200 triệu thùng dầu nổi và đòn đánh tài chính hiểm hóc của Donald Trump.

200 triệu thùng dầu nổi và đòn đánh tài chính hiểm hóc của Donald Trump.

Trump không đàm phán, ông ra điều kiện. Khi 100 lính Iran bị đầu độc và eo biển bị khóa chặt, Teheran chỉ còn một lựa chọn duy nhất.


Một trăm binh sĩ Basij đổ gục bên trong doanh trại sau một bữa ăn tẩm độc. Những tin nhắn nặc danh dồn dập gửi đến điện thoại của những kẻ sống sót: “Đào ngũ hoặc là người tiếp theo”. Tại Washington, trong Phòng Bầu dục, Tổng thống Donald Trump không nhìn vào những bản báo cáo thương vong đó với sự ngạc nhiên. Ông nhìn chúng như một xác nhận cho chiến lược “Bóp nghẹt toàn diện” mà ông đang thi triển.

Chúng ta đang đứng ở một khúc quanh lịch sử của Trung Đông, nơi mà những quy tắc cũ về răn đe đã bị xé bỏ. Iran, dưới sự điều hành thực tế của Thiếu tướng Vahidi và Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC), đang phạm phải một sai lầm chết người trong việc đọc vị đối thủ. Họ tin rằng chỉ cần sống sót qua cơn bão là họ thắng. Nhưng Donald Trump của nhiệm kỳ này không đến để tạo ra một cơn bão đi qua; ông đến để thay đổi khí hậu vĩnh viễn.

Trò chơi vương quyền trong lòng một chế độ đang rạn nứt

Sự kiện 100 lính Basij bị đầu độc không chỉ là một vụ tấn công du kích; đó là chỉ dấu cho thấy "chiến tranh phi đối xứng" đã len lỏi vào tận huyết quản của chế độ Cộng hòa Hồi giáo. Khi nội bộ không còn là pháo đài an toàn, cấu trúc quyền lực tại Teheran bắt đầu phân mảnh.

Theo các nguồn tin tình báo và phân tích từ Viện Nghiên cứu Chiến tranh (ISW), một cuộc đảo chính ngầm đang diễn ra giữa phe quân sự cực đoan của Vahidi và phe chính trị thực dụng của Chủ tịch Quốc hội Ghalibaf. Trong khi Ghalibaf — một cựu tướng IRGC nhưng giờ đây mang tư duy của một chính khách — đang nỗ lực tìm kiếm một lối thoát ngoại giao để cứu vãn nền kinh tế đang lạm phát phi mã 180%, thì Vahidi lại chọn cách leo thang. Việc IRGC liên tiếp bắt giữ các tàu chở dầu của Panama và Liberia tại eo biển Hormuz không phải là hành động tự vệ, mà là đòn dằn mặt đối với chính các đối thủ chính trị trong nước của mình.

Vahidi đang đặt cược toàn bộ vận mệnh quốc gia vào một giả định lỗi thời: rằng nước Mỹ sợ một cuộc chiến tranh tổng lực. Ông ta không hiểu rằng, với Trump, việc "không muốn chiến tranh" không đồng nghĩa với việc "không dám ném bom".

"Búa tạ lúc nửa đêm" và bóng ma của những hầm ngầm bị xuyên phá

Giai đoạn một của chiến dịch Midnight Hammer (Búa tạ lúc nửa đêm) đã kết thúc với 14 quả bom xuyên thấu bê tông (bunker busters) xóa sổ các cơ sở hạt nhân trọng yếu chỉ trong 12 ngày. Đó là lời cảnh báo đanh thép nhất. Nhưng Teheran vẫn chọn cách "leo cây" tại bàn đàm phán Islamabad. Đây là một nước đi sai lầm kinh điển.

Ngoại trưởng Mike Pompeo đã nói thẳng: Tổng thống Trump không tin vào một thỏa thuận trên giấy với những kẻ "cứng đầu". Mục tiêu hiện tại không còn là một bản hiệp ước hạt nhân mới, mà là việc tịch thu toàn bộ lượng Uranium đã làm giàu. Nếu Iran không giao nộp, các phi đội B-52 và F-35 đã sẵn sàng tại các căn cứ ở Kuwait để thực hiện giai đoạn tiếp theo của chiến dịch.

Sự trùng hợp giữa cuộc diễn tập bắn đạn thật của Không quân Hoa Kỳ và việc các máy bay MiG-29 của Iran bay khẩn cấp trên bầu trời Teheran không phải là ngẫu nhiên. Nó là một bản nhạc giao hưởng của sự đe dọa, nơi mà mỗi tiếng động cơ phản lực đều nhắc nhở giới lãnh đạo Iran về sự mong manh của bầu trời mà họ đang kiểm soát.

Kẻ thù bên trong và 200 triệu thùng dầu "ma"

Giáo sư Victor Davis Hanson đã đúng khi nhận định rằng kẻ thù lớn nhất của Trump hiện nay không phải là Iran, mà là những "lực lượng ly tâm" ngay tại Washington. Đảng Dân chủ và các kênh truyền thông cánh tả đang nỗ lực ngáng chân ông, hy vọng vào một sự sa lầy quân sự để vô hiệu hóa những thành tựu kinh tế và biên giới mà ông đã đạt được. Họ muốn biến Iran thành một cuộc chiến không hồi kết, nhưng Trump đang biến nó thành một cuộc bao vây bóp nghẹt có thời hạn.

Vũ khí lợi hại nhất của Trump không phải là tên lửa Tomahawk, mà là đòn bẩy kinh tế tuyệt đối. Mỹ hiện đang kiểm soát 80% nguồn thu của Iran thông qua việc phong tỏa hàng hải. Tuy nhiên, IRGC vẫn còn một quân bài tẩy: 200 triệu thùng dầu thô được tích trữ trên các tàu dầu neo đậu gần Trung Quốc — một "tấm đệm tài chính" đủ để họ cầm cự trong 5 tháng.

Đây chính là lúc tư duy chiến lược của Trump tỏa sáng. Thay vì đối đầu trực diện với Hải quân Trung Quốc ở vùng biển nhạy cảm, Washington đang thiết lập một cơ chế "ký quỹ" tài chính. Tiền mua dầu của Iran sẽ bị giữ lại tại các tài khoản trung lập cho đến khi IRGC tuân thủ các điều kiện kiểm tra hạt nhân "mọi lúc, mọi nơi". Trung Quốc, với sự thực dụng của mình, hoàn toàn có thể bị thuyết phục bằng các nhượng bộ về thuế quan và công nghệ từ phía Mỹ. Khi nguồn thu từ 200 triệu thùng dầu này bị đóng băng, chế độ Teheran sẽ không còn tiền để trả lương cho lính Basij, chứ đừng nói đến việc nuôi dưỡng các nhóm ủy nhiệm.

Thời điểm của sự thức tỉnh

Một quốc gia với lực lượng lao động thất nghiệp một nửa và đồng tiền vô giá trị không thể duy trì một cuộc chiến tranh lâu dài. Trump đang cho Iran thời gian, không phải để họ tái vũ trang, mà để họ tự tan rã từ bên trong. Sự kiện 100 lính Basij bị đầu độc có thể là phát súng đầu tiên của một cuộc nội chiến thầm lặng, nơi người dân Iran — dưới sự kêu gọi của Thái tử Reza Pahlavi — bắt đầu nhận ra rằng kẻ thù thực sự của họ không ở Nhà Trắng, mà ở ngay trong các dinh thự của IRGC tại Teheran.

Vahidi và phe cánh của ông ta tin rằng sống sót là chiến thắng. Trump đang chứng minh điều ngược lại: Sống sót trong một nhà tù kinh tế và sự thù ghét của chính nhân dân mình là một thất bại từ từ và đau đớn nhất. Kim đồng hồ đang đếm ngược, và mỗi giây trôi qua, chiếc thòng lọng quanh cổ Teheran lại siết chặt thêm một vòng.