Khi thế giới còn đang choáng váng trước những đòn không kích tàn khốc nhất lịch sử hiện đại nhắm vào Tehran, Tổng thống Donald Trump đã bước lên bục phát biểu tại Miami, giọng đanh thép vang vọng: “Sau Venezuela, sau Iran, Cuba là tiếp theo”. Câu nói nửa đùa nửa thật ấy, được ông nhanh chóng bảo giới truyền thông “hãy giả vờ như tôi chưa nói”, lại chính là lời cảnh báo lạnh lùng nhất mà Washington gửi đi trong năm 2026. Không phải ngẫu nhiên. Đây là tín hiệu rõ ràng rằng chiến lược “Hòa bình qua Sức mạnh” của Trump không dừng lại ở eo biển Hormuz hay sa mạc Trung Đông. Nó đang lan rộng thành một chuỗi phản ứng dây chuyền, nơi mỗi đòn đánh không chỉ triệt hạ mục tiêu hiện tại mà còn định hình lại toàn bộ bản đồ địa chính trị toàn cầu.
Những gì xảy ra ở Iran trong hơn một tháng qua đã thay đổi vĩnh viễn cán cân quyền lực. Vào ngày 28 tháng 2 năm 2026, liên quân Mỹ-Israel mở màn bằng một cơn bão lửa chưa từng có: hơn 900 cuộc không kích trong vòng 12 giờ, nhắm thẳng vào trái tim chương trình hạt nhân và tên lửa đạn đạo của Tehran. Các cơ sở nước nặng Khondab, phức hợp hạt nhân Natanz, Isfahan, Fordow, cùng hàng loạt nhà máy sản xuất tên lửa tại Parchin, Bushehr và Esfahan bị đánh chính xác đến mức hệ thống phòng không S-300, S-400 của Iran gần như tê liệt. Tình báo Mỹ-Israel dẫn đường bằng công nghệ tối tân nhất, xuyên thủng cả những boongke ngầm được cho là “bất khả xâm phạm”. Kết quả: chương trình hạt nhân Iran bị đẩy lùi ít nhất một thập kỷ, chuỗi cung ứng vũ khí bị cắt đứt, và Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo IRGC mất đi những trụ cột then chốt.
Nhưng Trump không dừng ở không kích. Ông mở rộng chiến trường xuống mặt đất và mặt biển. Hàng nghìn lính thuộc Sư đoàn Dù 82, Thủy quân Lục chiến, cùng các tàu khu trục và tàu sân bay được triển khai ồ ạt đến vùng Vịnh. Tâm điểm là eo biển Hormuz – yết hầu dầu mỏ của thế giới, nơi vận chuyển gần 20% nguồn dầu toàn cầu. Iran từng cố tình “đóng cửa” eo biển bằng mìn, tên lửa và tàu nhanh, khiến giá dầu vọt lên trên 100 USD/thùng. Trump đáp trả bằng chiến lược hai mũi: vừa siết chặt bằng hỏa lực, vừa mở cửa đàm phán với thông điệp khắc nghiệt: “Mở lại Hormuz, hoặc đối mặt với sức mạnh áp đảo của Mỹ”. Các kịch bản được Lầu Năm Góc chuẩn bị bao gồm chiếm giữ đảo Kharg – trung tâm xuất khẩu dầu của Iran – cùng các đảo chiến lược khác, thậm chí các chiến dịch đặc nhiệm sâu vào lãnh thổ để vô hiệu hóa hoàn toàn kho dự trữ uranium.
Trong bối cảnh ấy, khối các tiểu vương quốc Vùng Vịnh không còn đứng ngoài. UAE dẫn đầu với giọng điệu cứng rắn chưa từng có, kêu gọi Washington không dừng lại ở ngừng bắn tạm thời mà phải triệt tiêu tận gốc năng lực tên lửa, drone và hoạt động gây bất ổn của Iran. Abu Dhabi công khai gắn kết an ninh và kinh tế chặt chẽ hơn với Washington, coi đây là cơ hội tái định hình Trung Đông mà không còn bóng dáng “chế độ tà giáo” Tehran. Sự thay đổi này phản ánh một thực tế phũ phàng: khi Mỹ dưới thời Trump chủ động định hình chiến trường thay vì chỉ phòng thủ, các đồng minh khu vực cũng buộc phải chọn phe rõ ràng.
Rồi Houthis xuất hiện. Sáng ngày 28 tháng 3, lực lượng Houthi tại Yemen – lần đầu tiên trực tiếp tham chiến hỗ trợ Iran – phóng tên lửa đạn đạo nhắm vào miền Nam Israel. Hệ thống phòng không Israel đánh chặn thành công, nhưng thông điệp đã rõ: “Trục kháng cự” vẫn còn khả năng lan tỏa xung đột. Đây không chỉ là đòn trả đũa mà còn là lời cảnh tỉnh rằng bất kỳ kịch bản nào ở Hormuz cũng có nguy cơ kéo theo Biển Đỏ và cả Lebanon. Iran đang bị bào mòn, nhưng các proxy của họ vẫn đủ sức gây nhiễu loạn tuyến vận tải toàn cầu.
Chính giữa lúc khói lửa Trung Đông chưa tan, Trump quay sang hướng Tây bán cầu. Tại hội nghị Future Investment Initiative ở Miami, Florida, ông nhắc lại chiến dịch thành công ở Venezuela – nơi Nicolas Maduro bị bắt giữ hồi tháng 1 – rồi bất ngờ tuyên bố: “Nhân tiện thì Cuba là tiếp theo”. Câu nói ấy không phải ngẫu hứng. Nó nằm trong học thuyết “Hòa bình qua Sức mạnh” mà Trump đã áp dụng triệt để: xây dựng quân đội hùng mạnh đến mức đối thủ phải tự nguyện ngồi vào bàn đàm phán, hoặc chấp nhận hậu quả. Với Cuba, Washington từ lâu đã ám chỉ khả năng “tiếp quản thân thiện” hoặc một thỏa thuận lớn, đặc biệt khi Havana đang đối mặt với khủng hoảng kinh tế trầm trọng và mất đi chỗ dựa truyền thống từ Tehran và Caracas.
Cuba không chỉ là một hòn đảo nhỏ. Nó là biểu tượng của chủ nghĩa cộng sản còn sót lại ở Mỹ Latinh, là căn cứ tiềm năng cho các thế lực thù địch – từ Nga, Trung Quốc đến Iran – đặt chân vào sân sau của Mỹ. Việc Trump “gọi tên” Cuba ngay sau Iran gửi đi thông điệp chiến lược rõ ràng: Mỹ không còn chấp nhận các “điểm nóng” gần biên giới. Nếu Tehran thất bại trong việc duy trì chương trình hạt nhân và kiểm soát Hormuz, thì Havana cũng sẽ phải đối mặt với áp lực tương tự – từ cấm vận thắt chặt hơn, đến các kịch bản can thiệp ngoại giao hoặc thậm chí quân sự nếu cần. “Đôi khi bạn buộc phải sử dụng sức mạnh”, Trump nói, và lịch sử nhiệm kỳ thứ hai của ông đang chứng minh điều đó không phải lời suông.
Song song với đó, căng thẳng ở châu Á cũng không ngừng leo thang. Philippines, giữa lúc đối đầu gay gắt với Trung Quốc trên Biển Đông, đã ký thỏa thuận quân sự mang tính cột mốc với Pháp. Thỏa thuận Quy chế Lực lượng Thăm viếng (SOVFA) cho phép quân đội hai nước tiến hành hoạt động chung trên lãnh thổ nhau, huấn luyện chung, và phối hợp trong các thách thức an ninh Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương. Đây là bước đi thông minh của Manila: không chỉ dựa vào Mỹ, Úc, Nhật Bản, New Zealand mà còn kéo châu Âu vào cuộc. Tàu sân bay Charles de Gaulle của Pháp từng cập cảng Philippines, và giờ đây hợp tác sẽ sâu sắc hơn. Thông điệp gửi đến Bắc Kinh là rõ ràng: Biển Đông không phải là ao hồ của riêng ai, và trật tự dựa trên luật lệ quốc tế sẽ được bảo vệ bằng sức mạnh liên minh.
Tất cả những diễn biến này đang kết nối thành một chuỗi khủng hoảng toàn cầu. Từ Hormuz đến Biển Đông, từ Yemen đến Cuba, thế giới đang chứng kiến một trật tự mới được định hình không bằng ngoại giao suông mà bằng sức mạnh quân sự quyết đoán. Trump không che giấu: ông muốn đàm phán với Iran, nhưng phải trên thế thượng phong; ông muốn “thắng lợi” ở Venezuela và giờ mở rộng sang Cuba. Các nhà phân tích có thể tranh cãi về rủi ro – giá dầu tăng vọt, nguy cơ lan rộng xung đột, hay phản ứng từ Moscow và Bắc Kinh – nhưng thực tế chiến trường đang nghiêng về phía Washington. Chương trình hạt nhân Iran bị đánh gục, eo biển Hormuz đang dần được siết chặt kiểm soát, và các đồng minh Vùng Vịnh đang đứng sau lưng Mỹ.
Trong bối cảnh ấy, tuyên bố về Cuba không chỉ là lời đe dọa mà còn là lời mời gọi: Havana hãy chọn con đường đàm phán trước khi quá muộn. Thế giới đang nín thở. Liệu đây có phải khởi đầu của một kỷ nguyên mà Mỹ dưới thời Trump không còn chịu đựng bất kỳ mối đe dọa nào ở cả hai bán cầu? Hay chỉ là bước đi táo bạo nhất trong chiến lược tái lập vị thế siêu cường? Một điều chắc chắn: khói lửa ở Tehran chưa nguội, nhưng ánh mắt của Nhà Trắng đã hướng về Havana. Và khi Trump nói “Cuba là tiếp theo”, cả hành tinh đều phải lắng nghe.
