Căng thẳng địa chính trị tại Trung Đông vừa trải qua một phen chao đảo dữ dội khi những tuyên bố cứng rắn của Washington đối với Tehran đột ngột hạ nhiệt. Trong nhiều tuần qua, dư luận quốc tế liên tục đổ dồn sự chú ý vào các báo cáo tình báo rò rỉ về một kế hoạch tấn công quân sự bí mật của Mỹ nhằm vào các cơ sở hạt nhân của Iran. Tuy nhiên, ngay khi thế giới chuẩn bị đối mặt với một cuộc đụng độ trực tiếp, chính quyền của Tổng thống Donald Trump đã quyết định rút lui, mở đường cho các nỗ lực ngoại giao. Sự thay đổi đột ngột này ngay lập tức châm ngòi cho một cuộc chiến truyền thông nảy lửa, khi Iran nhanh chóng lên tiếng cáo buộc người đứng đầu Nhà Trắng đã mất đi sự tự tin vào phút chót trước sức ép quá lớn từ thực tế chiến trường.
Theo tuyên bố chính thức từ Washington, quyết định tạm hoãn các hành động quân sự được đưa ra sau khi các nhà lãnh đạo quốc gia vùng Vịnh bày tỏ mong muốn có thêm thời gian để giải quyết khủng hoảng bằng con đường ngoại giao. Mỹ khẳng định đây là một bước đi chiến lược nhằm tôn trọng ý kiến của các đồng minh khu vực và tránh những tổn thất không đáng có. Thế nhưng, phía Tehran lại đưa ra một góc nhìn hoàn toàn trái ngược. Các nguồn tin từ chính phủ Iran cáo buộc rằng lời giải thích của Mỹ chỉ là một tấm màn che đậy cho sự do dự và nỗi sợ hãi thực sự trước một cuộc chiến tranh toàn diện có thể tàn phá toàn bộ khu vực. Iran tuyên bố rằng chính sự lo ngại về một viễn cảnh hỗn loạn toàn cầu và khả năng trả đũa tàn khốc từ Tehran mới là nguyên nhân cốt lõi khiến Washington phải chùn bước.
Trong bối cảnh đó, các chuyên gia phân tích quân sự quốc tế bắt đầu mổ xẻ những yếu tố địa chính trị phức tạp có thể đã tác động đến quyết định của Nhà Trắng. Một trong những rào cản lớn nhất đối với bất kỳ chiến dịch quân sự nào nhằm vào Iran chính là vị thế chiến lược của Eo biển Hormuz. Được mệnh danh là huyết mạch năng lượng của thế giới, eo biển này là nơi trung chuyển của gần một phần năm lượng dầu mỏ tiêu thụ toàn cầu. Bất kỳ một tiếng súng nào vang lên tại đây cũng có thể ngay lập tức kích hoạt một cuộc khủng hoảng năng lượng tồi tệ nhất trong lịch sử hiện đại. Iran từ lâu đã khẳng định năng lực phong tỏa eo biển này bằng hệ thống tên lửa bờ biển và tàu cao tốc tấn công nhanh. Việc giá dầu thế giới có nguy cơ tăng vọt lên mức không thể kiểm soát chắc chắn là kịch bản mà nền kinh tế Mỹ và toàn cầu không thể gánh vác vào thời điểm này.
Bên cạnh yếu tố kinh tế, sự hoảng loạn của các quốc gia vùng Vịnh cũng đóng vai trò quyết định trong việc thay đổi cục diện. Mặc dù các nước như Ả Rập Xê Út hay Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất luôn coi Iran là một mối đe dọa an ninh thường trực, họ cũng thừa hiểu rằng mình sẽ là những người đầu tiên hứng chịu làn đạn nếu chiến tranh nổ ra. Các cơ sở lọc dầu, hạ tầng cảng biển và các trung tâm tài chính sầm uất tại vùng Vịnh nằm hoàn toàn trong tầm bắn của kho tên lửa đạn đạo khổng lồ của Iran. Nỗi sợ hãi về một cuộc tấn công hủy diệt tương tự như sự kiện nhằm vào nhà máy lọc dầu Aramco trước đây đã khiến các quốc gia này phải khẩn thiết kêu gọi Mỹ kiềm chế. Giới phân tích nhận định rằng, áp lực ngoại giao vô hình này đã buộc chính quyền Trump phải cân nhắc lại cái giá phải trả cho một chiến dịch quân sự trực diện.
Không thể không nhắc đến vai trò của Israel trong bàn cờ địa chính trị vô cùng nhạy cảm này. Là đồng minh thân cận nhất của Mỹ tại khu vực, Tel Aviv luôn thúc đẩy một lập trường cứng rắn tuyệt đối nhằm triệt hạ chương trình hạt nhân của Iran, vốn bị họ coi là mối đe dọa sinh tồn. Các kế hoạch tác chiến bí mật bị rò rỉ cho thấy sự phối hợp chặt chẽ giữa Mỹ và Israel trong việc xác định các mục tiêu trọng yếu bên trong lãnh thổ Iran. Tuy nhiên, việc Mỹ đột ngột lùi bước đã đẩy Israel vào một thế kẹt chiến lược đầy khó khăn. Israel không thể đơn phương phát động một cuộc tấn công quy mô lớn vào Iran mà không có sự bảo hộ quân sự cũng như lá chắn phòng thủ vững chắc từ phía Mỹ. Việc Washington trì hoãn hành động có thể bị Tehran coi là một dấu hiệu của sự do dự, từ đó tạo điều kiện cho Iran tiếp tục đẩy mạnh chương trình làm giàu uranium của mình.
Sự kiện này đang làm dấy lên những tranh luận nảy lửa về chiến lược đối ngoại của Mỹ. Những người ủng hộ chính sách của Nhà Trắng cho rằng đây là một minh chứng cho thấy sự thực dụng và khôn ngoan của học thuyết ưu tiên lợi ích quốc gia lên hàng đầu. Bằng cách tránh một cuộc chiến tranh tốn kém và đẫm máu khác tại Trung Đông, Mỹ đã bảo toàn được lực lượng và tránh được cái bẫy sa lầy quân sự vốn đã tiêu tốn hàng nghìn tỷ đô la trong quá khứ. Ngược lại, những người chỉ trích lại lập luận rằng việc rút lui vào phút chót sau hàng loạt tuyên bố đe dọa nảy lửa đã làm xói mòn nghiêm trọng uy tín răn đe của siêu cường số một thế giới. Việc này vô tình gửi đi một thông điệp yếu ớt tới các đối thủ cạnh tranh chiến lược khác trên toàn cầu, cho thấy Mỹ có thể sẽ nhượng bộ trước những áp lực thực tế khi đối đầu trực diện.
Cục diện Trung Đông hiện tại đã bước sang một chương mới đầy bất định. Sự hoài nghi giữa các đồng minh vùng Vịnh đối với cam kết bảo hộ an ninh của Mỹ đang ngày một lớn dần, trong khi Iran lại có thêm lợi thế tâm lý lớn để củng cố vị thế của mình trên bàn đàm phán quốc tế. Những diễn biến tiếp theo xung quanh chương trình hạt nhân của Iran và các động thái quân sự tại Trung Đông chắc chắn sẽ tiếp tục là tâm điểm chú ý của toàn cầu trong thời gian tới, khi các bên vẫn đang âm thầm chuẩn bị cho những kịch bản đối đầu mới khó lường hơn mà không thể dự báo trước được kết quả cuối cùng.
