Một cơn địa chấn chính trị vừa làm rung chuyển thủ đô Minsk, nơi Tổng thống Alexander Lukashenko được cho là đã gần như ngã quỵ vì choáng váng trước những mối đe dọa đang siết chặt từ mọi phía. Các nguồn thạo tin từ mặt trận ngoại giao và tình báo mô tả một bầu không khí hoảng loạn chưa từng thấy trong nội bộ giới lãnh đạo Belarus khi quốc gia này đứng trước nguy cơ bị kẹt trong một vòng vây chết chóc. Minsk đã sẵn sàng đặt cược tất cả, nhưng lực lượng vũ trang Ukraine và một quyết định bí mật từ phía Kiev đã khiến nhà lãnh đạo Belarus cứng họng. Sự xuất hiện đầy toan tính của nhà đối lập lưu vong Svetlana Tikhanovskaya càng khiến cán cân quyền lực tại Belarus thêm nghiêng ngả, không đơn thuần là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Theo các báo cáo chưa được xác nhận chính thức nhưng được truyền tải qua nhiều kênh tình báo phương Tây, Lukashenko đã phải chứng kiến một kịch bản kinh hoàng: Ukraine đã sẵn sàng một phản ứng quân sự mang tính hủy diệt nhằm vào mọi hành động leo thang từ lãnh thổ Belarus. Động thái bí mật của Kiev, được cho là một học thuyết phủ đầu mới, đã dồn nhà lãnh đạo Minsk vào chân tường. Trong những giờ phút căng thẳng tột độ, Lukashenko hiểu rằng bất kỳ hành động “canh bạc tất tay” nào của quân đội Belarus dọc biên giới phía Nam cũng có thể vấp phải hỏa lực nghiền nát, đồng thời kéo theo sự trỗi dậy mạnh mẽ của lực lượng đối lập bên trong. Hình ảnh Tikhanovskaya, nhân vật từ lâu được phương Tây hậu thuẫn, bất ngờ đưa ra những tuyên bố cứng rắn và kêu gọi sự ủng hộ quốc tế ngay vào thời điểm này được giới phân tích nhìn nhận như một mũi tên trúng hai đích: vừa gia tăng áp lực tâm lý lên bộ máy cầm quyền, vừa tạo tiền đề cho một sự chuyển giao quyền lực nếu mặt trận an ninh sụp đổ. Vòng vây không chỉ là quân sự; đó còn là một thòng lọng chính trị được thắt chặt từ bên ngoài lẫn bên trong.
Trong khi Belarus chao đảo trên bờ vực, một cú sốc khác đã giáng thẳng vào Điện Kremlin từ một hướng hoàn toàn bất ngờ: Kazakhstan. Tổng thống Kassym-Jomart Tokayev, người từng được Tổng thống Nga Vladimir Putin xem như một đồng minh trung thành trong không gian hậu Xô Viết, đã thực hiện một nước cờ ngoại giao lạnh lùng đến mức Moscow chỉ vừa kịp nhận ra mình đã bị qua mặt một cách tàn nhẫn. Tokayev đã bòn rút những lợi ích cuối cùng mà Kremlin có thể ban phát – từ hợp tác năng lượng đến các đảm bảo an ninh – trước khi lặng lẽ quay bánh lái sang Trung Quốc. Sự chuyển dịch này không ồn ào nhưng mang sức nặng chiến lược khổng lồ, đánh dấu một bước lùi sâu của ảnh hưởng Nga tại Trung Á. Giới quan sát nhận định, Tokayev đã đọc vị được điểm yếu chí mạng của Moscow khi bị sa lầy tại Ukraine, qua đó khéo léo tận dụng thế trận để tối đa hóa vị thế cho Astana. Việc Kazakhstan lặng lẽ tăng cường kết nối hạ tầng và thương mại với Bắc Kinh, đồng thời giữ khoảng cách ngày càng xa với các sáng kiến do Nga dẫn dắt, chính là minh chứng cho thất bại chiến lược của Putin ngay tại sân sau truyền thống. Điện Kremlin giờ đây đối diện với thực tế cay đắng: một đồng minh tưởng như nằm trong tay đã tuột khỏi tầm kiểm soát, đẩy Moscow vào thế cô lập sâu hơn trên bản đồ thế giới.
Và như thể những cơn sóng dữ chưa đủ nhấn chìm hy vọng của Moscow, một viễn cảnh từng bị coi là điều cấm kỵ đang dần hiện hình trên bàn đàm phán: nước Nga đang tiến đến một thỏa thuận mang hình hài đầu hàng. Theo một số nguồn tin ngoại giao chưa chính thức, Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelenskyy được cho là đã lựa chọn ngày giờ và địa điểm cho một cuộc gặp lịch sử – một cuộc gặp có thể trở thành hồi kết cho cuộc xung đột đẫm máu kéo dài hơn hai năm. Điều đáng nói, những chi tiết về sự kiện này được giữ kín đến tận phút chót, và chính Ukraine mới là bên đang đưa ra các điều khoản quyết định. Bước ngoặt này đánh dấu một sự đảo lộn hoàn toàn về cán cân sức mạnh. Nếu như trước đây Moscow từng đơn phương đòi hỏi các nhượng bộ lãnh thổ và trung lập hóa Ukraine, thì giờ đây, chính Kiev mới là bên áp đặt các điều kiện. Những gì được mô tả là một “hồi cuối cùng” đang ám chỉ rằng Điện Kremlin, dưới sức ép không thể chống đỡ từ kinh tế, quân sự và ngoại giao, có thể phải chấp nhận một thực tế chưa từng có trong lịch sử hiện đại Nga. Sự im lặng bất thường từ phía Bộ Ngoại giao Nga trước những rò rỉ về cuộc gặp này càng khiến dư luận tin rằng một thông báo chấn động có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, định hình lại toàn bộ kiến trúc an ninh châu Âu mà trung tâm là một Ukraine chiến thắng, tự tin áp đặt ý chí của mình.
Trong khi cán cân quyền lực tại Âu Á nghiêng về phía Ukraine và các đối tác, chính trường Mỹ cũng bùng nổ như một que diêm trong tích tắc. Nhà Trắng bất ngờ chứng kiến một cơn địa chấn nội bộ khi những đồn đoán về mối quan hệ giữa cựu Tổng thống Donald Trump và người đồng hành chính trị J.D. Vance trở nên căng thẳng và khó đoán hơn bao giờ hết. Những nguồn tin thâm nhập vào bộ máy chiến dịch tranh cử mô tả một bầu không khí sôi sục, nơi những tính toán cá nhân đe dọa phá vỡ liên minh quyền lực từng được coi là bất khả xâm phạm. Câu hỏi lớn nhất vang lên ở Washington lúc này là liệu Trump có đang từ bỏ Vance hay không, và nếu có, điều gì đã thúc đẩy một quyết định tàn nhẫn đến vậy. Sự việc cố giấu nhẹm trước truyền thông cho thấy mức độ nhạy cảm tột cùng. Giới thâm sâu tại Đồi Capitol nhận định, tương lai chính trị của Trump đang lơ lửng trên sợi chỉ mảnh, khi các cuộc chiến pháp lý, sự chia rẽ trong nội bộ đảng Cộng hòa và những đồn đoán về việc ông có thể phải đối mặt với một sự thay đổi lớn trong chiến lược liên danh đều có thể bùng nổ bất kỳ lúc nào. Sự kiện Nhà Trắng bùng lên dữ dội chỉ trong vài giờ đồng hồ, với các tuyên bố mâu thuẫn từ các trợ lý thân cận, đã phơi bày một thực tế phũ phàng: ngay cả những trục quyền lực tưởng vững chắc nhất trong nền chính trị Mỹ cũng có thể bị cuốn phăng đi bởi những toan tính đầy biến động.
Từ Minsk đến Astana, từ chiến hào Ukraine đến những chiến dịch chính trị khốc liệt ở Washington, một bức tranh tổng thể đang được phác họa với những đường nét gấp gáp của lịch sử. Sự chao đảo của Lukashenko không chỉ là vấn đề sống còn của một chế độ, mà còn là điểm yếu chí mạng trong mạng lưới đồng minh đã suy kiệt của Nga. Nước cờ xoay trục của Tokayev cho thấy sức hút của Bắc Kinh đang lấn át Moscow ngay tại những vùng đất từng được coi là bất khả xâm phạm. Viễn cảnh một cuộc gặp mang tính bước ngoặt do chính Zelenskyy sắp đặt báo hiệu sự trỗi dậy của một trật tự an ninh mới, nơi tiếng nói của kẻ từng bị xâm lược nay định đoạt số phận của kẻ xâm lược. Trong khi đó, sự hỗn loạn tại Nhà Trắng lại cảnh báo rằng siêu cường đứng sau hậu thuẫn cho Ukraine cũng đang chao đảo bởi những cuộc chiến nội bộ không khoan nhượng, khiến cho mọi diễn biến địa chính trị toàn cầu đều tiềm ẩn những biến số khó lường.
Càng đi sâu vào chuỗi sự kiện này, người ta càng thấy rõ tầng tầng lớp lớp áp lực đang bóp nghẹt những thế lực từng thống trị cục diện. Belarus bị dồn vào thế trận vòng vây không còn đường lui, khi mà mỗi động thái khiêu khích dọc biên giới Ukraine đều có thể trở thành mồi lửa cho một phản ứng quân sự chớp nhoáng và tàn khốc. Các chuyên gia quân sự nhận định, lực lượng vũ trang Ukraine đã xây dựng một hệ thống phòng thủ phản công có thể đáp trả theo cách mà ngay cả những cố vấn thân cận nhất của Lukashenko cũng không lường hết được. Quyết định bí mật của Kiev đã tước đi của Minsk mọi cơ hội ngụy tạo sức mạnh hay làm con bài mặc cả cho Moscow. Sự hiện diện chiến lược của Tikhanovskaya, với những mối liên hệ sâu rộng khắp châu Âu, càng khiến cho viễn cảnh một Belarus hậu Lukashenko trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Trong các cuộc họp kín của giới an ninh Belarus, câu hỏi không còn là có nên tham chiến hay không, mà là chế độ này có thể tồn tại được bao lâu nếu vòng vây tiếp tục siết chặt.
Ở phía bên kia lục địa Á-Âu, bài toán Kazakhstan tiếp tục là vết thương rỉ máu trong chiến lược đối ngoại của Nga. Tokayev đã chứng minh một đường lối ngoại giao đa cực thực dụng đến mức lạnh lùng: nhận lợi ích quân sự từ Moscow trong cuộc khủng hoảng tháng Giêng năm xưa, nhưng ngay sau đó đẩy mạnh đa dạng hóa quan hệ với Ankara, Brussels và đặc biệt là Bắc Kinh. Sự dịch chuyển này không chỉ dừng lại ở kinh tế, mà còn thể hiện qua việc Astana lặng lẽ ủng hộ các sáng kiến hòa bình của Trung Quốc mà chỉ trích gián tiếp chiến dịch quân sự của Nga. Mỗi bước đi như vậy giống như một nhát cắt vào ảnh hưởng của Putin, đồng thời trao cho Trung Quốc một chỗ đứng vững chắc hơn ở Trung Á. Giờ đây, Moscow chỉ còn biết nhìn lại và cay đắng nhận ra rằng những gì họ từng xem là vùng đệm chiến lược đã âm thầm trở thành bàn đạp cho các cường quốc khác chen chân.
Trong những giờ khắc quyết định này, thế giới như đang nín thở chờ đợi tín hiệu từ cuộc gặp thượng đỉnh mà Zelenskyy được cho là đã lên kế hoạch tỉ mỉ đến từng chi tiết. Dư luận quốc tế đặt ra câu hỏi: nếu một thỏa thuận thực sự được công bố, liệu đó sẽ là một nền hòa bình dựa trên sự đầu hàng của Nga, hay một thế trận mà Ukraine, với tư cách bên chiến thắng, sẽ viết lại luật chơi cho toàn bộ khu vực? Những manh mối rò rỉ từ các kênh truyền thông quân sự cho thấy Kiev không chỉ yêu cầu khôi phục toàn vẹn lãnh thổ, mà còn đòi hỏi những đảm bảo an ninh cứng rắn mà chưa từng có tiền lệ. Sự kín tiếng đến cùng cực xung quanh sự kiện này cho thấy tầm vóc lịch sử của nó. Trong khi đó, tại Washington, câu chuyện Trump và Vance lại thêm một lần phơi bày sự mong manh của chính trị nội bộ Mỹ đúng vào lúc thế giới cần một tiếng nói thống nhất từ siêu cường. Những động đất chính trị từ cả bốn điểm nóng này đang cùng lúc đặt ra một câu hỏi xuyên suốt: trật tự toàn cầu sẽ tái định hình như thế nào khi những cây cột chống đỡ cũ đều đang lần lượt rạn nứt?
