Khi Nhà Trắng của Tổng thống Donald Trump đang bận xử lý căng thẳng ở eo biển Hormuz và các cuộc đàm phán bế tắc với Iran, Triều Tiên đã chọn đúng ngày 27/4/2026 để phát đi thông điệp cứng rắn: Kim Jong-un tuyên bố sẽ “tiếp tục hỗ trợ vô điều kiện” cho Nga trong chiến tranh Ukraine, đồng thời bàn kế hoạch hợp tác quân sự dài hạn đến năm 2031. Đây không phải chuyện ngẫu nhiên. Không chỉ là lời khẳng định lại quan hệ đồng minh, động thái này còn cho thấy một tính toán chiến lược: Triều Tiên đang tận dụng thời điểm Mỹ bị phân tán ở Trung Đông để gia tăng ảnh hưởng, hơn là đối đầu trực diện với Washington.
Nhìn vào thực tế, chỉ trong chưa đầy 48 giờ sau khi giá dầu thế giới tăng vì đàm phán Mỹ–Iran đình trệ, Triều Tiên đã công khai ý định tăng cường hợp tác quân sự với Nga. Theo truyền thông nhà nước, Kim Jong-un trực tiếp chỉ đạo việc hỗ trợ Nga bằng “mọi biện pháp cần thiết”. Đây không chỉ là lời nói. Nhiều nguồn ước tính Triều Tiên đã gửi hàng chục nghìn binh sĩ, cung cấp lượng lớn đạn dược cho Nga, và đổi lại nhận được dầu mỏ, công nghệ quân sự và sự hậu thuẫn ngoại giao. Với kế hoạch hợp tác giai đoạn 2027–2031, Bình Nhưỡng có thể đang dùng chiến trường Ukraine như nơi thử nghiệm thực tế cho quân đội và vũ khí của mình.
Câu hỏi đặt ra là: Triều Tiên đang thách thức Mỹ, hay chỉ khéo léo tận dụng cơ hội? Từ khi quay lại Nhà Trắng năm 2025, Donald Trump từng phát tín hiệu muốn đối thoại với Bình Nhưỡng mà không đặt nặng vấn đề phi hạt nhân hóa. Tuy nhiên, Triều Tiên không phản hồi. Thay vào đó, họ chọn gắn kết chặt hơn với Nga. Lý do khá rõ: Nga có thể cung cấp những thứ thiết thực như công nghệ quân sự và năng lượng, trong khi Mỹ đang bận xử lý nhiều vấn đề khác, đặc biệt ở Trung Đông.
Xét về quân sự, Triều Tiên không chỉ đơn thuần hỗ trợ mà còn học hỏi từ chiến tranh hiện đại: cách sử dụng drone, pháo binh quy mô lớn và khả năng duy trì chiến đấu trong điều kiện tổn thất cao. Những kinh nghiệm này có thể được áp dụng trực tiếp vào chương trình tên lửa và tàu ngầm của họ. Trong khi đó, Mỹ lại phải chia sự chú ý giữa nhiều khu vực, khiến áp lực an ninh tại Đông Á gia tăng.
Về địa chính trị, mối quan hệ Nga – Triều Tiên đang dần trở nên bền chặt hơn, không còn là hợp tác tạm thời. Điều này làm thay đổi cán cân khu vực, nhất là khi Mỹ vẫn phải duy trì cam kết ở cả Trung Đông và châu Âu. Các đồng minh của Mỹ như Hàn Quốc và Nhật Bản bắt đầu lo ngại: nếu Washington đang quá bận ở nơi khác, liệu họ có được ưu tiên đúng mức hay không?
Trong dài hạn, tình hình này có thể tạo ra hệ quả lớn. Nếu Nga được tiếp sức đủ mạnh để duy trì chiến tranh, Triều Tiên có thể nhận lại nhiều lợi ích hơn nữa, đặc biệt về công nghệ quân sự. Đồng thời, áp lực trong nước Mỹ – như giá năng lượng tăng – có thể khiến chính quyền phải cân nhắc lại việc phân bổ nguồn lực. Điều này vô tình tạo thêm không gian cho các đối thủ của Mỹ mở rộng ảnh hưởng.
Dù vậy, cũng có khả năng Washington đang có tính toán riêng, chẳng hạn để Nga sa lầy lâu dài. Nhưng lịch sử cho thấy những chiến lược như vậy không phải lúc nào cũng hiệu quả. So với trước đây, Triều Tiên hiện đã có nhiều kinh nghiệm và nguồn lực hơn, nhờ sự hợp tác với Nga.
Tóm lại, Triều Tiên không cần hành động quân sự trực tiếp để gây áp lực lên Mỹ. Chỉ cần tiếp tục hỗ trợ Nga, phát triển năng lực quân sự và giữ khoảng cách với các đề nghị đối thoại, họ đã có thể tận dụng tối đa khoảng trống chiến lược hiện tại. Trong lúc Mỹ đang tập trung vào Trung Đông, một thách thức khác đang âm thầm lớn lên ở Đông Bắc Á – và có thể trở nên nghiêm trọng hơn nếu không được chú ý kịp thời.
