từ phía sau máy bay. Tuy nhiên, do những rào cản lớn về mặt kỹ thuật và thiếu hụt nguồn tài chính nghiên cứu, quá trình phát triển và thử nghiệm động cơ mới liên tục bị trì hoãn vô thời hạn. Phần lớn các phiên bản Su-57 đang hoạt động hiện nay vẫn phải sử dụng động cơ tạm thời Saturn AL-41F1. Đây thực chất là phiên bản cải tiến từ động cơ của tiêm kích thế hệ thứ tư Su-35S, không thể cung cấp đủ lực đẩy tối ưu cũng như các tính năng tàng hình hồng ngoại cần thiết cho một chiến đấu cơ thế hệ thứ năm đích thực.
Khó khăn chồng chất khó khăn khi năng lực sản xuất công nghiệp quốc phòng của Nga gặp trở ngại lớn từ các lệnh trừng phạt quốc tế. Việc áp đặt các biện pháp trừng phạt kinh tế từ phương Tây sau năm 2014, và đặc biệt là sau năm 2022, đã cắt đứt hoàn toàn nguồn cung linh kiện bán dẫn và thiết bị vi điện tử chất lượng cao mà ngành hàng không Nga vốn phụ thuộc nặng nề để chế tạo các hệ thống radar mảng pha quét điện tử chủ động tân tiến. Thiếu hụt các máy công cụ chính xác từ các nước công nghiệp phát triển cũng khiến dây chuyền lắp ráp tại nhà máy Komsomolsk-on-Amur rơi vào tình trạng đình trệ. Trong khi Mỹ và các đồng minh đã bàn giao hàng nghìn chiếc F-35 cho các lực lượng không quân trên toàn thế giới, thì lực lượng Không quân Vũ trụ Nga chỉ sở hữu một số lượng vô cùng khiêm tốn các chiến đấu cơ Su-57 hoạt động được, chủ yếu là các nguyên mẫu thử nghiệm và một số ít phiên bản sản xuất thương mại hàng loạt, khiến việc triển khai đội hình tác chiến quy mô lớn trở nên bất khả thi.
Sự thất vọng đối với dự án tỷ đô này không chỉ giới hạn trong nội bộ nước Nga mà còn lan rộng ra thị trường quốc tế, làm suy giảm nghiêm trọng vị thế xuất khẩu vũ khí của quốc gia này. Thất bại lớn nhất của chương trình Su-57 chính là việc Ấn Độ quyết định rút khỏi dự án Máy bay Chiến đấu Thế hệ thứ năm vào năm 2018. Trước đó, New Delhi đã đồng ý đồng tài trợ và hợp tác phát triển phiên bản xuất khẩu dựa trên nền tảng Su-57 với kỳ vọng sở hữu một dòng tiêm kích tàng hình hàng đầu. Tuy nhiên, sau khi rót hàng trăm triệu đô la vào dự án, các quan chức quân sự Ấn Độ đã nhận ra rằng phía Nga không thể đáp ứng được các cam kết về công nghệ tàng hình, hệ thống điện tử hàng không và đặc biệt là độ tin cậy của động cơ. Việc Ấn Độ từ bỏ dự án không chỉ giáng một đòn mạnh vào uy tín của ngành công nghiệp quốc phòng Nga mà còn tước đi nguồn tài chính ngoại tệ cực kỳ quan trọng để duy trì và nâng cấp chương trình này trong tương lai.
Khi xung đột quân sự nổ ra, thực tế chiến trường là liều thuốc thử chân thực nhất cho mọi tuyên bố quảng cáo, và Su-57 đã không thể chứng minh được giá trị tương xứng với số tiền khổng lồ đã đầu tư. Dù Moscow tuyên bố đã triển khai Su-57 tham gia các chiến dịch quân sự, nhưng các báo cáo tình báo phương Tây chỉ ra rằng các chiến đấu cơ này hầu như chỉ hoạt động sâu trong không phận an toàn của Nga. Chúng được sử dụng để phóng các tên lửa hành trình tầm xa vào các mục tiêu mà không bao giờ dám đối đầu trực tiếp với hệ thống phòng không của đối phương hoặc xâm nhập vào những khu vực có nguy cơ tranh chấp cao. Nỗi sợ hãi lớn nhất của Điện Kremlin là việc một chiếc Su-57 bị bắn rơi tại chiến trường, điều này không chỉ là một tổn thất lớn về mặt quân sự mà còn là một thảm họa truyền thông toàn cầu, phá hủy hoàn toàn hình ảnh siêu vũ khí mà họ đã dày công xây dựng trong nhiều thập kỷ qua để thu hút khách hàng quốc tế.
Nhìn lại toàn bộ quá trình phát triển đầy gian nan và kết quả nghèo nàn hiện tại, Su-57 Felon dường như là một minh chứng rõ nét cho khoảng cách thế hệ giữa tham vọng quân sự vĩ đại và năng lực thực tế của nền công nghiệp quốc phòng Nga. Khoản đầu tư hàng tỷ đô la từ ngân sách nhà nước đã không thể mang lại một vũ khí thay đổi cuộc chơi đúng nghĩa trên bầu trời hiện đại. Thay vì là một đối thủ xứng tầm của các dòng tiêm kích thế hệ thứ năm từ phương Tây, Su-57 hiện vẫn đang loay hoay trong việc khẳng định bản thân, chịu lép vế trước những hạn chế kỹ thuật chưa thể khắc phục và liên tục bị đặt dấu hỏi về tính hiệu quả thực tế trong các cuộc xung đột công nghệ cao.
