Bàn cờ địa chính trị thế giới đang chứng kiến những chuyển động quân sự và ngoại giao vô cùng dồn dập, đẩy khu vực Trung Đông vào một trạng thái sẵn sàng cho những kịch bản tồi tệ nhất. Theo các báo cáo chiến lược mới nhất, Hoa Kỳ đã âm thầm nhưng quyết liệt dàn trận, tạo thành một vòng vây khép kín xung quanh Iran. Điểm đáng chú ý nhất trong lần triển khai này là sự thay đổi công năng của hàng loạt phi trường tại Israel. Từ những căn cứ quân sự thông thường, các địa điểm này đã được biến đổi thành những căn cứ tiền phương khổng lồ, nơi tập trung khí tài hạng nặng, các phi đội máy bay chiến đấu tối tân và hệ thống phòng thủ tên lửa dày đặc của Mỹ. Tất cả dường như đang ở trạng thái trực chiến cao nhất, chỉ chờ đợi một mệnh lệnh cuối cùng để thực thi chiến dịch xóa sổ các cơ sở hạt nhân của Tehran, một mục tiêu mà cả Washington và Tel Aviv đều coi là mối đe dọa sinh tồn đối với an ninh khu vực.
Sự chuẩn bị quân sự này diễn ra trong bối cảnh áp lực quân sự lên Iran đã đạt đến mức đỉnh điểm. Các nguồn tin ngoại giao cho biết, kế hoạch oanh tạc toàn diện Tehran đã được Mỹ và Israel hoàn tất đến từng chi tiết nhỏ nhất. Tuy nhiên, một diễn biến bất ngờ đã xảy ra khi Tổng thống Donald Trump quyết định tạm hoãn đòn tập kích quân sự này. Quyết định trì hoãn không xuất phát từ sự do dự về mặt chiến thuật, mà là kết quả của những nỗ lực vận động hành lang từ phía các nhà lãnh đạo vùng Vịnh. Các quốc gia láng giềng của Iran lo ngại rằng một cuộc tấn công tổng lực vào lúc này có thể châm ngòi cho một cuộc chiến tranh khu vực không thể kiểm soát, gây thiệt hại khủng khiếp đến hạ tầng dầu khí và ổn định kinh tế của chính họ. Việc hoãn binh này được xem là một bước đi mang tính toán chính trị sâu sắc, nhằm duy trì sự đồng thuận của các đồng minh Ả Rập trong khi vẫn giữ thanh gươm của Damocles lơ lửng trên đầu chính quyền Tehran.
Trong khi đó, nội bộ Iran đang bộc lộ những dấu hiệu rạn nứt và suy yếu trầm trọng. Lần đầu tiên trong nhiều năm, Tổng thống Iran đã phải công khai thừa nhận những tổn thất nặng nề mà quốc gia này phải gánh chịu sau các đợt oanh tạc và áp lực kinh tế liên tục từ phía Mỹ. Các chuyên gia quốc tế nhận định rằng Tehran đã rơi vào tình trạng kiệt quệ cả về nguồn lực kinh tế lẫn tiềm lực quân sự. Các lệnh trừng phạt kéo dài, kết hợp với các hoạt động phá hoại ngầm và sự cô lập ngoại giao, đã khiến khả năng phản kháng của Iran bị suy giảm đáng kể. Những tuyên bố cứng rắn thường thấy từ giới lãnh đạo tôn giáo giờ đây được thay thế bằng những lời thừa nhận thực tế cay đắng về sự suy sụp của các lực lượng ủy nhiệm và sự yếu kém của hệ thống phòng không nội địa trước các thiết bị bay không người lái và tên lửa dẫn đường chính xác của đối phương.
Bức tranh bất ổn toàn cầu càng trở nên tối tăm hơn khi Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA) vừa đưa ra lời cảnh báo đanh thép về tình trạng kho dự trữ dầu thương mại toàn cầu. Theo IEA, các kho dự trữ dầu mỏ đang rơi vào trạng thái sắp cạn kiệt, mức thấp nhất trong nhiều thập kỷ qua. Sự khan hiếm này không chỉ là hệ quả của các cuộc xung đột vũ trang mà còn là kết quả của sự đứt gãy chuỗi cung ứng và chiến lược cắt giảm sản lượng từ các cường quốc năng lượng. Nếu một cuộc xung đột quy mô lớn nổ ra tại eo biển Hormuz – yết hầu của ngành dầu lửa thế giới – giá năng lượng có thể vọt tăng đến mức phá hủy nền kinh tế của nhiều quốc gia đang phát triển và gây ra lạm phát đình trệ tại các nước công nghiệp. Áp lực từ thị trường năng lượng đang trở thành một biến số quan trọng, buộc các nhà hoạch định chiến lược tại Washington phải cân nhắc kỹ lưỡng giữa mục tiêu quân sự và sự ổn định của thị trường tài chính toàn cầu.
Chuyển sang một mặt trận nóng bỏng khác, Bộ Ngoại giao Nga mới đây đã đưa ra một tối hậu thư cứng rắn liên quan đến tiến trình đàm phán hòa bình với Ukraine. Moscow cáo buộc chính quyền Kyiv thiếu thiện chí trong việc tìm kiếm một giải pháp ngoại giao và tuyên bố rằng thời gian cho các cuộc thảo luận không điều kiện đã hết. Điện Kremlin nhấn mạnh rằng bất kỳ thỏa thuận nào trong tương lai cũng phải dựa trên thực tế lãnh thổ mới và các yêu cầu an ninh của Nga. Động thái này được giới quan sát đánh giá là một nỗ lực của Nga nhằm củng cố vị thế trên bàn đàm phán trước khi mùa đông khắc nghiệt ập đến, đồng thời gây áp lực lên các đồng minh phương Tây của Ukraine vốn đang bắt đầu xuất hiện những dấu hiệu mệt mỏi vì viện trợ kéo dài. Nga dường như đang muốn tận dụng sự chuyển hướng chú ý của Mỹ vào vấn đề Iran để gia tăng sức ép trên mặt trận Đông Âu.
Tuy nhiên, tình hình chiến sự tại Ukraine cũng đang bộc lộ những lỗ hổng chết người trong bộ máy chiến tranh của Nga. Các báo cáo thực địa cho thấy không quân Nga tiếp tục gánh chịu những tổn thất nặng nề, nhưng điều đáng kinh ngạc là một phần đáng kể các tổn thất này lại đến từ chính lực lượng nội bộ của họ. Những sự cố "hỏa lực thân thiện" – nơi các hệ thống phòng không Nga bắn nhầm vào máy bay của chính mình – đang xảy ra với tần suất đáng báo động. Điều này phản ánh sự thiếu phối hợp nghiêm trọng trong hệ thống chỉ huy và kiểm soát, cũng như sự xuống cấp về trình độ tác chiến của các đơn vị phòng thủ tên lửa sau thời gian dài tiêu hao lực lượng. Việc mất đi những phi công dày dạn kinh nghiệm và các máy bay chiến đấu đắt đỏ do sai lầm nội bộ là một đòn giáng mạnh vào uy thế của quân đội Nga, làm xói mòn lòng tin của binh sĩ và gây ra những nghi vấn về năng lực quản lý của giới chóp bu quân sự.
Sự giao thoa giữa các điểm nóng Trung Đông và Đông Âu đang tạo ra một cơn bão địa chính trị hoàn hảo. Việc Mỹ dồn lực lượng về phía Israel để kiềm tỏa Iran đã tạo ra một khoảng trống quyền lực mà Nga và các đối thủ khác đang cố gắng khai thác. Ngược lại, sự sa lầy của Nga tại Ukraine cũng khiến cho Iran mất đi một chỗ dựa chiến lược quan trọng, buộc Tehran phải đơn độc đối mặt với liên minh Mỹ - Israel đang ở trạng thái hưng phấn nhất. Các nước vùng Vịnh, với vai trò là những nhà môi giới hòa bình bất đắc dĩ, đang phải đi trên dây giữa việc duy trì quan hệ an ninh với Mỹ và tránh việc bị cuốn vào một cuộc chiến tranh hủy diệt với người hàng xóm Iran. Mọi ánh mắt hiện đang đổ dồn về Washington, nơi các quyết định tiếp theo của chính quyền Trump có thể xác lập lại trật tự thế giới trong nhiều thập kỷ tới.
Trong bối cảnh đó, các chuyên gia phân tích quân sự cho rằng thời gian đang không ủng hộ Iran. Mỗi ngày trôi qua, vòng vây quanh Tehran lại càng thắt chặt hơn với sự bổ sung liên tục của các khí tài trinh sát tầm xa và máy bay ném bom chiến lược B-52 từ các căn cứ khác về Israel. Khả năng về một cuộc tấn công chớp nhoáng nhằm vô hiệu hóa năng lực hạt nhân của Iran không còn là một giả thuyết xa vời mà đã trở thành một kế hoạch tác chiến có thể kích hoạt bất cứ lúc nào. Sự kiệt quệ của nền kinh tế Iran, sự khan hiếm của thị trường dầu mỏ và những bất ổn trên chính trường quốc tế đang tạo ra một tình thế cực kỳ mong manh. Chỉ cần một tính toán sai lầm nhỏ từ bất kỳ phía nào cũng có thể khiến ngòi nổ Trung Đông bùng phát, kéo theo những hệ lụy dây chuyền khủng khiếp đến an ninh và kinh tế của toàn nhân loại trong một thế giới vốn đã quá nhiều rạn nứt.
