Khi núi Safur nổ tung từ bên trong, cả thế giới chứng kiến khoảnh khắc một huyền thoại sụp đổ. Đêm 31 tháng 3 năm 2026, Isfahan – thành phố văn hóa thứ ba của Iran với 2,3 triệu dân – không còn là biểu tượng của sự kiên cường bất khả xâm phạm nữa. Những quả cầu lửa khổng lồ và cột khói hình nấm bốc lên từ lòng núi, biến hệ thống đường hầm ngầm dài hơn 50 km thành một địa ngục khép kín. Không phải lần đầu tiên Mỹ và Israel nhắm vào Isfahan, nhưng lần này, họ đã đi sâu hơn bao giờ hết. Hơn 40 tấn bom xuyên phá đất đá đã biến những căn hầm được Iran ca ngợi là “thành trì bất diệt” thành đống tro tàn. Và đằng sau khói lửa ấy là một câu chuyện lớn hơn: sự sụp đổ của học thuyết ngầm hóa vũ khí hạt nhân Iran, dưới bàn tay sắt của Tổng thống Donald Trump – người đang ngồi tại Nhà Trắng với quyết tâm thay đổi cục diện Trung Đông mãi mãi.
Những gì xảy ra ở Isfahan không chỉ là một cuộc không kích. Đó là đỉnh điểm của một chiến dịch quân sự được tính toán kỹ lưỡng, bắt đầu từ nhiều tháng trước. Theo các nguồn tin tình báo Mỹ và phân tích từ Bulletin of the Atomic Scientists, Iran đã bí mật di chuyển khoảng 540 kg uranium làm giàu 60% – đủ để chế tạo ít nhất 11 quả bom hạt nhân – vào sâu trong các đường hầm núi Safur trước các đợt tấn công tháng 6/2025. Hình ảnh vệ tinh Airbus Pleiades ngày 9/6/2025 cho thấy những xe tải chở container xanh đang lao vào miệng hầm phía nam. IAEA vẫn chưa được phép tiếp cận. Iran tin rằng núi đá và bê tông cốt thép dày 1,83 mét sẽ là lá chắn cuối cùng. Nhưng họ đã sai lầm chí mạng.
Đêm đó, lúc 00:10, radar phòng không Bavar-373 và S-300 tại sân bay Isfahan bị vô hiệu hóa trong chớp mắt. Máy bay ném bom tàng hình B-2 Spirit, F-15E Strike Eagle và B-1B Lancer lướt qua bầu trời mà không một tiếng động. Hàng loạt bom GBU-31/BLU-109 nặng 2.000 pound được thả xuống. Chúng không nổ ngay bề mặt. Chúng xuyên thủng lớp bê tông và đá, chui sâu vào lòng núi nhờ ngòi nổ trễ. Khi chúng phát nổ, sóng áp suất bị nhốt chặt trong hệ thống hầm ngầm – một hiện tượng vật lý kinh hoàng. Áp suất tăng vọt, kích nổ hàng tấn nhiên liệu tên lửa đạn đạo, bộ phận dẫn đường chính xác, động cơ drone và chất nổ cao. Chuỗi phản ứng dây chuyền biến đường hầm thành một lò phản ứng bom tự nhiên. Vệ tinh Maxar và Planet Labs sau đó ghi lại những hố bom đỏ rực, những vết nứt khổng lồ trên sườn núi. Các nhà máy chuyển hóa uranium, sản xuất nhiên liệu, gia công kim loại và phức hợp tên lửa Isfahan – nơi lớn nhất Iran theo CSIS – đã bị san phẳng hoặc vô hiệu hóa hoàn toàn.
Đây không phải đòn ngẫu nhiên. Nó là phần thứ tư của một chuỗi chiến dịch được lập kế hoạch tỉ mỉ. Tháng 6/2025, Israel mở màn Operation Rising Lion, đánh sập bốn cơ sở bề mặt tại Trung tâm Công nghệ Hạt nhân Isfahan. Nhưng họ thiếu bom xuyên sâu. Mỹ can thiệp ngay sau đó với Operation Midnight Hammer: bảy chiếc B-2 Spirit bay không ngừng 18 giờ từ Whiteman, thả 14 quả GBU-57 – bom thông thường nặng nhất thế giới – vào Fordo, Natanz và Isfahan. Tomahawk từ tàu ngầm Mỹ sập miệng hầm Isfahan. Trump lúc đó tweet: “Tất cả máy bay đã trở về an toàn. Đã đến lúc hòa bình.” Nhưng kho uranium vẫn mất tích. Đến tháng 2/2026, Operation Epic Fury bùng nổ. Isfahan bị đánh gần như hàng tuần: sân bay, trụ sở IRGC, các tòa nhà cửa hầm, thậm chí cả nhà máy thép Mabarak. Tất cả chỉ là bề mặt. Đến đêm 31/3, Mỹ mới đánh thẳng vào tim – và họ đánh trúng.
Tổng thống Trump, ngay sau đó, tuyên bố ngắn gọn nhưng đanh thép: “Chúng tôi đã làm được. Một quốc gia không còn ném bom hạt nhân vào chúng ta nữa.” Lời nói ấy không chỉ là tuyên bố chiến thắng. Nó là thông điệp rõ ràng: chương trình hạt nhân Iran đã bị đặt dấu chấm hết. Ít nhất là tạm thời. 540 kg uranium 60% – con số đủ khiến bất kỳ chuyên gia nào cũng phải rùng mình – có thể đã bị chôn vùi hoặc phân tán trong đống đổ nát. IAEA vẫn chưa xác nhận, nhưng các nhà phân tích độc lập từ hình ảnh vệ tinh và video vụ nổ thứ cấp đều đồng ý: thiệt hại là không thể cứu vãn trong ngắn hạn. Học thuyết “núi sẽ che chở chúng ta” mà Tehran quảng bá rầm rộ suốt nhiều năm đã tan vỡ trước mắt người dân Iran.
Nhưng chiến thắng quân sự chưa bao giờ là toàn diện. Ngay đêm hôm ấy, Iran đáp trả bằng cách bất đối xứng. Vệ binh Cách mạng Hồi giáo phóng drone kamikaze vào siêu tàu chở dầu Kuwaiti Al-Salmi ngoài khơi Dubai – một khu neo đậu mà tàu bè từng coi là an toàn. Tàu chở 2 triệu thùng dầu, trị giá hơn 200 triệu USD. Không phải ở eo Hormuz chật hẹp, mà ngay ngoài khơi Dubai. Thông điệp của Tehran rõ như ban ngày: “Các bạn có thể đánh sập núi của chúng tôi, nhưng chúng tôi sẽ làm tê liệt tuyến đường huyết mạch của thế giới.” Nghị viện Iran thông qua luật thu phí транзит qua Hormuz và cấm tàu Mỹ, Israel. Brent vọt lên 115 USD/thùng, WTI 115 USD. Xăng Mỹ vượt 4 USD/gallon lần đầu tiên sau gần 4 năm. Chỉ số MSCI châu Á-Thái Bình Dương mất 13% trong tháng 3. Nếu Hormuz đóng cửa hoàn toàn, giá dầu có thể chạm 200 USD. Toàn cầu kinh tế rung chuyển chỉ vì 30 km eo biển.
Đây chính là nghịch lý đau đớn nhất của cuộc chiến. Mỹ đã phá hủy 70% năng lực quân sự quy ước của Iran, đập tan học thuyết ngầm hóa, đẩy lùi chương trình hạt nhân hàng thập kỷ. Nhưng họ vẫn chưa mở nổi eo Hormuz. Không có bom GBU-57 nào có thể quét sạch mìn, drone cảm tử, tàu mặt nước không người lái và tên lửa chống hạm dọc bờ biển. Chiến dịch rà phá mìn có thể kéo dài hàng tuần. Trong thời gian đó, mỗi tàu chở dầu đều là mục tiêu. Công ty bảo hiểm từ chối cấp đơn. Trump đưa ra tối hậu thư: nếu không mở Hormuz trước ngày 6/4, Mỹ sẽ san phẳng nhà máy điện, giếng dầu, đảo Hog và thậm chí nhà máy khử muối của Iran. Nhưng chính ông cũng thừa nhận với trợ lý rằng có thể kết thúc chiến dịch dù eo biển vẫn đóng. Thị trường tạm thở phao, nhưng vấn đề cốt lõi vẫn treo lơ lửng.
Bên trong Iran, hình ảnh khói lửa Isfahan lan truyền qua VPN và Starlink dù internet bị cắt giảm xuống chỉ 1%. Người dân thấy rõ: lời hứa “núi sẽ bảo vệ” là dối trá. Chế độ đang hoảng loạn, siết chặt kiểm soát thông tin. Nhưng sự thật đã thoát ra. Hàng triệu người Iran bắt đầu tự hỏi: cuộc chiến này sẽ đưa đất nước đi về đâu? Vệ binh Cách mạng thua cuộc chiến quy ước, nhưng vẫn duy trì được cuộc chiến bất đối xứng – và chính điều đó đang khiến kinh tế toàn cầu chảy máu từng ngày.
Trump chia sẻ bức ảnh khói hình nấm từ Isfahan trên mạng xã hội không kèm chú thích. Đó không phải khoảnh khắc vui mừng. Đó là chiến tranh tâm lý tinh vi. Thông điệp gửi đến giới lãnh đạo Iran: “Chúng tôi có thể đánh sập thành trì đáng tin cậy nhất của các người chỉ bằng một bài đăng.” Đồng thời, nó cũng gửi đến thế giới: Mỹ dưới thời Trump không khoan nhượng với mối đe dọa hạt nhân. Nhưng chiến thắng chiến thuật chưa đảm bảo chiến thắng chiến lược. Eo Hormuz vẫn là nút thắt mà ngay cả sức mạnh quân sự tối thượng cũng chưa tìm ra chìa khóa.
Khi nhìn lại, Isfahan không chỉ là một mục tiêu. Nó là biểu tượng cho sự chuyển dịch quyền lực ở Trung Đông. Iran đã đánh cược tất cả vào công nghệ ngầm hóa – một chiến lược được xây dựng qua hàng thập kỷ để đối phó với ưu thế không quân Mỹ-Israel. Bây giờ, chiến lược ấy đã tan vỡ. Nhưng Iran vẫn còn quân bài bất đối xứng: mìn biển, drone giá rẻ, tên lửa ven bờ. Và họ đang dùng những quân bài ấy để buộc cả thế giới phải trả giá đắt. Trump có thể đã thắng trận Isfahan, nhưng cuộc chiến Hormuz mới là thử thách thực sự đối với siêu cường số một. Trong những ngày tới, chỉ có một câu hỏi còn lại: ai sẽ bóp cò trước? Và giá phải trả cho nhân loại sẽ là bao nhiêu?
