Cộng đồng quốc tế đang đổ dồn sự chú ý vào Nam Á, nơi Pakistan, một quốc gia sở hữu vũ khí hạt nhân, đang phải đối mặt với một chuỗi khủng hoảng đan xen có quy mô chưa từng có. Từ những bất ổn kinh tế sâu sắc, xung đột biên giới leo thang với các nước láng giềng, đến sự can thiệp ngày càng sâu rộng của lực lượng quân đội vào bộ máy chính trị, Pakistan đang tiến gần hơn bao giờ hết tới kịch bản của một quốc gia thất bại. Tuy nhiên, điều khiến các cường quốc thế giới lo ngại nhất không chỉ là sự sụp đổ của một chính phủ, mà là số phận của khoảng 170 đầu đạn hạt nhân đang nằm trong tay một quốc gia đang mất dần khả năng kiểm soát nội bộ.
Trên mặt trận đối ngoại, Pakistan đang hứng chịu áp lực quân sự nặng nề từ nhiều phía. Mối quan hệ với chính quyền Taliban tại Afghanistan đã rơi vào tình trạng tồi tệ nhất, khi các vụ đụng độ biên giới xảy ra liên tục và lực lượng Taliban Pakistan (TTP) gia tăng tấn công khủng bố vào sâu trong lãnh thổ nước này. Cùng lúc đó, căng thẳng quân sự bất ngờ bùng phát với Iran thông qua các cuộc không kích trả đũa lẫn nhau qua biên giới chung đã làm dấy lên lo ngại về một cuộc xung đột đa diện mà Pakistan khó lòng chống đỡ. Ở biên giới phía Đông, mối đe dọa thường trực từ đối thủ truyền kiếp Ấn Độ chưa bao giờ hạ nhiệt. Nhiều nhà phân tích nhận định rằng các vùng lãnh thổ rộng lớn giáp biên giới Afghanistan hiện đã nằm ngoài tầm kiểm soát thực tế của chính phủ trung ương Islamabad.
Song song với khủng hoảng an ninh, nền kinh tế Pakistan đang rơi vào trạng thái kiệt quệ và phụ thuộc hoàn toàn vào hỗ trợ ngoại bang. Với tỷ lệ lạm phát phi mã, nợ công tăng cao kỷ lục và nguồn dự trữ ngoại hối liên tục chạm đáy, quốc gia hơn 240 triệu dân này đang phải sống dựa vào các gói cứu trợ khẩn cấp từ Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF). Đây đã là lần thứ hơn hai mươi Pakistan phải cầu cứu IMF, một minh chứng rõ ràng cho thấy các cải cách kinh tế trong nước đã hoàn toàn thất bại. Đời sống người dân trở nên vô cùng khốn quẫn khi giá cả các mặt hàng nhu yếu phẩm và năng lượng tăng vọt, dẫn đến làn sóng biểu tình bùng phát khắp nơi, làm xói mòn lòng tin vào chính phủ và đe dọa trực tiếp đến trật tự xã hội.
Trong bối cảnh chính trị dân sự chia rẽ sâu sắc, quân đội Pakistan đã nhanh chóng lấp đầy khoảng trống quyền lực. Thay vì chỉ bảo vệ biên giới, lực lượng quân sự nước này hiện can thiệp sâu sắc vào mọi lĩnh vực từ tư pháp, đối ngoại cho đến điều hành kinh tế. Tướng Asim Munir, Thống chế Quân đội Pakistan, hiện được giới quan sát đánh giá là nhân vật quyền lực nhất đất nước. Mặc dù sự can thiệp này được giải thích là để duy trì ổn định, nhưng nó lại vô hình trung làm suy yếu các thể chế dân chủ yếu ớt của Pakistan, đồng thời tạo ra sự phân hóa chính trị sâu sắc. Sự tập trung quyền lực vào tay giới tướng lĩnh cũng đặt ra câu hỏi lớn về tính minh bạch của chính quyền trước cộng đồng quốc tế.
Chính sự kết hợp độc hại giữa bất ổn chính trị, suy sụp kinh tế và xung đột vũ trang đã biến kho vũ khí hạt nhân của Pakistan thành một mối đe dọa hiện hữu đối với an ninh toàn cầu. Khoảng 170 đầu đạn hạt nhân, vốn được Islamabad phát triển như một công cụ răn đe chiến lược chống lại Ấn Độ, giờ đây lại trở thành nguồn cơn của sự lo ngại tột độ. Câu hỏi lớn nhất đặt ra cho các nhà hoạch định chính sách tại Washington, Bắc Kinh và New Delhi lúc này là: Điều gì sẽ xảy ra nếu chính phủ Pakistan sụp đổ hoàn toàn hoặc nếu các nhóm phiến quân cực đoan xâm nhập thành công vào các cơ sở lưu trữ vũ khí hủy diệt hàng loạt này? Sự xuất hiện của một "quốc gia thất bại sở hữu vũ khí hạt nhân" là kịch bản tồi tệ nhất mà giới địa chính trị thế giới chưa từng phải đối mặt trong lịch sử hiện đại.
Trước viễn cảnh đáng sợ đó, các cường quốc đang có những phản ứng và tính toán chiến lược khác nhau nhưng đều chung một nỗi lo sợ. Mỹ, quốc gia từ lâu đã giám sát chương trình hạt nhân của Pakistan, lo ngại nguy cơ rò rỉ công nghệ hoặc các đầu đạn rơi vào tay lực lượng cực đoan. Trung Quốc, đối tác chiến lược lớn nhất của Pakistan với dự án Hành lang Kinh tế Trung Quốc - Pakistan (CPEC), đang nỗ lực tối đa để duy trì sự ổn định của Islamabad nhằm bảo vệ các lợi ích kinh tế và vị thế của mình tại khu vực. Đối với Ấn Độ, sự bất ổn của quốc gia láng giềng phương Tây không phải là một chiến thắng, mà là một cơn ác mộng an ninh trực diện, bởi bất kỳ sự mất kiểm soát nào đối với kho hạt nhân của Pakistan cũng có thể dẫn đến một cuộc xung đột hủy diệt ngoài ý muốn trên toàn tiểu lục địa. Những diễn biến phức tạp tại Islamabad chắc chắn sẽ tiếp tục định hình lại bức tranh an ninh của toàn bộ khu vực Nam Á trong tương lai gần.
