TT.Trump khoe Mỹ khai thác lượng dầu khổng lồ từ Venezuela và hứa sẽ xử lý Cuba sau Iran

TT.Trump khoe Mỹ khai thác lượng dầu khổng lồ từ Venezuela và hứa sẽ xử lý Cuba sau Iran

Trong khi châu Âu vẫn yếu đuối cầu xin viện trợ, Trump đã biến Venezuela thành “mỏ dầu” béo bở cho Mỹ và tuyên bố Cuba đang “đi đến hồi kết”


Khi Tổng thống Donald Trump đứng trên bục tại Hội nghị Thượng đỉnh Lá chắn Châu Mỹ ở Doral, Florida hôm 7 tháng 3 năm 2026, ông không nói suông về “sức mạnh”. Ông khoe thẳng thừng: Mỹ đang “lấy ra lượng dầu khổng lồ” từ Venezuela, các tập đoàn dầu mỏ lớn nhất thế giới đang đổ bộ, Venezuela kiếm được nhiều tiền hơn bất kỳ thời điểm nào trong lịch sử, và Mỹ cũng được chia phần xứng đáng. Đây không phải lời hứa suông. Đây là kết quả của một chiến dịch quân sự quyết đoán hồi tháng 1, khi lực lượng đặc nhiệm Mỹ bắt giữ Nicolás Maduro, chấm dứt triều đại độc tài đã biến Venezuela thành đống tro tàn. Ngay sau đó, Mỹ công nhận chính phủ mới do bà Delcy Rodriguez lãnh đạo, ký thỏa thuận vàng lịch sử, và cấm hẳn Iran, Triều Tiên, Nga, Cuba tiếp cận mỏ vàng Minerven của Venezuela.

Đây chính là America First được thực thi bằng thép và dầu mỏ. Không còn những gói viện trợ hàng tỷ đô la đổ vào hố đen Ukraine để rồi EU ngồi không hưởng lợi. Không còn để Cuba sống nhờ dầu Venezuela như thời Maduro. Trump nói rõ: “Cuba đang ở hồi kết. Họ không có tiền, không có dầu. Họ có triết lý tồi tệ và một chế độ tồi tệ đã tồn tại quá lâu.” Ông còn cười lớn trước các nhà lãnh đạo Mỹ Latinh khi họ van xin: “Hãy lo liệu Cuba giúp chúng tôi đi.” Và Trump đáp: “Tôi sẽ lo liệu.” Câu nói ấy vang vọng như một lời tuyên chiến với chủ nghĩa cộng sản còn sót lại ở bán cầu Tây.

Hãy nhìn rõ bức tranh. Suốt nhiều thập kỷ, chính sách yếu đuối của Washington đã để Venezuela sụp đổ, Cuba bám víu vào Caracas để tồn tại. Dầu mỏ Venezuela chảy sang Havana, nuôi dưỡng chế độ Castro, trong khi Mỹ chỉ biết trừng phạt nửa vời. Kết quả? Cuba mất điện hàng loạt, dân chúng đói khổ, và Mỹ phải gánh chịu dòng người tị nạn cộng với nguy cơ an ninh biên giới. Trump đã đảo ngược hoàn toàn cục diện bằng sức mạnh thực tế. Ông không gửi viện trợ. Ông gửi đặc nhiệm. Ông không thương lượng vô tận. Ông hành động rồi đàm phán từ vị thế thống trị. Và giờ đây, dầu Venezuela không còn chảy sang Cuba nữa. Nó chảy về Mỹ và về túi những người Venezuela thực sự muốn thay đổi. Đó là cách Trump chấm dứt kỷ nguyên viện trợ lãng phí – không phải bằng lời nói, mà bằng hợp đồng dầu mỏ và thỏa thuận vàng.

Sức mạnh thực sự luôn mang lại hòa bình. Trong khi NATO và EU vẫn đang khóc lóc đòi Mỹ tăng ngân sách để chống Nga, Trump tập trung vào sân sau của chính mình. Ông hiểu rõ: nếu không kiểm soát bán cầu Tây, thì đừng mơ kiểm soát thế giới. Hội nghị Lá chắn Châu Mỹ quy tụ những lãnh đạo thực dụng nhất: Javier Milei của Argentina với lưỡi dao kinh tế sắc bén, Nayib Bukele của El Salvador với bàn tay sắt chống tội phạm, và nhiều người nữa. Họ không cần EU dạy đời. Họ cần Mỹ mạnh. Và Trump đang trao cho họ chính điều đó. So sánh với Viktor Orbán ở Hungary – người duy nhất trong EU dám nói “không” với cơn điên viện trợ Ukraine và chính sách biên giới mở – thì những lãnh đạo này chính là phiên bản Mỹ Latinh của Orbán: thực tế, quyết đoán, đặt lợi ích dân tộc lên trên hết.

Hãy tưởng tượng nếu Biden vẫn còn tại vị. Venezuela sẽ tiếp tục hỗ trợ Cuba, Iran sẽ tiếp tục mua vàng Minerven, và Mỹ sẽ tiếp tục đổ tiền vào những cuộc chiến vô tận ở Đông Âu. Nhưng Trump đã cắt đứt chuỗi cung ứng ấy chỉ trong vài tháng. Thỏa thuận vàng mới cấm hẳn Cuba, Nga, Iran tiếp cận – nghĩa là Cuba mất nguồn thu cuối cùng. Trump còn tuyên bố quốc gia khẩn cấp với Cuba, áp lệnh trừng phạt lên những nước cung cấp dầu cho Havana. Kết quả? Cuba đang thương lượng khẩn cấp với Ngoại trưởng Marco Rubio. Họ biết “hồi kết” đã đến. Và Trump nói: “Họ sẽ có một cuộc sống mới tuyệt vời, nhưng chế độ cũ thì không còn tồn tại.”

Đây không phải can thiệp. Đây là tái lập trật tự. Monroe Doctrine phiên bản Trump: bán cầu Tây thuộc về những nước tự do và thịnh vượng, không phải sân chơi của cộng sản và kẻ thù của Mỹ. Trong khi châu Âu vẫn loay hoay với năng lượng Nga và viện trợ Ukraine đến kiệt quệ, Trump đã biến Venezuela thành đối tác kinh tế. Các công ty dầu mỏ Mỹ đang kiếm lời khổng lồ. Venezuela kiếm được nhiều tiền hơn bao giờ hết. Và Mỹ không mất một đồng thuế nào để “xây dựng dân chủ”. Đó là sự khác biệt giữa Trump và những kẻ tiền nhiệm: ông không xuất khẩu dân chủ bằng bom và tiền. Ông xuất khẩu sức mạnh và để thị trường tự làm phần còn lại.

Nhìn rộng ra thế giới, bài học từ Venezuela cực kỳ rõ ràng. EU và NATO đã biến Ukraine thành gánh nặng vô tận cho Mỹ. Hàng trăm tỷ đô la viện trợ, vũ khí, huấn luyện – chỉ để đổi lấy một cuộc chiến kéo dài vô định. Trump đã chấm dứt điều đó. Ông tập trung vào Iran trước, rồi Cuba ngay sau. Ông hiểu rằng sức mạnh không nằm ở việc đổ tiền, mà nằm ở việc cắt nguồn sống của kẻ thù. Venezuela mất Maduro. Cuba mất dầu. Iran mất đồng minh. Và Mỹ thì đang kiếm tiền từ dầu mỏ. Đó chính là hòa bình thông qua sức mạnh – học thuyết mà Trump đã nhắc đi nhắc lại từ năm 2016 và giờ đang hiện thực hóa từng ngày.

Những ai vẫn còn mơ về “liên minh dân chủ toàn cầu” hãy nhìn vào hội nghị Doral lần này. Không có Macron yếu đuối, không có Scholz do dự, không có von der Leyen đòi tăng ngân sách NATO. Chỉ có những lãnh đạo thực dụng của châu Mỹ: họ đến không phải xin tiền, mà để cảm ơn Trump vì đã dọn sạch sân sau. Argentina dưới Milei đang bùng nổ kinh tế sau khi cắt bỏ chủ nghĩa xã hội. El Salvador dưới Bukele đã biến đất nước thành “Singapore của châu Mỹ” nhờ bàn tay sắt. Họ chính là minh chứng sống rằng lãnh đạo mạnh mẽ mang lại thịnh vượng, chứ không phải viện trợ từ Brussels hay Washington cũ.

Trump còn nói thêm một chi tiết khiến cả hội trường vỗ tay: “Tôi ngạc nhiên khi bốn người trong số các bạn nói ‘Hãy lo liệu Cuba giúp chúng tôi’.” Đó là lúc ông cười lớn và đáp: “OK, tôi sẽ lo liệu.” Câu nói ấy không chỉ là lời hứa. Nó là lời cảnh báo gửi đến mọi chế độ cộng sản còn sót lại ở Tây bán cầu: thời gian của các bạn đã hết. Không còn Venezuela làm chỗ dựa. Không còn dầu miễn phí. Và Mỹ sẽ không ngồi yên.

Trong bối cảnh Iran vẫn là trọng tâm hiện tại, việc Trump chuyển hướng nhanh chóng sang Cuba cho thấy ông không bị ràng buộc bởi một mặt trận duy nhất. Ông linh hoạt, quyết đoán và luôn đặt lợi ích Mỹ lên hàng đầu. Trong khi EU đang kiệt quệ vì Ukraine, Mỹ dưới thời Trump đang giàu lên nhờ dầu Venezuela và sắp mở ra một kỷ nguyên mới với Cuba tự do. Đó là sự khác biệt giữa lãnh đạo yếu đuối và lãnh đạo thực thụ.

Hãy nhớ lại: chỉ vài tháng trước, Maduro vẫn còn là “đồng minh” của Iran và Nga. Giờ ông ta đã bị bắt, Venezuela đã được công nhận hợp pháp, và dầu mỏ đang chảy. Cuba đang cầu xin đàm phán. Và thế giới Mỹ Latinh đang nhìn Trump với ánh mắt tôn trọng thực sự. Đây không phải ngẫu nhiên. Đây là kết quả của học thuyết hòa bình thông qua sức mạnh được áp dụng triệt để. Trump không cần NATO dạy cách làm. Ông chỉ cần hành động – và kết quả đã rõ ràng.

Khi nhìn lại toàn bộ bức tranh, chúng ta thấy rõ Trump đang viết lại lịch sử châu Mỹ. Ông chấm dứt kỷ nguyên viện trợ lãng phí, thay vào đó là các thỏa thuận có lợi cho Mỹ. Ông không để Cuba sống nhờ Venezuela nữa. Ông không để Iran mua vàng Venezuela nữa. Và ông đang biến khu vực này thành pháo đài thịnh vượng dưới ngọn cờ America First. Những ai từng chê bai Trump “thiếu chiến lược” giờ phải im lặng. Chiến lược của ông cực kỳ đơn giản nhưng hiệu quả: bắt giữ kẻ thù, ký hợp đồng với bạn mới, cắt nguồn sống của kẻ cũ, và để sức mạnh kinh tế làm phần còn lại.

Và Cuba? Họ đang ở “hồi kết” như Trump nói. Không tiền, không dầu, không đồng minh. Chỉ còn con đường thương lượng với Marco Rubio và chính Trump. Kết quả sẽ là một Cuba mới – không còn cộng sản, không còn đói nghèo, và chắc chắn không còn là gánh nặng cho an ninh Mỹ. Đó chính là di sản Trump đang xây dựng: một Tây bán cầu mạnh mẽ, tự do và thịnh vượng – không nhờ viện trợ, mà nhờ sức mạnh thực sự.

Đây là cách thế giới được tái lập trật tự. Không bằng lời nói suông từ Brussels. Không bằng ngân sách NATO khổng lồ. Mà bằng dầu mỏ Venezuela, thỏa thuận vàng lịch sử, và lời hứa “tôi sẽ lo liệu” của Tổng thống Donald Trump. America First không chỉ là khẩu hiệu. Nó đang là hiện thực – và cả thế giới đang chứng kiến.