Eo biển Hormuz, tuyến hàng hải huyết mạch nơi 1/5 lượng dầu thô toàn cầu lưu thông mỗi ngày, một lần nữa trở thành tâm chấn của cuộc đối đầu quân sự nảy lửa giữa Iran và Hoa Kỳ. Căng thẳng đã leo thang vượt khỏi ranh giới các tuyên bố chính trị ngoại giao thông thường để chuyển sang giai đoạn đụng độ trực tiếp bằng hỏa lực công nghệ cao, sau khi Tehran tuyên bố lực lượng phòng không nước này đã bắn hạ một máy bay không người lái chiến lược MQ-1 Predator của Mỹ ngay trên vùng trời nhạy cảm sát Vịnh Ba Tư.
Theo các tuyên bố chính thức được phát đi từ Tehran và các báo cáo tình báo khu vực, sự việc xảy ra trong bối cảnh bầu không khí thù địch gia tăng đột ngột, chỉ ít giờ sau khi có thông tin về một loạt vụ không kích phủ đầu do phía Mỹ tiến hành nhằm vào các vị trí trên đảo Sirik của Iran. Đảo Sirik có vị trí địa quân sự đặc biệt quan trọng, nằm án ngữ ngay lối ra vào phía đông của eo biển Hormuz, và từ lâu được xem là một mắt xích trong chuỗi hệ thống giám sát và phòng thủ bờ biển nhiều lớp của Iran.
Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) mô tả chi tiết diễn biến của vụ đối đầu trên không. Họ cho biết các hệ thống giám sát điện tử và radar cảnh giới tầm xa đã phát hiện ra chiếc MQ-1 Predator ngay khi nó tiến vào không phận nhạy cảm, áp sát vùng nhận dạng phòng không ngoài khơi tỉnh Hormozgan. Theo tuyên bố của Tehran, chiếc máy bay không người lái không chỉ bay ở khu vực ranh giới mong manh giữa không phận quốc tế và lãnh hải quốc gia, mà đã thực sự xâm phạm sâu vào vùng trời thuộc chủ quyền Iran. Trước hành vi bị coi là vi phạm chủ quyền và có dấu hiệu thù địch rõ ràng, một tổ hợp phòng không tiên tiến – được cho là thuộc dòng tên lửa đất đối không tầm thấp được Iran tự phát triển và nâng cấp dựa trên công nghệ nội địa hóa – đã được kích hoạt. Chỉ trong khoảnh khắc, tên lửa đã khóa mục tiêu, rời bệ phóng với ánh lửa xé toạc bầu trời đêm vùng Vịnh, và tiêu diệt hoàn toàn chiếc máy bay không người lái.
Tuy nhiên, câu chuyện về vị trí bị bắn hạ đã ngay lập tức tạo ra hai luồng thông tin đối lập gay gắt, phản ánh bản chất của một cuộc chiến tranh hiện đại, nơi sự thật trên chiến trường thường bị che phủ bởi sương mù địa chính trị. Trong khi Iran khẳng định Predator đã bay vào không phận của họ, Bộ Tư lệnh Trung tâm Hoa Kỳ (CENTCOM) phản bác mạnh mẽ, tuyên bố chiếc MQ-1 đang thực hiện một nhiệm vụ trinh sát định kỳ và hoàn toàn hợp pháp trong không phận quốc tế. Washington nhấn mạnh vụ tấn công là hành động vô cớ và vi phạm các chuẩn mực an toàn hàng hải và hàng không quốc tế, đồng thời gọi đây là một sự leo thang nguy hiểm từ phía chính quyền Tehran. Việc xác định ranh giới không phận trên vùng biển hẹp như Hormuz chưa bao giờ là câu chuyện đơn giản, khi các đường cơ sở và vùng tiếp giáp lãnh hải thường xuyên là chủ đề gây tranh cãi, biến nơi đây thành một bàn cờ chiến lược nơi mỗi mét không gian đều có thể là ngòi nổ cho một cuộc xung đột vượt tầm kiểm soát.
Phản ứng đáp trả của Hoa Kỳ được cho là không dừng lại ở các tuyên bố ngoại giao. Gần như ngay lập tức sau khi thông tin về chiếc MQ-1 bị bắn hạ lan truyền, các nguồn thông tin quân sự và tình báo khu vực bắt đầu báo cáo về những hành động trả đũa có giới hạn nhưng đầy tính toán. Các mục tiêu được nhắm đến không phải là các địa điểm hạt nhân hay các cơ sở quân sự cốt lõi nằm sâu trong đất liền, mà là các vị trí trực tiếp liên quan đến khả năng răn đe của Iran ngay trên tuyến đầu: các trạm radar cảnh giới và các tổ hợp tên lửa đất đối không được triển khai dọc theo bờ biển phía nam. Học thuyết quân sự của Mỹ trong các cuộc khủng hoảng với Iran thường ưu tiên các đòn đánh "mổ xẻ" nhằm làm suy yếu hệ thống phòng không tích hợp, mở ra cánh cửa cho các chiến dịch trên không rộng lớn hơn nếu cần thiết. Các thông tin chưa được kiểm chứng cho thấy nhiều tiếng nổ lớn đã được nghe thấy tại các khu vực thuộc tỉnh Hormozgan, nơi có mật độ dày đặc các cơ sở quân sự của cả hải quân và phòng không Iran.
Tầm quan trọng của eo biển Hormuz trong vụ việc này không thể bị đánh giá thấp. Đây không chỉ là một vùng nước địa chiến lược sâu về mặt quân sự, mà là huyết mạch kinh tế của toàn cầu. Mỗi ngày, khoảng 20 triệu thùng dầu thô và các sản phẩm lọc dầu đi qua con kênh hẹp này, kết nối các nhà sản xuất lớn ở Trung Đông với các thị trường tiêu thụ khổng lồ ở châu Á, châu Âu và Bắc Mỹ. Bất kỳ sự gián đoạn quân sự nào, dù là nhỏ nhất, như vụ bắn hạ một máy bay không người lái, đều có thể tạo ra hiệu ứng domino trên thị trường năng lượng toàn cầu. Chi phí bảo hiểm tàu biển tăng vọt, giá dầu thô biến động dữ dội và chuỗi cung ứng toàn cầu đối mặt với nguy cơ đứt gãy là những kịch bản đã được các nhà phân tích kinh tế và năng lượng dự báo ngay lập tức sau khi tin tức nổ ra. Sự hiện diện của chiếc MQ-1, một nền tảng trinh sát và săn mồi kỳ cựu dù đã có tuổi đời nhưng vẫn cực kỳ hiệu quả trong vai trò thu thập tín hiệu tình báo và giám sát hàng hải, cho thấy Mỹ đang tăng cường hoạt động theo dõi các vị trí quân sự của Iran dọc bờ biển, một hành động mà Tehran chắc chắn coi là mối đe dọa trước mắt.
Cuộc khủng hoảng lần này mang một sắc thái khác biệt so với các cuộc đối đầu trước đây, chẳng hạn vụ bắn hạ chiếc RQ-4 Global Hawk tối tân của Mỹ hồi năm 2019. Khi đó, căng thẳng đã được đẩy lên tới bờ vực chiến tranh nhưng cuối cùng đã hạ nhiệt nhờ sự can thiệp của các kênh ngoại giao hậu trường. Lần này, chuỗi sự kiện mang tính leo thang hai chiều: một cuộc tấn công phủ đầu được cho là của Mỹ vào đảo Sirik, sau đó là vụ bắn hạ máy bay không người lái làm thay đổi hoàn toàn cục diện. Nó tạo ra một vòng xoáy hành động-phản ứng khó có thể kiểm soát. Việc nhắm vào một hòn đảo như Sirik cho thấy chiến lược quân sự của Mỹ có thể đang tập trung vào việc làm suy yếu khả năng "chống tiếp cận/ chặn khu vực" của Iran ngay từ vùng ngoại vi, trước khi nghĩ đến bất kỳ hoạt động nào sâu hơn. Đáp lại, việc Iran khai hỏa hạ mục tiêu được cho là bay trong không phận quốc tế gửi đi một thông điệp cứng rắn rằng họ sẽ không khoan nhượng trong việc bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ và thể diện quốc gia, bất chấp áp lực quân sự vượt trội từ Hoa Kỳ.
Trên mặt trận truyền thông, cả hai phía đều tung ra các chiến dịch thông tin nhằm định hình dư luận quốc tế. Truyền thông nhà nước Iran phát đi hình ảnh về các mảnh vỡ được cho là của máy bay không người lái, cùng những lời lẽ đanh thép ca ngợi sức mạnh của lực lượng phòng không trong nước. Ngược lại, các quan chức Lầu Năm Góc xuất hiện dày đặc trên các bản tin, cung cấp các biểu đồ đường bay và dữ liệu hàng hải để chứng minh chiếc MQ-1 hoàn toàn ở vị trí hợp pháp trước khi bị tấn công. Cuộc chiến tranh nhận thức này quan trọng không kém gì diễn biến trên thực địa, bởi nó ảnh hưởng trực tiếp đến việc xây dựng liên minh quốc tế và sự ủng hộ hay phản đối đối với bất kỳ hành động trả đũa nào trong tương lai. Các cường quốc châu Âu và các quốc gia láng giềng trong Hội đồng Hợp tác vùng Vịnh ngay lập tức kêu gọi kiềm chế tối đa, bởi họ là những bên hiểu rõ hơn ai hết rằng, một cuộc xung đột toàn diện ở Hormuz sẽ là thảm họa với nền kinh tế thế giới vốn đang rất mong manh.
Giữa lằn ranh mong manh nơi tính toán sai lầm có thể dẫn đến thảm kịch, sự kiện chiếc MQ-1 bị bắn rơi và hoạt động trả đũa nhắm vào các cơ sở radar đã đánh dấu một trong những thời khắc nguy hiểm nhất trong quan hệ Mỹ-Iran kể từ sau cái chết của Tướng Qassem Soleimani. Nó không chỉ là cuộc đọ sức về công nghệ quân sự, mà còn là phép thử cho giới hạn chịu đựng chiến lược của cả hai bên. Trong khi những tàn tích của chiếc Predator chìm dần dưới làn nước xanh thẳm của Vịnh Ba Tư, các nhà phân tích quân sự trên toàn cầu đang theo dõi chặt chẽ động thái tiếp theo của hai đối thủ không đội trời chung, với cùng một câu hỏi chung: liệu bầu trời trên eo biển Hormuz có còn đủ chỗ cho những tính toán sai lầm trước khi xung đột vượt khỏi tầm kiểm soát của cả hai phía. Sự trầm lắng tạm thời sau loạt đòn ăn miếng trả miếng này hoàn toàn có thể chỉ là khoảng lặng trước một cơn bão địa chính trị mới, nơi mỗi bên đều đang tìm cách định hình lại trật tự an ninh tại khu vực trọng yếu bậc nhất hành tinh.
