Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump đã đưa ra một nhận định gây xôn xao dư luận về một kịch bản địa chính trị phức tạp, cho rằng Thổ Nhĩ Kỳ dưới thời Tổng thống Recep Tayyip Erdoğan có thể đã xem xét việc ngả về phe Iran. Tuyên bố này, được đưa ra trong một bối cảnh căng thẳng đang leo thang tại Trung Đông và những bất ổn trong quan hệ quốc tế, đã làm dấy lên nhiều suy đoán về động thái chiến lược của Ankara và những tác động tiềm tàng đối với trật tự an ninh khu vực, cũng như đối với cấu trúc của NATO.
Ông Trump, với kinh nghiệm dày dạn trong các cuộc đàm phán và quan sát chính trị quốc tế, đã chia sẻ quan điểm của mình về sự năng động trong mối quan hệ giữa Thổ Nhĩ Kỳ và Iran, hai quốc gia có vị trí địa lý quan trọng và có ảnh hưởng lớn tại Trung Đông. Trong một phân tích sâu sắc, cựu Tổng thống Mỹ nhấn mạnh rằng các quyết định chiến lược của mỗi quốc gia không chỉ dựa trên lợi ích trước mắt mà còn là kết quả của một quá trình cân nhắc phức tạp, bao gồm cả các yếu tố lịch sử, văn hóa, kinh tế và an ninh. Ông cho rằng, dưới sự lãnh đạo của Tổng thống Erdoğan, Thổ Nhĩ Kỳ đã cho thấy khả năng vận hành một chính sách đối ngoại độc lập, đôi khi theo đuổi những con đường khác biệt so với các đồng minh truyền thống, bao gồm cả các thành viên NATO.
Mối quan hệ giữa Thổ Nhĩ Kỳ và Hoa Kỳ đã trải qua nhiều thăng trầm trong những năm gần đây, đặc biệt là xung quanh các vấn đề như hệ thống phòng thủ S-400 của Nga, việc mua sắm máy bay chiến đấu F-35, và vai trò của Ankara trong các cuộc xung đột khu vực. Những căng thẳng này đã mở ra không gian cho các suy đoán về sự dịch chuyển trong các liên minh chiến lược của Thổ Nhĩ Kỳ. Ông Trump, với tư cách là người đứng đầu nước Mỹ trong giai đoạn then chốt này, có thể đã có những thông tin hoặc đánh giá riêng về những trao đổi và tính toán chiến lược mà Ankara đã thực hiện.
Việc Thổ Nhĩ Kỳ, một thành viên chủ chốt của NATO, có khả năng xem xét lại các cam kết an ninh của mình là một vấn đề vô cùng nhạy cảm. NATO, một liên minh phòng thủ tập thể, dựa trên nguyên tắc đoàn kết và sự tin cậy lẫn nhau. Bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy một thành viên có thể tìm kiếm mối quan hệ gần gũi hơn với các đối thủ chiến lược của liên minh, hoặc thậm chí là đối đầu với lợi ích của các thành viên khác, sẽ gây ra những thách thức đáng kể. Trong trường hợp này, Iran thường được xem là một đối thủ tiềm tàng của Hoa Kỳ và nhiều quốc gia phương Tây trong khu vực, khiến cho viễn cảnh Thổ Nhĩ Kỳ ngả về phía Tehran trở nên đặc biệt đáng quan ngại.
Ông Trump có thể đã ám chỉ đến những hành động hoặc tuyên bố của Thổ Nhĩ Kỳ trong quá khứ, mà theo diễn giải của ông, cho thấy một sự linh hoạt, thậm chí là dao động, trong định hướng chính sách đối ngoại. Điều này không nhất thiết có nghĩa là Thổ Nhĩ Kỳ đã dứt khoát chọn Iran, mà có thể là một chiến lược mặc cả, nhằm tối đa hóa lợi ích quốc gia của mình trong một môi trường quốc tế đầy biến động. Tổng thống Mỹ có thể đã chứng kiến hoặc được thông báo về những nỗ lực của Thổ Nhĩ Kỳ nhằm duy trì quan hệ tốt đẹp với nhiều bên, ngay cả những bên có quan điểm đối lập nhau, để đạt được các mục tiêu chiến lược của riêng mình.
Phân tích sâu hơn về các động lực kinh tế cũng là một khía cạnh quan trọng. Thổ Nhĩ Kỳ và Iran có các tuyến đường thương mại và năng lượng kết nối, và trong một số thời điểm, cả hai quốc gia đều phải đối mặt với các lệnh trừng phạt hoặc áp lực kinh tế từ phương Tây. Điều này có thể tạo ra một cơ sở chung, dù không chính thức, để hai nước tìm cách hỗ trợ lẫn nhau hoặc ít nhất là giảm thiểu tác động bất lợi từ các biện pháp trừng phạt. Hơn nữa, sự bất ổn tại Syria và Iraq, hai quốc gia láng giềng có chung biên giới với cả Thổ Nhĩ Kỳ và Iran, luôn là yếu tố phức tạp trong quan hệ của hai nước, đòi hỏi sự phối hợp hoặc ít nhất là trao đổi quan ngại thường xuyên.
Khía cạnh quân sự và an ninh cũng không thể bỏ qua. Mặc dù là thành viên NATO, Thổ Nhĩ Kỳ cũng đã có những giai đoạn hợp tác quân sự nhất định với Nga và Iran, đặc biệt là trong các nỗ lực giải quyết xung đột ở Syria thông qua tiến trình Astana. Những hành động này, đôi khi làm Washington và Brussels ngạc nhiên, cho thấy một cách tiếp cận thực dụng của Ankara, nơi lợi ích quốc gia được đặt lên hàng đầu. Lập trường của Thổ Nhĩ Kỳ đối với các vấn đề như người Kurd, an ninh biên giới, và ảnh hưởng của các cường quốc bên ngoài khu vực cũng có thể tạo ra những điểm giao thoa tiềm năng với lợi ích của Iran, hoặc ít nhất là tạo ra không gian để hai nước cùng tìm kiếm giải pháp.
Nhận định của ông Trump, dù mang tính cá nhân và có thể chịu ảnh hưởng bởi quan điểm chủ quan của ông, lại phản ánh một thực tế phức tạp trong quan hệ quốc tế, nơi các liên minh truyền thống có thể bị thách thức bởi những tính toán chiến lược mới. Sự dịch chuyển địa chính trị tại Trung Đông, cùng với những thay đổi trong cán cân quyền lực toàn cầu, đòi hỏi các quốc gia phải liên tục đánh giá lại vị thế và các lựa chọn của mình. Thổ Nhĩ Kỳ, với vị trí chiến lược và tầm ảnh hưởng của mình, chắc chắn là một nhân tố quan trọng trong bất kỳ sự sắp xếp an ninh nào trong khu vực. Việc cựu Tổng thống Mỹ đưa ra nhận định này có thể là một lời cảnh báo, một sự quan sát, hoặc một sự dự báo về những khả năng có thể xảy ra trong tương lai của quan hệ quốc tế tại Trung Đông.
