Một "con quái vật" bằng thép dài 170 mét vừa lặng lẽ trồi lên khỏi mặt nước lạnh lẽo ngoài khơi eo biển Gibraltar, mang theo một thông điệp không thể nhầm lẫn từ Nhà Trắng. Đó là tàu ngầm lớp Ohio, được trang bị khoang chứa khô (Dry Deck Shelter - DDS) – dấu hiệu đặc trưng của các chiến dịch xâm nhập đường biển của đặc nhiệm Navy SEAL. Với 154 quả tên lửa hành trình Tomahawk sẵn sàng khai hỏa, "người khổng lồ thầm lặng" này đang tiến thẳng về Vịnh Ba Tư, đánh dấu một giai đoạn leo thang quân sự chưa từng có trong nhiệm kỳ của Tổng thống Donald Trump.
Tại Washington, thông điệp rất rõ ràng: Thời gian của những lời đe dọa suông đã hết. Khi giá xăng tại Mỹ vượt ngưỡng 4 USD/gallon và Iran áp đặt mức "phí thông hành" phi lý 2 triệu USD cho mỗi tàu dầu đi qua eo biển Hormuz, Tổng thống Trump đã chọn giải pháp cơ bắp nhất. Tuy nhiên, đây không phải là một cuộc xâm lược tổng lực kiểu Iraq năm 2003. Những gì chúng ta đang chứng kiến là sự chuẩn bị cho một cuộc "phẫu thuật" quân sự đa tầng, một đòn đánh sấm sét nhằm bẻ gãy khả năng kháng cự của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) mà không cần sa lầy vào những ngọn núi hiểm trở của cao nguyên Iran.
Gọng kìm tam diện: Đáy biển, Mặt đất và Tầng không
Cấu trúc lực lượng mà Lầu Năm Góc vừa triển khai cho thấy một chiến lược "siết cổ" cực kỳ tinh vi. Trong khi tàu ngầm USS Georgia âm thầm tiếp cận từ dưới mặt nước để triển khai các nhóm đặc nhiệm SEAL đánh phá các trạm radar và trận địa tên lửa bờ biển, thì trên bầu trời, "Thần sấm" A-10 Warthog đã bắt đầu gầm vang.
Việc tăng gấp đôi hạm đội A-10 tại khu vực là một chỉ dấu chiến thuật quan trọng. Với khẩu pháo GAU-8 bắn 70 viên mỗi giây, A-10 không được thiết kế cho các cuộc không chiến hào nhoáng; nó được sinh ra để săn lùng các tàu cao tốc của IRGC và yểm trợ hỏa lực tầm gần cho bộ binh. Sự hiện diện của A-10 ngụ ý rằng lưới lửa phòng không của Iran có thể đã bị vô hiệu hóa một phần, hoặc Mỹ sẵn sàng chấp nhận rủi ro để dọn sạch đường bờ biển cho các đợt đổ bộ.
Phối hợp với đó, tàu sân bay tấn công đổ bộ USS Tripoli cùng 3.500 lính Thủy quân lục chiến và phi đội F-35B đang tạo thành một căn cứ nổi ngay sát cửa ngõ Hormuz. Không còn là những cuộc đổ bộ kiểu truyền thống lên bãi biển đầy rẫy mìn, Thủy quân lục chiến Mỹ giờ đây sử dụng máy bay cánh quạt lật Osprey để thực hiện các cuộc đổ bộ thẳng đứng, thọc sâu vào các mục tiêu chiến lược như đảo Kharg hay các đảo Greater và Lesser Tunbs.
Đòn đánh vào "Huyết mạch" Kharg
Mục tiêu số một trong danh sách của Trump không phải là Tehran, mà là Đảo Kharg – nơi xử lý hơn 90% lượng dầu xuất khẩu của Iran. Đây là yết hầu kinh tế của chế độ Ayatollah. Bằng cách triển khai đặc nhiệm Delta Force và SEAL để chiếm đóng hoặc vô hiệu hóa các trạm nạp dầu, Washington không chỉ cắt đứt nguồn thu quân sự của Iran mà còn tước đi đòn bẩy kinh tế duy nhất mà nước này dùng để đe dọa thế giới.
Tuy nhiên, đây là một canh bạc đầy rủi ro. Iran không ngồi yên. Việc Tehran tuyên bố huy động 5 triệu tình nguyện viên và sự xuất hiện bất ngờ của các đơn vị chiến đấu Chechnya dày dạn kinh nghiệm từ chiến trường Ukraine cho thấy một kịch bản chiến tranh phi đối xứng đang chờ đợi. Những đường hầm sâu hàng trăm mét, chiến thuật bầy đàn của tàu cao tốc và mạng lưới tên lửa phòng không vác vai (MANPADS) dọc bờ biển là những thách thức mà ngay cả công nghệ tàng hình hiện đại nhất của Mỹ cũng phải kiêng dè.
Áp lực thời gian và "Lời thề 3 tuần" của Trump
Tổng thống Trump đã đặt ra một mốc thời gian đầy tham vọng: 2 đến 3 tuần để mở lại eo biển và đưa Iran trở lại bàn đàm phán. Đây là một tuyên bố mang đậm phong cách kinh doanh của ông, nhưng trong quân sự, nó là một cái bẫy tiềm tàng. Việc rà phá mìn tại một trong những vùng nước có dòng chảy phức tạp và âm thanh nhiễu loạn nhất thế giới như Hormuz có thể mất nhiều tuần, chứ không phải vài ngày.
Hơn nữa, chiến lược "lửng lơ" trên bờ biển của Mỹ có thể bị Iran hóa giải bằng cách kéo dài cuộc xung đột vào sâu trong nội địa. Bản năng của người Iran trong chiến tranh là chịu đựng và tiêu hao. Họ đã làm điều đó trong suốt 8 năm chiến tranh với Iraq và họ đang chuẩn bị lặp lại điều đó.
Dù vậy, sức mạnh công nghệ của Mỹ lúc này là không thể phủ nhận. Khi những chiếc B-52 bay tự do trên bầu trời Iran và các toán đặc nhiệm nhảy dù theo phương thức HALO (nhảy dù tầm cao, mở dù tầm thấp) từ máy bay C-17 để thâm nhập mà không cần tàu chiến áp sát bờ, Mỹ đang chứng minh rằng họ có thể đánh vào bất cứ đâu, bất cứ lúc nào.
Kết cục nào cho "Người khổng lồ"?
Trận cờ thế tại Vịnh Ba Tư đang bước vào những nước đi quyết định. Sự xuất hiện của USS Georgia không chỉ là một cuộc điều quân; đó là sự khẳng định về một học thuyết quân sự mới dưới thời Trump: Đánh nhanh, đánh đau vào các điểm yếu kinh tế và rút lui trước khi sa lầy.
Thế giới đang nín thở dõi theo. Nếu Trump thành công, giá năng lượng toàn cầu sẽ hạ nhiệt và vị thế của ông tại quê nhà sẽ được củng cố vững chắc hơn bao giờ hết. Nhưng nếu những "con quái vật" thép của Mỹ bị cầm chân bởi những chiến thuật du kích trên biển, "Người khổng lồ thầm lặng" có thể sẽ trở thành biểu tượng của một sự kiêu ngạo mới tại Trung Đông.
Tiếng gầm của động cơ A-10 và sự im lặng đáng sợ của tàu ngầm lớp Ohio đang vẽ nên một bức tranh địa chính trị mới. Tại Hormuz, hòa bình không còn được duy trì bằng ngoại giao, mà bằng họng súng của các toán SEAL đang ẩn mình dưới làn nước xanh thẳm.
