Đã có lúc, viễn cảnh về FIFA World Cup 2026 được vẽ ra như một khúc khải hoàn ca cho sự phục hưng của nước Mỹ dưới triều đại thứ hai của Donald Trump. Một bữa tiệc tốn kém, xa hoa, trải dài khắp 11 thành phố, nơi mà vị Tổng thống đương nhiệm hứa hẹn sẽ là "show diễn lớn nhất lịch sử nhân loại". Nhưng chỉ còn 5 tuần trước tiếng còi khai cuộc, bầu không khí tại các đại lộ ở New York hay những khách sạn hạng sang tại Los Angeles không phải là sự háo hức. Đó là sự im lặng đáng sợ của một thảm họa kinh tế đang lơ lửng.
Thay vì dòng người 10 triệu lượt khách như dự báo, nước Mỹ đang đối mặt với một thực tế khắc nghiệt: Những căn phòng trống, những lệnh hủy phòng hàng loạt và một bầu không khí chính trị đặc quánh sự thù địch. World Cup, vốn là biểu tượng của sự thống nhất toàn cầu, giờ đây đang bị băm vằn bởi những hàng rào kẽm gai của chính sách nhập cư cứng rắn và bóng ma của một nền kinh tế bị định giá quá cao.
Ảo ảnh về sự phồn vinh và "cú lừa" của FIFA
Các con số không biết nói dối, và chúng đang tát thẳng vào mặt những lời quảng bá bóng bẩy từ Nhà Trắng. Báo cáo mới nhất từ Hiệp hội Khách sạn và Lưu trú Hoa Kỳ (AHLA) là một bản cáo trạng không thể chối cãi: 80% số khách sạn tại các thành phố đăng cai báo cáo lượng đặt phòng thấp hơn nhiều so với dự báo. Tại Kansas City — nơi được chọn làm "trái tim" của giải đấu — con số này lên tới 90%.
Nguyên nhân không chỉ nằm ở sự kiêu ngạo của FIFA khi tung ra rồi thu hồi các khối phòng lớn, mà còn nằm ở sự tính toán sai lầm về sức chịu đựng của người hâm mộ. Khi một chiếc vé xem trận mở màn của đội tuyển Mỹ bị đẩy lên mức 4.000 USD và vé chung kết tại Dallas chạm ngưỡng 16.000 USD, bóng đá không còn là môn thể thao của quần chúng. Nó trở thành một cuộc chơi của giới tinh hoa, và trớ trêu thay, chính giới tinh hoa toàn cầu lại đang quay lưng với nước Mỹ của Trump.
"Chúng tôi không thấy sự bùng nổ. Chúng tôi thấy một dấu hiệu cảnh báo," tiêu đề trên Forbes đã tóm gọn tất cả. Ngành khách sạn, vốn đang vật lộn với chi phí nhân công tăng cao do các chính sách nâng lương tối thiểu tại California và sự thiếu hụt lao động nhập cư, nay lại phải đối mặt với một "sự kiện không tồn tại".
Pháo đài Mỹ và sự rạn nứt địa chính trị
Dưới sự điều hành của Tổng thống Trump, Bộ An ninh Nội địa (DHS) đã biến World Cup thành một cuộc diễn tập an ninh khổng lồ. Việc triển khai Lực lượng Vệ binh Quốc gia tại Los Angeles và Chicago không mang lại cảm giác an toàn; nó mang lại cảm giác của một vùng chiến sự.
Hơn 120 tổ chức dân sự, bao gồm ACLU và Amnesty International, đã phát đi những cảnh báo du lịch mà người ta thường chỉ thấy dành cho các quốc gia đang có nội chiến. "Sự từ chối nhập cảnh tùy tiện", "giám sát mạng xã hội xâm nhập", và "phân biệt chủng tộc" là những cụm từ được dùng để mô tả trải nghiệm của du khách khi đến Mỹ vào mùa hè này.
Chính quyền Trump không giấu giếm ý định biến sự kiện này thành một bộ lọc nhập cư khổng lồ. Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan (ICE) được giao vai trò then chốt trong công tác an ninh giải đấu. Đối với một người hâm mộ đến từ Nam Mỹ hay Trung Đông, thông điệp từ Washington rất rõ ràng: Bạn có thể đến để tiêu tiền, nhưng chúng tôi sẽ giám sát từng bước đi của bạn, và chúng tôi có thể trục xuất bạn bất cứ lúc nào.
Hệ quả là gì? Một biểu đồ từ Dịch vụ Nghiên cứu Quốc hội cho thấy sự sụt giảm thẳng đứng. Dự báo tăng trưởng du lịch 6% đã biến thành con số âm. Thế giới đang tẩy chay World Cup của Trump, không phải bằng những lời kêu gọi ồn ào, mà bằng việc giữ chặt ví tiền và ở lại quê nhà.
Khi bóng đá trở thành tấm bình phong cho chủ nghĩa độc tài
Sự phẫn nộ không chỉ dừng lại ở kinh tế. Quyết định trao "Giải thưởng Hòa bình" của FIFA gần đây đã bị giới quan sát coi là một trò hề, một nỗ lực trắng trợn nhằm "tẩy trắng" những vi phạm nhân quyền và chính sách đàn áp đối với cộng đồng LGBTQI+ và người nhập cư đang diễn ra tại Mỹ.
"FIFA đang biến World Cup thành một sân khấu cho chủ nghĩa độc tài," một đại diện từ các tổ chức lao động đã cảnh báo. Sự ngắt kết nối giữa giới lãnh đạo bóng đá thế giới và thực tế tại các cộng đồng địa phương đã đạt đến mức cực đại. Trong khi Chủ tịch FIFA Gianni Infantino cười nhạo những lời chỉ trích, thì tại các khu phố nghèo ở các thành phố đăng cai, người dân đang phải đối mặt với việc bị cưỡng chế di dời để nhường chỗ cho các dự án chỉnh trang đô thị phục vụ giải đấu.
World Cup 2026, theo đúng nghĩa đen, đang bị xé toạc giữa hai thái cực: Một bên là khao khát thể hiện quyền lực tối thượng của Donald Trump, và một bên là giá trị cốt lõi của môn thể thao vua — sự kết nối không biên giới.
Bản án cuối cùng cho một mùa hè rực lửa (giả tạo)
Nước Mỹ đang tiến tới một mùa hè kỳ lạ nhất trong lịch sử. Một giải đấu có quy mô tương đương 78 trận Super Bowl dồn lại, nhưng lại thiếu đi linh hồn của nó: Người hâm mộ quốc tế. Những gì còn lại là một thị trường nội địa bị bóp nghẹt bởi lạm phát và những sân vận động có nguy cơ bị lấp đầy bởi những hàng ghế trống hoặc những khán giả bị ép buộc bởi các chiến dịch truyền thông của chính phủ.
Tổng thống Trump có thể tiếp tục tuyên bố đây là "chiếc vé nóng nhất hành tinh", nhưng thực tế tại các sổ đăng ký khách sạn lại kể một câu chuyện khác. Đó là câu chuyện về một nước Mỹ đang tự cô lập mình ngay trong chính bữa tiệc mà mình đăng cai. Khi các rào cản visa và nỗi sợ hãi về sự đàn áp vượt qua niềm đam mê bóng đá, World Cup không còn là một ngày hội. Nó là một bài kiểm tra về cái giá của sự cô lập.
Và có vẻ như, cái giá đó là 30 tỷ USD doanh thu dự kiến đang tan theo mây khói. Thẻ đỏ đã được rút ra, không phải cho một cầu thủ trên sân, mà cho chính chiến lược địa chính trị sai lầm của một đế chế đang tự mãn.
