Trump và "Cơn thịnh nộ No Kings": Khi bóng ma của nền chuyên chế đối mặt với sức mạnh đường phố.

Trump và "Cơn thịnh nộ No Kings": Khi bóng ma của nền chuyên chế đối mặt với sức mạnh đường phố.

Hàng triệu người xuống đường, tiếng hô "No Kings" vang dội khắp các châu lục. Liệu Donald Trump có thể trụ vững trước cơn sóng thần phẫn nộ này?...


Washington D.C. những ngày này không ngủ. Từ ban công của các tòa soạn báo lớn, người ta không còn thấy một thủ đô của những thủ tục hành chính xám xịt, mà là một biển người rực lửa. Chiến dịch "No Kings" (Không có Vua) không còn là một cuộc biểu tình lẻ tẻ của phe đối lập; nó đã biến thành một cuộc tổng động viên ý chí của một quốc gia đang cảm thấy hơi nóng của nền chuyên chế phả sát sau gáy. Trong khi Donald Trump đang nỗ lực củng cố quyền lực tại Phòng Bầu dục trong nhiệm kỳ thứ hai đầy biến động, thì đường phố Mỹ đang kể một câu chuyện hoàn toàn khác—một câu chuyện về sự phản kháng quyết liệt chống lại cái mà người ta gọi là "Triều đại Trump".

Cuộc biểu tình quy mô lớn diễn ra từ Boston, Chicago đến San Francisco, và thậm chí lan rộng ra tận London, không chỉ đơn thuần là phản đối một chính sách. Đó là lời khước từ một hệ tư tưởng. Tại bãi biển Ocean Beach ở San Francisco, dòng chữ khổng lồ được tạo bởi hàng nghìn người: "TRUMP MUST GO NOW" (Trump phải đi ngay lập tức) như một vết cắt sâu vào nỗ lực xây dựng hình ảnh vị tổng thống bất khả chiến bại. Đây không còn là cuộc chiến của những lá phiếu; đây là cuộc chiến giành lại linh hồn của nền dân chủ Mỹ trước một người đàn ông mà những người biểu tình tin rằng đang coi Hiến pháp như một rào cản khó chịu đối với quyền lực cá nhân.

Những quân bài lạc hướng và bóng ma mang tên Epstein


Tại sao lại là lúc này? Tại sao sự phẫn nộ lại đạt đỉnh điểm khi Washington đang lún sâu vào một cuộc chiến mới tại Iran? Câu trả lời nằm ở một thuật ngữ đang lan truyền mạnh mẽ trong giới phân tích: "Operation Epstein Fury" (Chiến dịch Cơn thịnh nộ Epstein). Những người biểu tình tại Chicago đã chỉ ra một sự trùng hợp tàn nhẫn: Cuộc chiến với Iran—vốn bị cáo buộc là vi hiến vì chưa được Quốc hội phê chuẩn—đang phục vụ như một tấm màn khói khổng lồ.

Trong khi những người lính Mỹ được gửi đến vùng Vịnh để phục vụ cái mà Bernie Sanders gọi là "cuộc chiến phi pháp của Trump và Netanyahu", thì tại quê nhà, những nỗ lực bóc tách hồ sơ Jeffrey Epstein đang bị dập tắt một cách có hệ thống. "Chiến tranh là một sự xao nhãng lớn," một người biểu tình trẻ tuổi tại Chicago đã thốt lên. Lời khẳng định này phản ánh một sự hoài nghi sâu sắc trong lòng công chúng: Rằng máu của người Mỹ đang bị đổ xuống chỉ để bảo vệ những bí mật đen tối của tầng lớp tinh hoa và chính cá nhân vị Tổng thống đương nhiệm. Việc lạm dụng quyền lực quân sự để thao túng chương trình nghị sự quốc nội là một bước đi cổ điển của các nhà độc tài, và Trump dường như đang thực hiện nó với một sự tàn nhẫn không che đậy.

Sự trỗi dậy của "Đội quân nội biên"

Điều gây rúng động nhất trong làn sóng phản kháng này không chỉ là số lượng người tham gia, mà là việc chỉ mặt đặt tên cho các công cụ đàn áp. Nghị sĩ Raphael Warnock, trong bài phát biểu đanh thép tại Atlanta, đã gọi Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan (ICE) là "đội quân riêng" của Trump. Tại Minnesota, Thống đốc Tim Walz đã đứng trước hàng trăm nghìn người để tuyên bố về một sự phản kháng không khoan nhượng. Việc Trump sử dụng lực lượng thực thi pháp luật liên bang như một công cụ chính trị để chiếm đóng các thành phố như Minneapolis hay St. Paul đã biến ông trở thành một "kẻ bạo chúa" trong mắt chính quyền bang.

Lập luận của Walz về việc "radicalized bởi sự tử tế" và "radicalized bởi quy trình luật pháp" là một cú đánh trực diện vào luận điệu của Nhà Trắng vốn luôn coi phe đối lập là những kẻ cực đoan. Khi những giá trị nền tảng như lòng nhân ái và tôn trọng hiến pháp bị coi là "cực đoan", nước Mỹ đã bước sang một chương mới của nền chính trị đen tối. Trump không chỉ muốn cai trị; ông ta muốn tái định nghĩa các chuẩn mực đạo đức của quốc gia để phù hợp với ý chí của mình.

Canh bạc của sự sợ hãi và tương lai mịt mờ

Donald Trump có sợ hãi không? Những hình ảnh AI châm chọc người biểu tình mà ông đăng tải có vẻ như là sự tự tin, nhưng thực chất đó là biểu hiện của sự bất an sâu sắc. Một tổng thống tự tin sẽ không cần đến một cuộc chiến không cần thiết để duy trì sự ủng hộ, cũng không cần đến một "đội quân nội biên" để đàn áp chính công dân của mình.

Mục tiêu của phong trào "No Kings" đã rõ ràng: Chiếm lại lưỡng viện trong kỳ bầu cử mùa thu và tiến tới luận tội. Tuy nhiên, cái giá phải trả từ nay đến lúc đó là vô cùng lớn. Nền kinh tế đang rạn nứt dưới sức ép của giá xăng dầu và thực phẩm tăng cao do chiến tranh, trong khi xã hội bị xé nát bởi sự chia rẽ.

Chúng ta đang chứng kiến một nước Mỹ mà ở đó, khái niệm "Chúng ta, những người dân" (We the People) đang đối đầu trực diện với "Tôi, vị vua" (I, the King). Donald Trump có thể đang ngồi chắc trên chiếc ghế tại Phòng Bầu dục, nhưng khi hàng triệu người dân đã vượt qua được nỗi sợ hãi để đứng vai kề vai, thì quyền lực thực sự không còn nằm trong tay kẻ cầm quyền. Nó nằm ở những tiếng hô vang dội trên khắp các nẻo đường nước Mỹ. Lịch sử sẽ ghi nhớ năm 2025-2026 không phải là năm của một cuộc chiến ở Iran, mà là năm người Mỹ quyết định rằng họ không cần một vị vua.