Mỹ Đánh Tan Iran: NATO Tan Vỡ, Châu Âu Quay Lưng Giữa Eo Biển Hormuz

Mỹ Đánh Tan Iran: NATO Tan Vỡ, Châu Âu Quay Lưng Giữa Eo Biển Hormuz

Mỹ đánh Iran, đồng minh NATO đóng cửa không phận, Trump đe “xem xét lại liên minh” – liệu đây là ngày tận cùng của khối quân sự hùng mạnh nhất lịch sử



Khi ba lãnh đạo phương Tây đồng loạt lên tiếng và Tehran gửi thư ngỏ cho dân Mỹ, thế giới chứng kiến khoảnh khắc lịch sử: Mỹ dưới thời Tổng thống Donald Trump đang viết lại quy tắc chơi toàn cầu bằng bom và ngoại giao thép. Không phải ngẫu nhiên. Đó là tín hiệu một trật tự cũ đang tan vỡ ngay giữa miệng núi lửa Trung Đông.

Trong vòng 24 giờ, Tổng thống Trump, Thủ tướng Anh Keir Starmer và Thủ tướng Úc Anthony Albanese lần lượt xuất hiện trước công chúng. Cùng lúc, Tổng thống Iran Masoud Pezeshkian công bố bức thư ngỏ dài dòng gửi thẳng người dân Mỹ, chia thành bốn luận điểm “yêu chuộng hòa bình”. Tehran khẳng định không coi Mỹ và châu Âu là kẻ thù, mọi hành động quân sự trước đây chỉ là tự vệ chính đáng, và Mỹ mới là bên phá vỡ thỏa thuận hạt nhân. Lời lẽ nghe êm tai, nhưng đằng sau là một chiến dịch truyền thông tinh vi, nhằm khoét sâu rạn nứt nội bộ phương Tây và tạo hình ảnh nạn nhân cho chế độ Hồi giáo cách mạng. Thế giới không còn ngây thơ. Hơn nửa thế kỷ khẩu hiệu “Chết đi nước Mỹ”, chiếm đại sứ quán Mỹ năm 1979, bắt giữ con tin, hậu thuẫn Hamas, Hezbollah, Houthis tấn công dân thường – tất cả đều bị lôi ra đối chiếu. Lập luận “tự vệ” của Tehran giờ đây chỉ còn là lớp sơn mỏng che đậy một hệ thống tôn giáo cực đoan đã biến lịch sử 3.000 năm của đế chế Ba Tư cổ đại thành công cụ chính trị.

Tổng thống Trump đáp trả bằng phong cách quen thuộc: mỉa mai sắc lẹm xen lẫn răn đe lạnh lùng. Ông gọi Pezeshkian “thông minh và ôn hòa hơn tiền nhiệm”, rồi đưa ra điều kiện rõ ràng: khi nào eo biển Hormuz được tự do lưu thông, Mỹ mới ngồi vào bàn đàm phán. Còn không, “chúng tôi sẽ đánh tan chế độ Iran thành bụi, đưa họ quay về thời kỳ đồ đá”. Thông điệp không chỉ nhắm vào Tehran mà còn gửi thẳng tới các đồng minh đang chần chừ. Đồng thời, Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu – trong im lặng chiến lược – tiếp tục triển khai các đòn đánh ngầm, tạo nên thế gọng kìm hoàn hảo: Trump gây áp lực công khai trên mặt trận truyền thông và ngoại giao, Israel hành động thực địa không khoan nhượng.

Chiến trường Iran đang bùng nổ với tốc độ chóng mặt. Cơ sở hạt nhân Natanz ở miền Trung hứng chịu đòn không kích mạnh nhất từ trước đến nay, vượt xa vụ Isfahan trước đó. Các vụ nổ thứ cấp kéo dài không dứt chứng tỏ bên trong chứa lượng vũ khí khổng lồ, đủ để duy trì hàng loạt cuộc tấn công ủy nhiệm khắp khu vực. Còn ở Tehran, mục tiêu biểu tượng nhất bị san phẳng: tòa nhà đại sứ quán Mỹ cũ – nơi từng là di tích nhạy cảm từ khủng hoảng con tin 1979. Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo và dân quân Basij đã biến nó thành căn cứ bí mật, tưởng rằng “vùng an toàn” ngoại giao sẽ che chở. Sai lầm chết người. Không kích chính xác của liên quân Mỹ-Israel chứng minh: không tồn tại bất kỳ khu vực miễn trừ nào. Tình báo Mỹ-Israel đã xâm nhập sâu đến mức biết chính xác ai đang ẩn náu đâu, thậm chí có nguồn tin cho biết nhóm cố vấn từ Đảng Cộng sản Trung Quốc đang có mặt tại kho tên lửa ngầm thời điểm bị đánh – một chi tiết hé lộ mức độ can thiệp quốc tế đã vượt xa giới hạn gián tiếp.

Đây không phải chiến tranh thông thường. Đây là cuộc chiến đa tầng: quân sự, thông tin, kinh tế và tâm lý. Mỹ đang áp dụng chiến lược “áp lực tối đa có giới hạn” – phá hủy năng lực tên lửa, vô hiệu hóa hải quân, cắt đứt hậu thuẫn cho các lực lượng ủy nhiệm, và ngăn chặn vĩnh viễn chương trình hạt nhân. Tổng thống Trump trong bài phát biểu toàn quốc lúc 9 giờ tối đã tuyên bố rõ: chiến dịch có thể hoàn tất trong 2-3 tuần. Quân đội Mỹ hành động nhanh, đạt mục tiêu rồi rút – không lặp lại sai lầm Afghanistan hay Iraq. Nhưng thế giới biết, “rút lui” của Mỹ chỉ là tạm thời. Khả năng quay lại bất cứ lúc nào vẫn treo lơ lửng như lưỡi dao Damocles trên đầu mọi chế độ thù địch.

Trong khi khói lửa bao trùm Tehran và Isfahan, một vết nứt chí mạng khác đang lan rộng ngay trong lòng NATO. Ngoại trưởng Marco Rubio tuyên bố thẳng thừng: ngay khi xung đột kết thúc, Mỹ sẽ xem xét lại toàn bộ tư cách thành viên NATO. Phát ngôn này không phải lời nói gió bay. Nó phản ánh nỗi phẫn nộ thực sự của Washington sau hàng nghìn tỷ đô la và 100.000 quân đồn trú tại châu Âu trong nhiều thập kỷ. Logic cũ đã vỡ: Mỹ làm lá chắn, châu Âu cung cấp căn cứ và hậu thuẫn. Giờ đây, khi Mỹ cần không phận và căn cứ để hỗ trợ Israel, Pháp và Tây Ban Nha đóng cửa hoàn toàn. Bộ trưởng Quốc phòng Tây Ban Nha Margarita Robles tuyên bố chiến dịch là “phi pháp và không công bằng”. Iran lập tức đáp lễ bằng cách “bảo vệ” tàu thương mại Tây Ban Nha qua eo biển Hormuz – một cú tát chính trị nhắm thẳng vào Madrid và gián tiếp làm suy yếu vị thế Mỹ.

Pháp cũng không kém phần quyết liệt: từ chối cho phép máy bay chở vũ khí tới Israel bay qua không phận. Tổng thống Trump công khai “ghi nhớ” quyết định này, hàm ý hậu quả sẽ đến sau. Còn Thủ tướng Anh Keir Starmer thì tuyên bố dứt khoát trước toàn quốc: “Đây không phải cuộc chiến của chúng tôi. Chúng tôi sẽ không bị kéo vào.” London – đồng minh đặc biệt lâu năm – giờ đây đang lộ rõ sự suy yếu. Quân đội Anh chỉ còn dưới 50 quả tên lửa Storm Shadow, lục quân teo tóp, hải quân phần lớn nằm bến bảo dưỡng. Báo cáo nội bộ cho thấy London chỉ duy trì được 3-6 tuần trong cuộc chiến cường độ cao nếu không có Mỹ. Phát biểu của Starmer không chỉ là lập trường chính trị, mà còn là thừa nhận thực tế phũ phàng: không có Washington, NATO chỉ là “con hổ giấy”.

Israel đáp trả bằng cách ngừng cung cấp vũ khí và chấm dứt hợp tác quân sự-thương mại với Pháp – một đòn đánh trực tiếp vào công nghệ cao mà Paris phụ thuộc, từ hệ thống LAD bảo vệ chuyên cơ Tổng thống tới nhiều nền tảng quốc phòng khác. Hình ảnh đồng minh quay lưng nhau giữa lúc Mỹ-Israel đang đổ máu và tài nguyên để bảo vệ lợi ích chung của phương Tây khiến cả thế giới sửng sốt. Vết nứt này không chỉ là tạm thời. Nó đang đẩy nhanh quá trình tái định hình cấu trúc an ninh xuyên Đại Tây Dương. Washington không còn muốn trả tiền để bảo vệ những nước châu Âu chỉ biết lên án trên giấy tờ mà không chịu chia sẻ gánh nặng.

Hệ lụy lan rộng ra toàn cầu. Úc – quốc gia xa xôi nhưng phụ thuộc nặng vào tuyến hàng hải Hormuz – buộc Thủ tướng Albanese phải kêu gọi người dân tiết kiệm năng lượng, giảm tiêu thụ điện, hạn chế xe cá nhân, tránh tích trữ nhiên liệu. Nông nghiệp và vận tải Úc đang đứng trước nguy cơ tê liệt. Trong khi đó, các nước Vùng Vịnh – UAE, Kuwait, Bahrain – lại ủng hộ mạnh mẽ chiến dịch. UAE thậm chí thúc giục Trump xem xét tấn công trên bộ và sẵn sàng tham gia trực tiếp nếu cần, khẳng định chỉ khi chế độ Tehran bị loại bỏ, khu vực mới có ổn định lâu dài.

Đây là khoảnh khắc lịch sử hiếm có: trong khi châu Âu cũ kỹ đang co rúm vì sợ hãi và tính toán nhỏ nhặt, các đồng minh thực sự của Mỹ ở Trung Đông lại thể hiện quyết tâm sắt đá. Trật tự thế giới đang đảo chiều. Mỹ không còn cầu xin đồng minh. Mỹ đang hành động một mình, và những ai không theo kịp sẽ bị bỏ lại phía sau.

Nhưng câu chuyện không dừng lại ở Trung Đông. Đúng vào lúc khói lửa bốc cao, Mỹ âm thầm khẳng định sức mạnh trên một mặt trận hoàn toàn khác – không gian. Ngày 1 tháng 4 năm 2026, tàu vũ trụ Artemis II cất cánh từ Florida, mang theo bốn phi hành gia (ba Mỹ, một Canada) trong sứ mệnh 10 ngày bay quanh Mặt Trăng. Không chỉ là khoa học. Đây là tuyên bố quyền lực chiến lược: Mỹ đang xây dựng tiền đồn ngoài Trái Đất, biến Mặt Trăng thành trạm trung chuyển hướng tới Sao Hỏa, kiểm soát nguồn tài nguyên vũ trụ tương lai. Trong khi châu Âu tranh cãi về không phận, Mỹ đang chiếm lĩnh không gian. Tổng thống Trump, với bản năng kinh doanh nhạy bén, có lẽ đã nhìn thấy cả cơ hội “bất động sản Mặt Trăng”. Nhưng sâu xa hơn, Artemis II là minh chứng cho triết lý Trump: Mỹ không chỉ thắng trên chiến trường mà còn thắng trong cuộc đua công nghệ, kinh tế và tương lai.

Khi nhìn lại những ngày này, người ta nhận ra một sự thật phũ phàng: khối NATO đang tự bóc trần điểm yếu chí mạng – sự phụ thuộc mãnh liệt vào Mỹ và sự suy thoái quân sự nội tại sau hàng thập kỷ cắt giảm ngân sách. Iran, dù bị đòn đánh nặng, vẫn cố gắng dùng chiến tranh thông tin để chia rẽ đối phương. Nhưng lịch sử đã chứng minh: những kẻ xâm lược từng đến Ba Tư cổ đại đều thất bại, nhưng lần này kẻ thù không phải là đế chế xa lạ mà chính là sức mạnh công nghệ và quyết tâm của siêu cường duy nhất còn lại. Trump không cần đồng minh hoàn hảo. Ông chỉ cần những người sẵn sàng đứng cùng khi lịch sử đòi hỏi.

Và lịch sử đang đòi hỏi ngay lúc này. Eo biển Hormuz vẫn bị đe dọa. Tên lửa Iran vẫn có thể bay. Nhưng Mỹ đã cho cả thế giới thấy: khi Washington quyết định hành động, không có “vùng xám” nào an toàn, không có “đồng minh nửa vời” nào được dung thứ. Trật tự mới đang được viết bằng lửa và thép – và lần này, Mỹ viết bằng chính tay mình.