Căng thẳng Eo biển Hormuz hạ nhiệt trước triển vọng thỏa thuận hòa bình bất ngờ giữa Mỹ và Iran

Căng thẳng Eo biển Hormuz hạ nhiệt trước triển vọng thỏa thuận hòa bình bất ngờ giữa Mỹ và Iran

Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố một thỏa thuận hòa bình lịch sử với Iran có thể sớm được công bố, mở ra hy vọng hạ nhiệt toàn cầu.


Trong một diễn biến bất ngờ thu hút sự chú ý đặc biệt của dư luận quốc tế, Tổng thống Mỹ Donald Trump mới đây tuyên bố một thỏa thuận hòa bình lịch sử giữa Hoa Kỳ và Iran có thể được công bố trong tương lai gần. Phát biểu trước giới truyền thông, nhà lãnh đạo Mỹ khẳng định rằng các cuộc đàm phán giữa Washington và Tehran đã đạt được những bước tiến triển vô cùng quan trọng và bản thỏa thuận về cơ bản đã được thương lượng xong. Tuyên bố này ngay lập tức dấy lên làn sóng thảo luận mạnh mẽ trong giới quan sát chính trị quốc tế, nhất là khi khu vực Trung Đông vẫn đang trong trạng thái căng thẳng leo thang liên quan đến hành lang hàng hải mang tính chiến lược tại Eo biển Hormuz.

Eo biển Hormuz từ lâu đã được coi là huyết mạch kinh tế của thế giới, nơi trung chuyển khoảng một phần năm lượng dầu mỏ tiêu thụ toàn cầu mỗi ngày. Bất kỳ sự gián đoạn nào tại tuyến đường thủy hẹp này cũng có thể châm ngòi cho một cuộc khủng hoảng năng lượng toàn cầu và làm rung chuyển các thị trường tài chính quốc tế. Do đó, thông tin về một khuôn khổ thỏa thuận sơ bộ bao gồm việc mở cửa hoàn toàn trở lại Eo biển Hormuz, giảm thiểu các hoạt động thù địch hàng hải và đảm bảo an toàn tuyệt đối cho các tàu vận tải thương mại đã mang lại một tia hy vọng lớn cho các nhà đầu tư cũng như các quốc gia phụ thuộc vào nguồn cung dầu mỏ từ vùng Vịnh. Các điều khoản đang được thảo luận không chỉ hướng tới việc chấm dứt các hành động quấy rối tàu bè mà còn thiết lập một cơ chế phối hợp an ninh hàng hải mới nhằm ngăn ngừa các xung đột ngoài ý muốn trong tương lai.

Không chỉ dừng lại ở việc hạ nhiệt căng thẳng hàng hải, khuôn khổ thỏa thuận được đề xuất còn hướng tới những mục tiêu mang tính vĩ mô và toàn diện hơn rất nhiều đối với tương lai của khu vực Trung Đông. Các nguồn tin ngoại giao cho biết lộ trình đàm phán sẽ bao gồm cả việc khởi động lại các cuộc thảo luận sâu rộng về chương trình hạt nhân của Iran, một vấn đề vốn là tâm điểm của những bất đồng gay gắt giữa hai nước trong nhiều thập kỷ qua. Bên cạnh đó, các bên cũng sẽ thảo luận về cấu trúc an ninh khu vực rộng lớn hơn, bao gồm vai trò của các nhóm vũ trang do Iran hậu thuẫn tại các quốc gia láng giềng. Đối với chính quyền Mỹ, một thỏa thuận có thể kiềm chế tham vọng hạt nhân của Iran đồng thời đảm bảo an ninh cho các đồng minh then chốt như Israel và Ả Rập Xê Út được coi là một thắng lợi đối ngoại vô cùng lớn, có thể định hình lại toàn bộ cục diện địa chính trị tại Trung Đông.

Tuy nhiên, bất chấp những tuyên bố đầy tự tin từ phía Tổng thống Donald Trump về tiến trình này, thực tế trên bàn ngoại giao có vẻ phức tạp hơn nhiều. Giới chức trách và các phương tiện truyền thông nhà nước Iran đã đưa ra những tín hiệu trái chiều về mức độ tiến triển thực sự của các cuộc thảo luận. Trong khi một số quan chức cấp cao tại Tehran thừa nhận có những kênh liên lạc gián tiếp đang hoạt động hiệu quả, thì truyền thông Iran lại tỏ ra thận trọng và hoài nghi về thiện chí thực sự của Washington. Họ nhấn mạnh rằng bất kỳ thỏa thuận nào cũng phải đi kèm với việc dỡ bỏ hoàn toàn và thực chất các lệnh trừng phạt kinh tế ngặt nghèo mà Mỹ đã áp đặt lên quốc gia này trong nhiều năm qua. Sự bất đồng về trình tự thực hiện các cam kết vẫn là một rào cản kỹ thuật vô cùng lớn đòi hỏi sự nhượng bộ từ cả hai phía.

Trong bối cảnh bế tắc và thiếu lòng tin lẫn nhau giữa Mỹ và Iran, vai trò của các quốc gia trung gian hòa giải đang trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Pakistan cùng với một số quốc gia vùng Vịnh, đặc biệt là Oman và Qatar, được cho là đang đóng vai trò cầu nối tích cực để chuyển tải các thông điệp và dự thảo thỏa thuận giữa hai bên. Các quốc gia này có lợi ích trực tiếp trong việc duy trì hòa bình và ổn định tại khu vực, bởi họ hiểu rõ rằng một cuộc xung đột quân sự trực tiếp giữa Mỹ và Iran sẽ gây ra những hậu quả thảm khốc cho nền kinh tế và an ninh của chính họ. Sự nỗ lực bền bỉ của các nhà ngoại giao trung gian trong việc thu hẹp khoảng cách khác biệt giữa Washington và Tehran đang dần tạo ra những kết quả ban đầu, làm cơ sở cho những tuyên bố lạc quan gần đây của nhà lãnh đạo Mỹ.

Thị trường toàn cầu đang phản ứng vô cùng nhạy cảm trước từng diễn biến nhỏ nhất của tiến trình đàm phán quan trọng này. Ngay sau khi thông tin về khả năng đạt được thỏa thuận hòa bình được lan truyền, giá dầu thô thế giới đã ghi nhận những đợt điều chỉnh giảm nhẹ, phản ánh sự bớt lo ngại của các nhà đầu tư về rủi ro gián đoạn nguồn cung năng lượng từ Trung Đông. Phí bảo hiểm cho các tàu chở dầu đi qua khu vực vịnh Ba Tư cũng có xu hướng hạ nhiệt sau một thời gian dài duy trì ở mức cao kỷ lục do các vụ tấn công và bắt giữ tàu hàng liên tục xảy ra trước đó. Các chuyên gia kinh tế nhận định rằng nếu một thỏa thuận chính thức được ký kết thành công, nó sẽ tạo ra một cú hích mạnh mẽ cho nền kinh tế toàn cầu, giúp ổn định giá năng lượng và giảm bớt áp lực lạm phát đang đè nặng lên nhiều quốc gia.

Để hiểu rõ tầm quan trọng của bước ngoặt này, cần nhìn lại lịch sử quan hệ đầy sóng gió giữa Mỹ và Iran dưới thời kỳ nắm quyền của Tổng thống Donald Trump. Trong nhiệm kỳ đầu tiên, chính quyền của ông đã thực thi chiến dịch "áp lực tối đa" đối với Iran, bao gồm việc đơn phương rút khỏi Thỏa thuận Hạt nhân Iran năm 2015 và tái áp đặt hàng loạt lệnh trừng phạt kinh tế khốc liệt. Quyết định này đã đẩy quan hệ hai nước vào vòng xoáy đối đầu nguy hiểm, đỉnh điểm là các vụ va chạm quân sự trực tiếp tại khu vực vùng Vịnh. Việc Tổng thống Trump hiện tại chuyển hướng sang tìm kiếm một thỏa thuận hòa bình nhanh chóng cho thấy một sự thay đổi chiến thuật rõ rệt, có thể xuất phát từ mong muốn để lại một di sản đối ngoại mang tính lịch sử, đồng thời giải quyết các điểm nóng xung đột để tập trung nguồn lực vào các thách thức địa chính trị khác trên toàn cầu.

Phản ứng từ các cường quốc thế giới và các thế lực trong khu vực đối với tiến trình này cũng vô cùng đa dạng và phức tạp. Các đồng minh châu Âu, vốn luôn ủng hộ các giải pháp ngoại giao với Iran, đã bày tỏ sự hoan nghênh thận trọng trước những tín hiệu tích cực từ Washington. Trong khi đó, các quốc gia như Trung Quốc và Nga, những bên có mối quan hệ kinh tế và quân sự chặt chẽ với Iran, cũng đang theo dõi sát sao với hy vọng một thỏa thuận mới sẽ không làm ảnh hưởng đến lợi ích chiến lược của họ tại khu vực. Ngược lại, Israel tỏ ra cực kỳ quan ngại trước bất kỳ sự thỏa hiệp nào có thể cho phép Iran duy trì năng lực phát triển vũ khí hạt nhân hoặc tiếp tục tài trợ cho các lực lượng ủy nhiệm ở biên giới nước này. Lập trường cứng rắn của Tel Aviv chắc chắn sẽ là một yếu tố ảnh hưởng mạnh mẽ đến các điều khoản chi tiết cuối cùng của bản thỏa thuận.

Sự thành bại của nỗ lực ngoại giao này hiện vẫn đang nằm trong thế giằng co giữa các thế lực chính trị nội bộ của cả hai nước. Tại Washington, bất kỳ thỏa thuận nào với Iran cũng sẽ phải đối mặt với sự giám sát chặt chẽ và chỉ trích từ các nghị sĩ có lập trường cứng rắn, những người cho rằng việc nhượng bộ Tehran là một hành động yếu kém. Tại Tehran, giới lãnh đạo bảo thủ luôn cảnh giác với các cam kết từ phía Mỹ, đặc biệt là sau khi thỏa thuận năm 2015 bị đổ vỡ. Việc xây dựng lại lòng tin từ con số không là một nhiệm vụ vô cùng gian nan đối với cả hai phía. Tuy nhiên, áp lực kinh tế đè nặng lên Iran và mong muốn ổn định chiến lược của Mỹ đang là những động lực mạnh mẽ thúc đẩy cả hai bên tiến lại gần nhau hơn bao giờ hết trên bàn đàm phán, mở ra một chương mới đầy hy vọng nhưng cũng không kém phần thách thức cho an ninh toàn cầu.