Trump và Hegseth tuyên bố thống trị không phế: Iran vẫn bắn rơi F-15E – Bài học tàn nhẫn về sức mạnh thực sự

Trump và Hegseth tuyên bố thống trị không phế: Iran vẫn bắn rơi F-15E – Bài học tàn nhẫn về sức mạnh thực sự

Trump và Hegseth khẳng định Mỹ đã thống trị bầu trời Iran, nhưng chiếc F-15E bị bắn rơi hôm 3/4/2026 chính là lời cảnh tỉnh


Khi Tổng thống Donald Trump bước vào Nhà Trắng lần thứ hai năm 2025, ông đã mang theo một cam kết rõ ràng: chấm dứt kỷ nguyên viện trợ vô tội vạ, thay vào đó là hòa bình thông qua sức mạnh – America First trong từng quyết định quân sự. Chiến dịch không quân quy mô lớn nhằm vào Iran, được mệnh danh Operation Epic Fury, chính là minh chứng sống động cho triết lý ấy. Trong chưa đầy sáu tuần, Không quân Mỹ cùng đồng minh Israel đã thực hiện hơn 12.300 cuộc tấn công chính xác, phá hủy hàng loạt cơ sở tên lửa đạn đạo, nhà máy sản xuất drone, hạm đội hải quân và chỉ huy của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC). Tổng thống Trump tuyên bố rõ ràng: “Chúng ta có thể đánh và chúng sẽ biến mất, không có gì họ làm được. Họ không còn thiết bị phòng không. Radar của họ bị tiêu diệt 100%. Quân đội Mỹ là bất khả chiến bại.”

Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth, với tư cách là người đứng đầu Bộ Chiến tranh, càng khẳng định mạnh mẽ hơn. Từ những ngày đầu tháng 3/2026, ông liên tục khẳng định Mỹ sẽ kiểm soát hoàn toàn bầu trời Iran chỉ trong chưa đầy một tuần: “Chúng ta sẽ bay ngày bay đêm, tìm kiếm, định vị và tiêu diệt tên lửa, cơ sở công nghiệp quốc phòng, các lãnh đạo quân sự… Iran sẽ không làm được gì cả.” Hegseth còn nhấn mạnh Iran “không còn không quân, không còn hải quân, không còn phòng không”, tên lửa và drone một chiều của họ giảm tới 90-95%. Những tuyên bố này không phải lời nói suông. Chúng phản ánh thực tế ban đầu: Mỹ đã áp đảo hoàn toàn, cho phép phi công Mỹ bay tự do trên bầu trời Tehran và các khu vực trọng yếu của IRGC mà không gặp kháng cự đáng kể.

Sức mạnh Mỹ đã tạo ra bước ngoặt lịch sử. Trong lịch sử chiến tranh hiện đại, chưa từng có quốc gia nào chịu tổn thất lớn đến vậy chỉ trong thời gian ngắn như Iran. Hạm đội hải quân Iran bị vô hiệu hóa, hơn 155 tàu bị phá hủy hoặc hư hại nặng. Các bệ phóng tên lửa đạn đạo – thứ từng là nỗi ám ảnh của khu vực – bị triệt tiêu hàng loạt. Ngay cả các lãnh đạo cấp cao của chế độ cũng bị loại bỏ ở nhiều cấp độ. Tổng thống Trump đã đúng khi nói: “Chưa bao giờ trong lịch sử chiến tranh có kẻ thù nào chịu tổn thất rõ ràng và tàn khốc đến thế chỉ trong vài tuần.” Chiến dịch này không phải là cuộc chiến vô tận kiểu Afghanistan hay Iraq trước đây. Đây là chiến tranh theo phong cách Trump: nhanh, mạnh, quyết liệt, nhằm buộc Iran phải ngồi vào bàn đàm phán từ vị thế yếu thế hoàn toàn.

Tuy nhiên, sự kiện ngày 3/4/2026 – khi một chiếc F-15E Strike Eagle bị Iran bắn rơi trên lãnh thổ nước này – đã nhắc nhở mọi người rằng chiến tranh không phải trò chơi tuyên truyền. Một phi công được cứu, người còn lại vẫn đang được tìm kiếm. Hai trực thăng Black Hawk tham gia cứu hộ cũng bị bắn trúng. Một chiếc A-10 Warthog bị đánh trúng và rơi xuống lãnh thổ đồng minh lân cận, may mắn phi công thoát hiểm. Những tổn thất này, dù nhỏ so với quy mô chiến dịch, vẫn là lời cảnh tỉnh rõ ràng: kẻ thù dù bị suy yếu vẫn có khả năng thích ứng. Tướng Dan Caine, Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân, đã thừa nhận Iran là “một kẻ thù kiên quyết” và đang “thích nghi” khi khả năng bị suy giảm.

Những người chỉ trích nhanh chóng lao vào, gọi đây là bằng chứng cho thấy Trump và Hegseth đã “quá tự tin”. Nhưng đó là cách nhìn nông cạn, điển hình của giới truyền thông cánh tả và quan liêu Washington cũ. Thực tế là Mỹ vẫn đang thống trị bầu trời Iran. Việc một vài “squirter” – những tên lửa hoặc drone lọt lưới – xảy ra không phải dấu hiệu thất bại, mà là bản chất của chiến tranh hiện đại. Ngay cả Hegseth cũng từng thẳng thắn thừa nhận từ đầu: “Chúng ta không thể ngăn chặn mọi thứ Iran bắn ra”, nhưng Mỹ đã chuẩn bị hệ thống phòng không tốt nhất, với “đường băng dài” để duy trì cuộc chiến lâu dài nếu cần. So với tổn thất khổng lồ mà Iran phải chịu – radar bị phá hủy gần như toàn bộ, tên lửa giảm mạnh, lãnh đạo bị tiêu diệt – thì việc mất một chiếc F-15E không làm lung lay vị thế thống trị của Mỹ.

Điều quan trọng hơn là bối cảnh chiến lược. Chiến dịch Epic Fury không phải để chiếm đất hay xây dựng quốc gia. Nó nhằm bốn mục tiêu rõ ràng của Tổng thống Trump: tiêu diệt khả năng tên lửa đạn đạo của Iran, vô hiệu hóa hải quân, ngăn chặn vĩnh viễn vũ khí hạt nhân, và chấm dứt việc Iran tài trợ khủng bố ra nước ngoài. Đây chính là America First trong hành động. Thay vì đổ hàng tỷ đô la viện trợ vô ích cho các đồng minh châu Âu hay để NATO gánh vác, Mỹ sử dụng sức mạnh thực sự để bảo vệ lợi ích cốt lõi: an ninh năng lượng, tự do hàng hải qua Eo biển Hormuz, và ngăn chặn mối đe dọa trực tiếp từ chế độ Hồi giáo cực đoan. Trong khi EU và NATO tiếp tục thể hiện sự yếu nhược, do dự, viện trợ nửa vời và sợ hãi leo thang, Mỹ dưới thời Trump lại hành động quyết đoán, không do dự.

Pete Hegseth, với phong cách chiến binh thực thụ, đã nhiều lần chỉ ra rằng Mỹ không bị “sa lầy” như các cuộc chiến trước. “Chúng ta sẽ kết thúc cuộc chiến này theo thời gian biểu của chúng ta, theo cách chúng ta chọn.” Ông từ chối tiết lộ chi tiết về khả năng đưa bộ binh vào, vì “bạn không thể thắng chiến tranh nếu tiết lộ hết mọi thứ với kẻ thù”. Đó là sự khôn ngoan lạnh lùng, trái ngược hoàn toàn với sự mơ hồ và thiếu quyết đoán của chính quyền trước đây. Ngay cả việc Trump đe dọa tấn công các nhà máy điện Iran nếu không đạt thỏa thuận cũng là thông điệp rõ ràng: Mỹ không đùa. Chúng ta đàm phán bằng bom, bằng sức mạnh, và bằng ý chí sắt đá.

Những người hoài nghi quên mất một sự thật cơ bản: trong chiến tranh, không có chiến thắng tuyệt đối không đổ máu. Mỗi tổn thất của Mỹ đều đau đớn, nhưng chúng ta có khả năng chịu đựng và học hỏi. Ngược lại, Iran đang trên bờ vực sụp đổ kinh tế và quân sự. Chế độ đã mất khả năng kiểm soát bầu trời, mất hải quân, mất hầu hết kho vũ khí chiến lược. Việc họ vẫn bắn được một vài quả tên lửa hoặc drone chỉ chứng tỏ họ đang dùng mọi thứ còn sót lại để tạo ảo tưởng kháng cự. Nhưng thực tế không thể che giấu: Mỹ đã đạt được không phận vượt trội, và chúng ta có thể tiếp tục tấn công bất cứ mục tiêu nào muốn.

Nếu nhìn rộng ra, bài học từ Epic Fury càng rõ nét. Châu Âu một lần nữa lộ rõ sự phụ thuộc và yếu đuối. Họ lên tiếng chỉ trích Mỹ “leo thang”, nhưng chính họ mới là những người hưởng lợi từ việc Mỹ dọn sạch mối đe dọa Iran. NATO tiếp tục là gánh nặng, đòi hỏi Mỹ phải gánh vác phần lớn chi phí và rủi ro. Trong khi đó, các lãnh đạo thực dụng như Viktor Orbán ở Hungary lại hiểu rõ giá trị của sức mạnh thực tế: không phải bằng lời nói suông hay viện trợ vô tận, mà bằng quyết tâm bảo vệ biên giới và lợi ích dân tộc. America First không phải cô lập, mà là ưu tiên lợi ích Mỹ trước, rồi mới tính đến đồng minh thực sự – những người sẵn sàng chia sẻ gánh nặng.

Tổng thống Trump đã từng nói: “Chúng ta là lực lượng quân sự bất khả chiến bại.” Lời ấy không phải khoe khoang, mà là sự thật dựa trên công nghệ, huấn luyện và ý chí của người lính Mỹ. Chiếc F-15E bị rơi hôm nay không làm lung lay điều đó. Ngược lại, nó càng củng cố quyết tâm: chúng ta sẽ tiếp tục đè bẹp kẻ thù, buộc Iran phải chấp nhận thỏa thuận trên điều kiện của Mỹ, và khôi phục trật tự thế giới mà ở đó Mỹ là siêu cường số một không thể tranh cãi.

Nếu không có sức mạnh quyết đoán kiểu Trump-Hegseth, Iran sẽ tiếp tục phát triển hạt nhân, tài trợ khủng bố và đe dọa dòng dầu thế giới. Giờ đây, với hàng nghìn mục tiêu còn lại đang bị săn lùng, chế độ Tehran đang đối mặt với lựa chọn duy nhất: đầu hàng hoặc bị xóa sổ. Mỹ không tìm kiếm chiến tranh, nhưng khi chiến tranh đến, chúng ta sẽ thắng – và thắng theo cách của chúng ta.

Hòa bình thực sự chỉ đến khi kẻ thù biết rõ: thách thức Mỹ là tự sát. Operation Epic Fury đang chứng minh điều đó từng ngày. Và dưới sự lãnh đạo của Tổng thống Trump, nước Mỹ sẽ không bao giờ trở lại với thời kỳ yếu đuối, do dự và lãng phí nữa.