Khi Tổng thống Volodymyr Zelensky ký sắc lệnh số 374/2026 vào tối 8 tháng 5 năm 2026, cả thế giới dường như nín thở trước một hành động vừa châm biếm cay độc vừa đầy tính toán lạnh lùng. “Cho phép” Nga tổ chức duyệt binh Ngày Chiến thắng tại Quảng trường Đỏ? Câu chữ ấy không phải là sự nhượng bộ yếu đuối, mà là một nhát dao sắc bén nhất mà Kiev từng vung lên trong cuộc chiến kéo dài sang năm thứ năm. Zelensky không chỉ loại trừ khu vực tọa độ chính xác 55.754413, 37.617733 đến 55.752504, 37.621538 khỏi kế hoạch tấn công của Ukraine trong ba giờ đồng hồ quan trọng nhất – từ 10 giờ sáng giờ Kiev ngày 9/5 – mà còn công khai khẳng định: chúng tôi có khả năng biến Ngày Chiến thắng của các bạn thành ngày tang tóc, nhưng chúng tôi chọn không làm vậy. Không phải vì lòng nhân đạo mơ hồ, mà vì một thỏa thuận ngừng bắn ba ngày do Tổng thống Donald Trump làm trung gian, kèm theo trao đổi tù binh 1.000 người mỗi bên.
Hôm nay, 9 tháng 5 năm 2026, khi những hàng quân Nga diễu qua Quảng trường Đỏ với quy mô thu hẹp chưa từng có – không có xe tăng chủ lực T-90M, không tên lửa đạn đạo liên lục địa, chỉ lác đác binh lính Triều Tiên tham gia lần đầu – cả Moscow dường như đang nuốt nước bọt đắng. Kremlin gọi sắc lệnh của Zelensky là “trò đùa ngớ ngẩn”. Nhưng đằng sau nụ cười gượng gạo của Dmitry Peskov là nỗi ám ảnh thực sự: Ukraine đã chứng minh họ có thể vươn tay chạm đến trái tim biểu tượng của Nga bất cứ lúc nào. Zelensky không cần bắn một phát đạn nào để biến Ngày Chiến thắng – ngày mà Putin luôn dùng để khẳng định sức mạnh đế quốc – thành một vở kịch hài đen tối.
Đây không phải lần đầu Zelensky dùng ngôn từ làm vũ khí. Nhưng sắc lệnh 374/2026 mang tính biểu tượng vượt xa mọi phát ngôn trước đây. Nó được ký chỉ vài giờ sau khi Trump đăng trên Truth Social thông báo ngừng bắn từ 9 đến 11 tháng 5, kèm trao đổi tù binh quy mô lớn. Tổng thống Mỹ đương nhiệm – người từng hứa sẽ “kết thúc chiến tranh trong 24 giờ” – giờ đây đang gặt hái thành quả đầu tiên: một khoảng lặng mong manh giữa hai phe. Zelensky, thay vì phản đối, đã biến cơ hội ấy thành đòn tâm lý chí mạng. Bằng cách “cho phép” Nga duyệt binh, ông không chỉ thừa nhận thực tế quân sự mà còn lật ngược bàn cờ: Ukraine giờ đây là bên nắm quyền quyết định sinh tử của biểu tượng Nga. Đó là cách Kiev khẳng định rằng họ không còn là nạn nhân bị động, mà là lực lượng có khả năng kiểm soát nhịp độ xung đột.
Hãy nhìn sâu hơn vào bối cảnh quân sự. Trong nhiều tháng qua, Ukraine đã liên tục cảnh báo về khả năng tấn công sâu vào lãnh thổ Nga, đặc biệt là Moscow. Zelensky từng công khai nói rằng giới lãnh đạo Nga “sợ máy bay không người lái bay lượn trên bầu trời Quảng trường Đỏ”. Và ông đã đúng. Lễ duyệt binh năm nay diễn ra trong không khí căng thẳng tột độ: hệ thống phòng không S-400 được triển khai dày đặc, không phận bị cấm bay nghiêm ngặt, và lần đầu tiên trong lịch sử hiện đại, Nga phải rút bớt khí tài nặng khỏi diễu hành để tránh rủi ro. Việc Triều Tiên gửi quân tham gia càng lộ rõ sự tuyệt vọng của Moscow: họ cần đồng minh để lấp chỗ trống lực lượng, dù chỉ là biểu tượng.
Sắc lệnh của Zelensky chính là lời nhắc nhở lạnh lùng: chúng tôi biết tọa độ, chúng tôi có tên lửa và drone tầm xa, nhưng hôm nay chúng tôi chọn nhân đạo – nhân đạo được định nghĩa qua lăng kính đàm phán với Washington. Điều này không chỉ làm tổn thương lòng tự trọng của Putin mà còn gửi thông điệp rõ ràng đến toàn bộ liên minh chống Ukraine: Nga đang yếu đi, và họ biết điều đó. Trong khi quân Nga vẫn sa lầy ở Donbas, Ukraine đã nâng tầm chiến tranh lên mức độ mà Moscow không thể sánh kịp về công nghệ và trí tuệ. Những cuộc tấn công drone vào nhà máy lọc dầu, kho đạn sâu trong lãnh thổ Nga đã chứng minh điều ấy. Bây giờ, ngay cả Ngày Chiến thắng cũng phải xin “phép” từ Kiev.
Từ góc nhìn địa chính trị, động thái này đánh dấu sự chuyển dịch quyền lực tinh vi trong tam giác Washington-Moscow-Kiev. Trump, với tư cách Tổng thống đương nhiệm, đã thành công ở bước đầu tiên mà nhiều người cho là bất khả thi: buộc cả hai bên ngồi vào bàn đàm phán dù chỉ tạm thời. Ngừng bắn ba ngày không phải là hòa bình vĩnh viễn, nhưng nó mở ra cánh cửa cho các cuộc trao đổi tiếp theo. Zelensky khéo léo tận dụng điều này để củng cố vị thế của Ukraine trên trường quốc tế. Bằng cách liên kết sắc lệnh với “các cuộc đàm phán với phía Mỹ”, ông không chỉ tôn vinh vai trò của Trump mà còn ngầm cảnh báo Putin: nếu muốn ngừng bắn lâu dài, Moscow phải chấp nhận đàm phán theo điều kiện của Kiev và Washington.
Phản ứng từ Kremlin càng lộ rõ sự lúng túng. Peskov bác bỏ sắc lệnh như một trò đùa, nhưng thực tế là Nga đã phải điều chỉnh toàn bộ kế hoạch duyệt binh để phù hợp với ngừng bắn. Không có phô trương sức mạnh tên lửa, không có hình ảnh Putin đứng hiên ngang trên khán đài với dàn vũ khí hiện đại. Thay vào đó là một buổi lễ khiêm tốn, gần như phòng thủ, nơi binh lính Triều Tiên trở thành điểm nhấn lạ lùng – minh chứng cho sự cô lập chiến lược của Nga. Putin có thể vẫn tuyên bố “chiến thắng”, nhưng hình ảnh ngày hôm nay sẽ ám ảnh ông mãi mãi: ngày mà kẻ thù “cho phép” ông kỷ niệm chiến thắng của chính mình.
Đối với Trump, đây là chiến thắng ngoại giao nhỏ nhưng quan trọng. Ông đã biến lời hứa tranh cử thành hiện thực bước đầu: giảm leo thang xung đột mà không cần đổ thêm máu Mỹ. Việc trao đổi 1.000 tù binh mỗi bên không chỉ cứu sống hàng ngàn gia đình Ukraine mà còn tạo đà cho các thỏa thuận lớn hơn. Trong bối cảnh kinh tế toàn cầu vẫn đang lao đao vì chiến tranh, một khoảng lặng ba ngày đã đủ để giá dầu giảm hơn 6%, chứng tỏ tác động tức thì của động thái này.
Tuy nhiên, không ai ngây thơ tin rằng ngừng bắn ba ngày sẽ chấm dứt chiến tranh. Đây chỉ là tạm nghỉ. Zelensky đã khéo léo biến nó thành công cụ tuyên truyền: Ukraine nhân đạo, Ukraine mạnh mẽ, Ukraine kiểm soát narrative. Putin, ngược lại, bị đẩy vào thế phòng thủ tâm lý. Liệu Moscow có dám phá vỡ ngừng bắn sau ngày 11/5? Nếu có, họ sẽ phải đối mặt với chỉ trích quốc tế nặng nề hơn, khi Trump đã công khai cam kết mở rộng thỏa thuận.
Nhìn rộng ra, sự kiện này phản ánh sự chuyển dịch lớn trong cục diện chiến tranh. Ukraine không còn chiến đấu chỉ để sinh tồn; họ đang chiến đấu để định hình tương lai châu Âu. Việc Zelensky công khai tọa độ Quảng trường Đỏ trong sắc lệnh chính là tuyên bố ngầm: chúng tôi có khả năng chính xác, chúng tôi có ý chí, và chúng tôi có sự hậu thuẫn từ Washington. Dưới thời Trump, Mỹ không còn là “người tài trợ vô điều kiện” như dưới thời Biden; họ là người hòa giải thực tế, buộc cả hai bên phải tính toán chi phí.
Nhưng đằng sau lớp vỏ châm biếm là nỗi đau thực sự của chiến tranh. Hàng ngàn gia đình Ukraine đang chờ đợi người thân từ trại tù Nga. Hàng ngàn binh sĩ Nga đang chết dần ở mặt trận vì một cuộc xâm lược vô nghĩa. Sắc lệnh 374/2026 không cứu được tất cả, nhưng nó cứu được ít nhất 2.000 người trong ba ngày tới. Đó là chiến thắng nhân đạo giữa biển máu.
Khi những tiếng trống cuối cùng vang lên trên Quảng trường Đỏ hôm nay, lịch sử sẽ ghi nhận: Nga đã tổ chức duyệt binh không phải vì sức mạnh, mà vì một “sự cho phép” từ kẻ thù. Zelensky đã thắng một trận không cần bắn đạn. Putin mất mặt trước dân chúng mình. Và Trump, ít nhất trong khoảnh khắc này, chứng minh rằng ngoại giao cứng rắn đôi khi hiệu quả hơn bom đạn.
Chiến tranh vẫn còn đó. Nhưng ngày hôm nay, 9 tháng 5 năm 2026, là ngày mà Ukraine đã viết lại quy tắc trò chơi. Không phải bằng hỏa lực, mà bằng trí tuệ và sự táo bạo. Và thế giới đang chứng kiến.
