🔴 Mỹ chốt deal kỷ lục từ TQ; Iran sẽ là “dê tế thần”?

🔴 Mỹ chốt deal kỷ lục từ TQ; Iran sẽ là “dê tế thần”?

Thỏa thuận thương mại lịch sử giữa Washington và Bắc Kinh đang làm thay đổi cục diện toàn cầu, đẩy Iran vào thế bị cô lập đầy rủi ro.


Trong bối cảnh tình hình địa chính trị thế giới đang trải qua những biến động dữ dội, một bước ngoặt bất ngờ đã xảy ra khi Hoa Kỳ và Trung Quốc được cho là đã đạt được những thỏa thuận kinh tế mang tính kỷ lục. Sự kiện này không chỉ gây chấn động thị trường tài chính toàn cầu mà còn đặt ra những dấu hỏi lớn về tương lai của các điểm nóng xung đột, đặc biệt là tại khu vực Trung Đông, nơi Iran đang đứng trước nguy cơ trở thành cái tên bị hy sinh trên bàn cờ của các siêu cường. Những động thái mới nhất từ Washington và Bắc Kinh cho thấy một sự dịch chuyển trong chiến lược đối ngoại, nơi lợi ích kinh tế thực dụng đang dần chiếm ưu thế trước những bất đồng ý thức hệ gay gắt vốn dĩ đã kéo dài trong nhiều thập kỷ qua.

Thỏa thuận mới giữa hai nền kinh tế lớn nhất thế giới được mô tả là một trong những bản hợp đồng thương mại có giá trị lớn nhất trong lịch sử hiện đại, bao gồm nhiều lĩnh vực từ năng lượng, nông nghiệp cho đến công nghệ cao. Việc Mỹ chốt được một "deal" kỷ lục với Trung Quốc cho thấy chính quyền Washington đang nỗ lực ổn định chuỗi cung ứng và kiềm chế lạm phát trong nước bằng cách khơi thông dòng chảy hàng hóa từ đại lục. Ngược lại, Bắc Kinh cũng đang rất cần những cam kết ổn định từ phía Mỹ để vực dậy nền kinh tế đang có dấu hiệu chậm lại sau đại dịch. Sự thỏa hiệp này, dù có thể chỉ là tạm thời, đã tạo ra một bầu không khí hạ nhiệt giả tạo giữa hai đối thủ chiến lược, nhưng đồng thời nó cũng gửi đi một tín hiệu đáng lo ngại tới các đồng minh và đối tác cấp thấp hơn của cả hai bên.

Khi hai gã khổng lồ bắt tay nhau, những quân cờ nhỏ hơn thường rơi vào tình thế bấp bênh. Trong kịch bản này, Iran nổi lên như một đối tượng dễ bị tổn thương nhất. Trong nhiều năm qua, Tehran đã dựa dẫm đáng kể vào sự ủng hộ kinh tế và chính trị từ phía Trung Quốc để chống chọi với các lệnh trừng phạt khắc nghiệt từ phương Tây. Tuy nhiên, nếu Bắc Kinh ưu tiên mối quan hệ thương mại hàng tỷ USD với Washington, họ có thể sẵn sàng giảm bớt sự hỗ trợ cho Iran hoặc thậm chí sử dụng Tehran như một công cụ thương lượng để đạt được những ưu đãi lớn hơn từ phía Mỹ. Khái niệm "dê tế thần" bắt đầu được các chuyên gia phân tích chính trị nhắc đến khi nói về vai trò của Iran trong bối cảnh mới. Một khi các siêu cường tìm thấy tiếng nói chung trong các vấn đề kinh tế cốt lõi, họ thường có xu hướng giải quyết các xung đột khu vực bằng cách gây áp lực lên các quốc gia gây mất ổn định để dọn đường cho thương mại phát triển.

Tình thế của Iran hiện nay vô cùng phức tạp khi quốc gia này đang phải đối mặt với áp lực kép từ cả bên trong lẫn bên ngoài. Tại Trung Đông, các hoạt động của lực lượng ủy nhiệm do Iran hậu thuẫn đã gây ra không ít rắc rối cho các tuyến đường hàng hải huyết mạch và an ninh khu vực. Mỹ và các đồng minh phương Tây từ lâu đã coi Iran là nguồn cơn của sự bất ổn, và với việc đạt được thỏa thuận với Trung Quốc, Washington có thể sẽ rảnh tay hơn để tập trung đối phó với Tehran. Nếu Trung Quốc đồng ý giảm mua dầu từ Iran hoặc hạn chế hỗ trợ kỹ thuật quân sự như một phần của thỏa thuận ngầm với Mỹ, nền kinh tế Iran vốn đã mong manh sẽ rơi vào tình trạng kiệt quệ hoàn toàn. Đây chính là viễn cảnh mà các nhà lãnh đạo tại Tehran lo sợ nhất: bị chính đối tác chiến lược lớn nhất của mình quay lưng để đổi lấy lợi ích kinh tế với đối thủ.

Hơn nữa, việc Iran có thể trở thành "dê tế thần" còn xuất phát từ nhu cầu cần có một mục tiêu chung để các cường quốc tập trung áp lực nhằm tránh các xung đột trực tiếp với nhau. Trong lịch sử ngoại giao quốc tế, không hiếm trường hợp các nước lớn đạt được thỏa thuận hòa hoãn bằng cách cùng nhau trừng phạt hoặc gây sức ép lên một nước thứ ba. Iran, với chương trình hạt nhân gây tranh cãi và tầm ảnh hưởng sâu rộng tại Lebanon, Yemen, Syria và Iraq, là một ứng viên "lý tưởng" cho vai trò này. Nếu Mỹ và Trung Quốc đồng thuận rằng một Trung Đông ổn định là cần thiết cho dòng chảy thương mại toàn cầu, họ có thể sẽ cùng nhau áp đặt một khuôn khổ mới lên Iran, buộc nước này phải nhượng bộ đáng kể về cả chương trình hạt nhân lẫn các hoạt động quân sự ở nước ngoài.

Phân tích sâu hơn về thỏa thuận kỷ lục giữa Mỹ và Trung Quốc, chúng ta thấy rằng đây không chỉ đơn thuần là mua bán hàng hóa. Nó mang ý nghĩa của một sự định hình lại trật tự kinh tế toàn cầu. Việc Mỹ chấp nhận mở cửa hơn cho hàng hóa Trung Quốc trong một số lĩnh vực then chốt đổi lại sự cam kết của Bắc Kinh trong việc tôn trọng bản quyền trí tuệ và mở rộng thị trường cho nông sản Mỹ cho thấy một sự thỏa hiệp mang tính thực dụng cao độ. Trong khi đó, Iran vẫn đang loay hoay trong vòng xoáy của sự cô lập. Sự thiếu hụt các kênh ngoại giao hiệu quả với Washington và sự phụ thuộc quá mức vào các quốc gia châu Á đang đẩy Tehran vào thế bị động. Các chuyên gia cho rằng, nếu Iran không nhanh chóng điều chỉnh chính sách đối ngoại và tìm cách giảm bớt căng thẳng với các nước láng giềng cũng như phương Tây, họ sẽ sớm nhận thấy mình bị bỏ lại phía sau trong một thế giới đang tái cấu trúc.

Sự lo ngại về việc Iran bị "hy sinh" không phải là không có căn cứ khi nhìn vào thái độ của các nước Ả Rập trong khu vực. Những quốc gia như Saudi Arabia hay Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất cũng đang theo dõi sát sao thỏa thuận Mỹ - Trung. Họ hiểu rằng nếu Mỹ và Trung Quốc bắt tay, tầm ảnh hưởng của Iran sẽ bị suy giảm đáng kể, tạo điều kiện cho một cấu trúc an ninh mới tại Trung Đông hình thành mà không cần đến sự hiện diện quá mức của Tehran. Điều này cũng đồng nghĩa với việc các quốc gia này có thể sẽ điều chỉnh lại chính sách của mình, xích lại gần hơn với các thỏa thuận kinh tế đa phương và giảm bớt sự đối đầu quân sự trực tiếp, để lại Iran một mình đối mặt với những áp lực trừng phạt ngày càng gia tăng.

Tuy nhiên, cũng cần phải nhìn nhận rằng Iran không phải là một quốc gia dễ dàng chấp nhận số phận bị định đoạt bởi các cường quốc. Với tiềm lực quân sự đáng kể và mạng lưới ảnh hưởng rộng khắp, Tehran có thể sẽ phản ứng bằng cách gia tăng các hoạt động gây rối để khẳng định vị thế và nhắc nhở thế giới rằng không thể có hòa bình lâu dài nếu lợi ích của họ bị phớt lờ. Thế nhưng, đây là một nước đi đầy rủi ro. Nếu Iran phản ứng quá mạnh mẽ trong lúc Mỹ và Trung Quốc đang có mối quan hệ tốt đẹp, họ có thể vô tình tạo ra cái cớ hoàn hảo để hai cường quốc này cùng nhau đưa ra những biện pháp trừng phạt nặng nề hơn, thậm chí là các hành động quân sự mang tính răn đe.

Bàn cờ địa chính trị hiện nay đang ở trạng thái cực kỳ nhạy cảm. Thỏa thuận kỷ lục giữa Mỹ và Trung Quốc có thể là khởi đầu cho một thời kỳ chung sống hòa bình mới giữa các siêu cường, nhưng nó cũng có thể là bản án kinh tế đối với những quốc gia nằm ngoài quỹ đạo thỏa thuận đó. Iran đang đứng trước một ngã ba đường lịch sử. Hoặc là họ phải tìm cách thích nghi với thực tế mới, nơi các đồng minh cũ có thể thay đổi thái độ vì lợi ích quốc gia, hoặc là họ sẽ tiếp tục đi theo con đường đối đầu và chấp nhận rủi ro bị biến thành "dê tế thần" cho những tham vọng lớn hơn của Washington và Bắc Kinh.

Nhìn chung, những biến động trong quan hệ Mỹ - Trung luôn mang lại những hệ lụy sâu xa vượt ra ngoài biên giới của hai quốc gia này. Việc chốt được deal kỷ lục cho thấy Mỹ vẫn giữ được sức hút và quyền lực kinh tế to lớn, đồng thời Trung Quốc cũng cho thấy sự linh hoạt trong chiến lược để bảo vệ sự tăng trưởng của mình. Trong bức tranh lớn đó, Iran hiện lên như một điểm mờ đầy bất trắc. Thế giới đang chứng kiến một cuộc chơi mà ở đó, sự thực dụng đang lên ngôi và những cam kết ý thức hệ có thể dễ dàng bị gạt sang một bên. Những ngày tới sẽ là thử thách cực đại đối với bộ máy lãnh đạo tại Tehran khi họ phải tìm lời giải cho bài toán: làm thế nào để không bị nghiền nát giữa hai bánh xe khổng lồ của Mỹ và Trung Quốc khi chúng bắt đầu quay cùng một nhịp.

Cuộc cạnh tranh quyền lực toàn cầu không bao giờ kết thúc, nó chỉ thay đổi hình thái từ xung đột trực tiếp sang những thỏa thuận ngầm và sự đánh đổi trên bàn đàm phán. Với việc Mỹ đạt được những kết quả kinh tế thuận lợi từ Trung Quốc, áp lực lên các hồ sơ nóng như Iran sẽ ngày càng tăng. Dư luận quốc tế đang đổ dồn sự chú ý vào các động thái tiếp theo của Tehran. Liệu họ sẽ chọn cách nhượng bộ để bảo toàn nền kinh tế, hay sẽ tiếp tục cuộc chơi đầy mạo hiểm với hy vọng tìm thấy kẽ hở trong mối quan hệ giữa các siêu cường? Câu trả lời không chỉ quyết định tương lai của Iran mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến sự ổn định của toàn bộ hệ thống năng lượng và an ninh toàn cầu trong những năm tới. Sự dịch chuyển này nhắc nhở chúng ta rằng trong ngoại giao quốc tế, không có bạn bè vĩnh viễn hay kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích quốc gia là trường tồn, và Iran có lẽ đang thấm thía bài học cay đắng này hơn bao giờ hết.