Căng thẳng địa chính trị giữa Mỹ và Iran luôn là một trong những ngòi nổ nguy hiểm nhất đối với hòa bình thế giới. Trong những giai đoạn căng thẳng leo thang đỉnh điểm dưới thời chính quyền Donald Trump, Lầu Năm Góc được cho là đã vạch ra hàng loạt kịch bản quân sự cực kỳ táo bạo. Tuy nhiên, ít có kế hoạch nào điên rồ và rủi ro cao như chiến dịch mang mật danh "Dao Găm Uranium". Đây là kế hoạch tuyệt mật, đặt ra giả thuyết về một cuộc đột kích trực tiếp của đặc nhiệm Mỹ vào sâu lãnh thổ Iran nhằm thu hồi vật liệu hạt nhân nguy hiểm. Chiến dịch này không chỉ là một nhiệm vụ giải cứu thông thường, mà là cuộc chạy đua sinh tử với thời gian và phóng xạ hạt nhân giữa lòng chảo lửa Trung Đông.
Nguồn cơn của kế hoạch xuất phát từ mối lo ngại sâu sắc của Washington về chương trình hạt nhân của Tehran. Các cơ quan tình báo phương Tây cảnh báo Iran đang làm giàu uranium đến mức độ cận kề vũ khí hạt nhân tại các cơ sở ngầm kiên cố sâu trong lòng núi như Fordow hay Natanz. Để phá hủy các boong-ke này, Mỹ có thể dùng siêu bom xuyên đất GBU-57 được thả từ oanh tạc cơ tàng hình B-2 Spirit. Tuy nhiên, ngay cả khi bom đánh sập hoàn toàn các cơ sở ngầm, hơn 441 kg uranium làm giàu cấp độ cao vẫn nằm dưới hàng chục mét đất đá đổ nát. Số vật liệu này không hề biến mất mà vẫn có thể được phía Iran trục vớt để tái chế hoặc chế tạo bom bẩn trong tương lai, buộc Mỹ phải tìm giải pháp can thiệp trực tiếp.
Chính từ đây, chiến dịch "Dao Găm Uranium" ra đời dưới sự thảo luận tuyệt mật của Bộ Chỉ huy Chiến dịch Đặc biệt Hoa Kỳ. Nhiệm vụ thu hồi số uranium nguy hiểm này được đặt lên vai hai lực lượng đặc nhiệm huyền thoại là Delta Force và SEAL Team 6. Thay vì thực hiện các cuộc tấn công chớp nhoáng, các chiến binh đặc nhiệm Mỹ lần này phải thâm nhập sâu vào lãnh thổ đối phương, tiếp cận hiện trường đổ nát sau các đợt không kích dữ dội của bom B-2, rồi tiến hành đào bới kỹ thuật để cô lập tuyệt đối số vật liệu hạt nhân nguy hiểm trước khi đối phương kịp can thiệp.
Việc đưa lực lượng đặc nhiệm cùng trang thiết bị hạng nặng vào một quốc gia có phòng không dày đặc như Iran đòi hỏi một phương thức thâm nhập cực kỳ mạo hiểm. Theo kế hoạch tác chiến, Trung đoàn Không vận Chiến dịch Đặc biệt 160, biệt danh "Night Stalkers" (Kẻ săn đêm), sẽ đảm nhận vai trò không vận. Sử dụng trực thăng tàng hình cải tiến và trực thăng hạng nặng MH-47 Chinook phối hợp với MH-60 Black Hawk, lực lượng này phải bay ở độ cao cực thấp, lợi dụng địa hình đồi núi hiểm trở của Iran để né tránh radar phòng thủ đối phương. Chuyến bay kéo dài hàng trăm kilomet trong đêm tối đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối để tránh bị bắn hạ sớm.
Khi tiếp cận hiện trường đổ nát của cơ sở hạt nhân bị đánh bom, thách thức thực sự mới bắt đầu đối với Delta Force và SEAL Team 6. Họ phải làm việc trong môi trường bị ô nhiễm phóng xạ nặng nề và nguy cơ sập hầm từ các cấu trúc địa chất không ổn định. Việc đào bới và phân loại hơn 441 kg uranium đòi hỏi các thiết bị chuyên dụng cùng trang phục bảo hộ cồng kềnh, làm giảm đáng kể khả năng cơ động chiến đấu. Mỗi phút trôi qua tại hiện trường là một lần các đặc nhiệm phải đánh cược mạng sống trước bức xạ hạt nhân và chạy đua nghẹt thở trước khi quân đội đối phương phản ứng.
Khía cạnh đáng sợ nhất của chiến dịch chính là kịch bản cố thủ phòng ngự. Lầu Năm Góc dự tính rằng việc đào bới, trục vớt và đóng gói an toàn khối lượng uranium khổng lồ này không thể hoàn thành trong vài giờ mà đòi hỏi các đặc nhiệm Mỹ phải bám trụ suốt nhiều tuần lễ liên tục. Điều này đồng nghĩa với việc họ phải đối đầu trực diện với Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) – một quân đội chính quy có quân số lên tới hàng chục nghìn người cùng đầy đủ xe tăng, thiết giáp. Một nhóm đặc nhiệm vài trăm người dù tinh nhuệ đến đâu cũng sẽ rơi vào thế bị bao vây cô lập hoàn toàn giữa lãnh thổ đối phương.
Trong thời gian cố thủ, lực lượng Mỹ được dự báo sẽ phải hứng chịu bão hỏa lực từ kho tên lửa đạn đạo tầm ngắn và máy bay không người lái tự sát dòng Shahed vô cùng đồ sộ của Tehran. Các căn cứ tạm thời của đặc nhiệm Mỹ xung quanh khu vực đào bới sẽ trở thành mục tiêu tập kích liên tục của các đợt drone bầy đàn và pháo kích hạng nặng. Để bảo vệ các binh sĩ và số uranium thu hồi, quân đội Mỹ phải thiết lập hành lang bảo vệ trên không liên tục từ các tiêm kích F-15, F/A-18 cất cánh từ tàu sân bay ngoài khơi, biến chiến dịch đặc nhiệm thành một cuộc xung đột vũ trang toàn diện quy mô lớn.
Khi phân tích chiến lược, các tướng Lầu Năm Góc nhận ra chiến dịch này là ván bài có tỷ lệ thất bại quá cao. Triển khai đặc nhiệm trên bộ tại Iran ngay lập tức bị coi là hành vi tuyên chiến trực tiếp, dẫn đến chiến tranh tổng lực ở Trung Đông, kéo theo hàng loạt đồng minh vào vòng xoáy xung đột. Tổn thất sinh mạng của Delta Force và SEAL Team 6 trong kịch bản này được dự báo là vô cùng thảm khốc, vượt quá mọi giới hạn chịu đựng về mặt chính trị và quân sự của Washington.
Cuối cùng, kế hoạch đầy tham vọng nhưng cực kỳ điên rồ này đã bị gác lại, chỉ tồn tại trên các bản dự thảo tác chiến như một phương án dự phòng cực đoan nhất. Mặc dù vậy, sự tồn tại của kế hoạch "Dao Găm Uranium" phản ánh rõ nét mức độ khốc liệt và toan tính không giới hạn trong cuộc đối đầu ngầm giữa Mỹ và Iran. Nó chứng minh rằng trong thế giới của vũ khí hủy diệt hàng loạt, ranh giới giữa một nền hòa bình mong manh với một cuộc xung đột hủy diệt diện rộng đôi khi chỉ cách nhau bởi một quyết định ký duyệt của những nhà lãnh đạo hàng đầu.
