Tình hình địa chính trị tại Trung Đông đang trải qua những biến động dữ dội sau cuộc điện đàm kéo dài hơn hai tiếng rưỡi giữa cựu Tổng thống Mỹ Donald Trump và Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu. Cuộc thảo luận này được giới quan sát đánh giá là bước đi mang tính quyết định, vạch ra lộ trình hành động cứng rắn nhằm đối phó trực tiếp với tầm ảnh hưởng ngày càng gia tăng của Iran tại khu vực. Sự đồng thuận giữa hai nhà lãnh đạo gửi đi thông điệp răn đe mạnh mẽ, báo hiệu kịch bản đối đầu trực diện khi các giải pháp ngoại giao hoàn toàn bị gạt ra khỏi bàn nghị sự. Trong cuộc trao đổi, ông Trump và ông Netanyahu đã thảo luận sâu về việc cô lập kinh tế Iran, triệt tiêu sức ảnh hưởng của các lực lượng ủy nhiệm tại Lebanon, Yemen, Syria, và lên phương án đối phó triệt để với chương trình hạt nhân của Tehran. Giới phân tích nhận định kết quả cuộc điện đàm này là quyết sách định đoạt tương lai của khu vực.
Sự cứng rắn này xuất hiện trong bối cảnh các nỗ lực ngoại giao đa phương hoàn toàn lâm vào ngõ cụt. Tiến trình đàm phán gián tiếp giữa Mỹ và Iran diễn ra tại Doha, Qatar đã chính thức rơi vào trạng thái bế tắc. Những nỗ lực trung gian từ các quốc gia vùng Vịnh không thể khỏa lấp khoảng cách quá lớn về mặt lợi ích cốt lõi cũng như sự thiếu hụt lòng tin giữa Washington và Tehran. Sự rạn nứt nội bộ nghiêm trọng trong chính quyền Iran, giữa phe phái bảo thủ cực đoan muốn duy trì đường lối đối kháng và nhóm ôn hòa tìm kiếm sự nới lỏng trừng phạt kinh tế, đã khiến phái đoàn nước này không thể đưa ra bất kỳ nhượng bộ khả thi nào. Ở chiều ngược lại, lập trường không thỏa hiệp từ phía Mỹ, kết hợp với áp lực chính trị nội bộ tại Washington, đã loại bỏ mọi khả năng nhượng bộ dù là nhỏ nhất. Vòng xoáy giằng co không lối thoát này đã đóng sập cánh cửa ngoại giao, đẩy cả hai bên vào thế đối đầu thực địa khốc liệt.
Trước sự đổ vỡ của các kênh đối thoại, Washington đã âm thầm triển khai biện pháp quân sự mạnh mẽ nhằm bảo vệ các tuyến đường vận tải chiến lược và duy trì vị thế áp đảo tại vùng Vịnh. Đáng chú ý nhất là việc quân đội Mỹ lặng lẽ tái kích hoạt chiến dịch hộ tống quy mô lớn đối với tàu chở dầu thương mại di chuyển qua eo biển Hormuz. Đây là một quyết định vô cùng nhạy cảm, bởi việc triển khai tàu chiến hộ tống trực tiếp thường là tín hiệu cho thấy nguy cơ xảy ra một cuộc chiến tranh hàng hải đang cận kề. Eo biển Hormuz vốn được coi là yết hầu kinh tế thế giới, nơi trung chuyển lượng dầu mỏ khổng lồ mỗi ngày. Bằng cách tăng cường hiện diện quân sự áp sát các tàu dầu, Mỹ muốn gửi đi thông điệp đanh thép rằng họ sẵn sàng sử dụng vũ lực để vô hiệu hóa mọi âm mưu phong tỏa eo biển từ phía Iran, đồng thời bảo vệ dòng chảy năng lượng toàn cầu.
Nguyên nhân trực tiếp thúc đẩy quân đội Mỹ phải giáng đòn tấn công quân sự quyết liệt bắt nguồn từ những mối đe dọa trực diện trên thực địa. Lực lượng tình báo Mỹ đã phát hiện các hoạt động di chuyển vũ khí bất thường của Iran, bao gồm việc triển khai các bệ phóng tên lửa hành trình chống hạm và trận địa máy bay không người lái tấn công dọc theo bờ biển phía nam nước này. Nhận thấy nguy cơ một cuộc tấn công bất ngờ nhằm vào các căn cứ quân sự của Mỹ và đồng minh tại vùng Vịnh là vô cùng cận kề, các lực lượng không quân và hải quân Mỹ đã thực hiện chiến dịch oanh tạc chớp nhoáng nhưng có sức tàn phá cực kỳ khủng khiếp. Các trận địa pháo binh, trung tâm chỉ huy chiến thuật và kho chứa khí tài quân sự của Iran đã bị xóa sổ hoàn toàn trong cuộc tấn công phủ đầu này. Đây không chỉ là đòn phòng ngừa quân sự thuần túy mà còn là lời cảnh báo thực tế rằng Washington sẵn sàng sử dụng sức mạnh hủy diệt để bảo vệ lợi ích quốc gia.
Để dồn toàn lực cho mặtترنت Trung Đông đang ngày một nóng bỏng, Lầu Năm Góc đã đưa ra một quyết định điều động quân sự chiến lược vô cùng táo bạo nhưng cũng ẩn chứa nhiều rủi ro địa chính trị lớn. Mỹ đã quyết định rút một phần đáng kể hạm đội tàu ngầm hạt nhân tấn công và các biên đội tàu sân bay chủ lực ra khỏi khu vực châu Âu. Quyết định này đồng nghĩa với việc Mỹ chấp nhận tước bỏ một phần đáng kể lá chắn phòng thủ chiến lược vốn được sử dụng để kiềm chế các hoạt động của hải quân Nga tại Biển Bắc và Địa Trung Hải, nhằm dồn toàn bộ sức mạnh hỏa lực vào vùng biển Trung Đông. Việc tái phân bổ lực lượng quy mô lớn này phản ánh thực tế đáng lo ngại rằng giới hoạch định chính sách quân sự tại Washington đánh giá nguy cơ bùng nổ chiến tranh tổng lực tại Trung Đông là cấp bách nhất hiện nay. Dù động thái này làm dấy lên những làn sóng lo ngại sâu sắc từ các đồng minh NATO tại châu Âu về việc thiếu hụt lực lượng răn đe, nó thể hiện quyết tâm sắt đá của Mỹ trong việc thiết lập thế trận áp đảo tuyệt đối để sẵn sàng đối đầu với Iran.
Sự gia tăng căng thẳng này không chỉ giới hạn trong phạm vi quân sự mà còn lan rộng sang các diễn đàn ngoại giao đa phương lớn nhất thế giới. Tại phiên họp mới nhất của Liên Hợp Quốc, chính phủ Cuba đã bất ngờ lên tiếng cáo buộc Mỹ thực hiện các hành vi chiến tranh và diệt chủng thông qua chính sách phong tỏa năng lượng ngặt nghèo của mình. Đại diện Cuba nhấn mạnh rằng các biện pháp trừng phạt đơn phương và áp đặt kinh tế của Mỹ không chỉ nhắm vào Iran hay Venezuela mà còn gián tiếp tàn phá nền kinh tế của các quốc gia đang phát triển vốn phụ thuộc vào nguồn cung năng lượng nhập khẩu. Cáo buộc nảy lửa này từ phía Cuba đã phơi bày sự phân hóa sâu sắc của nền địa chính trị toàn cầu, nơi những quyết định trừng phạt kinh tế từ Washington đang đẩy nhiều quốc gia vào thảm cảnh khủng hoảng nhân đạo và thiếu hụt năng lượng nghiêm trọng. Khi gọng kìm trừng phạt ngày càng siết chặt và các hành động quân sự trực tiếp bắt đầu được kích hoạt, thế giới đang phải đối mặt với một giai đoạn bất ổn toàn diện chực chờ bùng nổ mà không ai có thể lường trước được hậu quả cuối cùng.
