Trò chơi con tin tại Capitol: Vì sao Trump bất ngờ "nhả" ngân sách TSA để cứu GOP?

Trò chơi con tin tại Capitol: Vì sao Trump bất ngờ "nhả" ngân sách TSA để cứu GOP?

Washington D.C. đang chìm trong một sự im lặng đáng sợ, nhưng không phải sự im lặng của hòa bình, mà là sự im lặng của một bộ máy cầm quyền vừa thực hiện xong một cú “đào tẩu” ngoạn mục khỏi trách nhiệm. Trong khi những bóng ma chiến tranh đang lở vất vưởng trên bầu trời Iran và giá nhiên liệu tại Mỹ nhảy múa theo từng nhịp của tên lửa hành trình, thì các lãnh đạo Đảng Cộng hòa (GOP) tại Capitol – đứng đầu là “Mike Johnson của MAGA” và John Thune – đã vội vã thu dọn hành lý cho kỳ nghỉ kéo dài hai tuần.

Nhưng đằng sau những vali hành lý ấy là một thực tế tàn khốc: Chính quyền Donald Trump vừa thừa nhận một sự thật mà họ đã cố gắng che đậy bằng mọi giá suốt nhiều tuần qua. Tổng thống Trump, thông qua một sắc lệnh hành pháp ký vào đêm muộn thứ Năm, đã đột ngột ra lệnh chi trả lương cho các nhân viên Cơ quan An ninh Vận tải (TSA). Động thái này không phải là một hành động nhân đạo, mà là một sự đầu hàng (cave) đầy nhục nhã, bóc trần bản chất của một cuộc khủng hoảng được dàn dựng công phu nhằm bắt giữ cử tri Mỹ làm con tin.
Những "con tốt" tại phi trường và sự thừa nhận muộn màng

Suốt nhiều tuần, các sân bay từ LaGuardia đến LAX đã biến thành những "luyện ngục" trần gian. Hàng dài người chờ đợi hàng giờ, các nhân viên TSA kiệt quệ phải gọi báo ốm vì không được trả lương, và sự hỗn loạn bao trùm hạ tầng giao thông quốc gia. Trump và bộ máy truyền thông của ông ta đã không ngừng đổ lỗi cho "những đảng viên Dân chủ cánh tả cực đoan" vì đã phong tỏa ngân sách.

Tuy nhiên, sắc lệnh hành pháp mới đây của Trump đã tự vạch trần lời nói dối đó. Nếu ông ta có quyền năng ký một tờ giấy để giải ngân cho TSA ngay lập tức, tại sao ông ta lại để mặc hàng triệu người Mỹ chịu đựng sự khốn khổ đó trong nhiều tuần qua? Câu trả lời rất đơn giản nhưng lạnh lùng: Trump cần sự đau khổ đó. Ông ta cần những dòng người rồng rắn tại sân bay để tạo ra một cảm giác về một "nước Mỹ thất bại" dưới áp lực của đối thủ, nhằm ép buộc Đảng Dân chủ phải ký tấm séc trắng cho ICE và Tuần tra Biên giới – những lực lượng mà Trump đang sử dụng như một đạo quân riêng biệt để thực hiện các chiến dịch thanh trừng và kiểm soát bầu cử.

Thế bế tắc chỉ bị phá vỡ khi chính các nghị sĩ Cộng hòa nhận ra rằng, nếu họ không giải quyết vấn đề TSA, chính họ sẽ là những người phải đứng chôn chân trong những hàng dài đó khi tháo chạy khỏi Washington để đi nghỉ lễ. Một sự ích kỷ mang tính bản năng đã chiến thắng chiến lược chính trị: Họ thà nhượng bộ còn hơn là để kỳ nghỉ của mình bị gián đoạn.
Chiến tranh Iran: Một "cuộc xung đột" hay hồi chuông báo tử?

Trong khi Trump bận rộn với các trò chơi quyền lực quốc nội, Trung Đông đang rực cháy. Sự ngạo mạn của Washington đạt đến đỉnh điểm khi Chủ tịch Hạ viện Mike Johnson, trong một cuộc phỏng vấn với Fox News, vẫn thản nhiên gọi những gì đang diễn ra tại Iran là một "cuộc xung đột" thay vì một "cuộc chiến tranh".

Đó là một sự xúc phạm trắng trợn đối với trí tuệ của công dân Mỹ và xương máu của những binh sĩ đang ở tiền tuyến. Đối với những người đang phải hứng chịu tên lửa và máy bay không người lái, đây không phải là một thuật ngữ ngoại giao; đó là sự sinh tồn. Việc chính quyền Trump từ chối gọi tên đúng bản chất của cuộc chiến này không gì khác ngoài nỗ lực né tránh Đạo luật Quyền lực Chiến tranh, nhằm duy trì quyền kiểm soát tuyệt đối mà không cần sự phê chuẩn (AUMF) từ Quốc hội.

Johnson và Thune đã rời bỏ thủ đô mà không để lại bất kỳ cơ chế giám sát nào đối với các hoạt động quân sự sắp tới tại Đảo Kharg hay các mục tiêu chiến lược khác của Iran. Họ trao cho Trump một chiếc chìa khóa vạn năng để leo thang quân sự trong khi họ thản nhiên đi săn bắn hoặc đánh golf. Đây là một sự thoái thác trách nhiệm chưa từng có trong lịch sử hiện đại của lưỡng viện Hoa Kỳ.
Bóng ma của "Cảnh sát mật" và sự rạn nứt trong nội bộ GOP

Sự thật về việc ngân sách TSA bị đóng băng trong khi ICE và Tuần tra Biên giới vẫn nhận được hàng tỷ USD là một minh chứng cho ưu tiên của triều đại Trump 2.0. Như các báo cáo đã chỉ ra, Đảng Dân chủ không phản đối việc chi trả cho nhân viên an ninh sân bay; họ phản đối việc bơm thêm tiền cho các lực lượng "Gestapo" (theo cách gọi của những người chỉ trích) – những đơn vị đang bị cáo buộc sử dụng bạo lực, tra tấn và thậm chí là đe dọa xuất hiện tại các điểm bỏ phiếu mà không cần lệnh khám xét.

Sự rạn nứt trong nội bộ Đảng Cộng hòa cũng đã bắt đầu lộ diện. Việc Thượng nghị sĩ Tom Tillis thừa nhận rằng Bộ trưởng An ninh Nội địa Mark Wayne Mullen hoàn toàn có thẩm quyền chi trả cho TSA từ lâu đã là một cú tát vào nỗ lực tuyên truyền của Nhà Trắng. Thậm chí, việc Nancy Mace – một tiếng nói MAGA khác – bị đe dọa vì rò rỉ thông tin về các chiến dịch mặt đất tiềm tàng tại Iran cho thấy một bầu không khí sợ hãi và kiểm soát đang bao trùm Capitol.
Một quốc gia bị bỏ rơi

Giờ đây, khi các hành lang của Quốc hội trống vắng, người dân Mỹ còn lại gì? Họ có một vị Tổng thống điều hành đất nước bằng các sắc lệnh hành pháp mang tính cưỡng đoạt, một nền kinh tế đang bên bờ vực suy thoái với lạm phát phi mã do giá năng lượng từ chiến tranh, và một cơ quan lập pháp đã chọn kỳ nghỉ thay vì nghĩa vụ quốc gia.

Sự "nhượng bộ" của Trump đối với TSA không phải là một chiến thắng cho công chúng. Đó là bằng chứng cho thấy sự tàn nhẫn của một chiến lược gia sẵn sàng gây tổn thương cho chính người dân của mình để đạt được mục tiêu chính trị. Washington có thể đang nghỉ ngơi, nhưng những hệ lụy từ sự hỗn loạn này sẽ còn ám ảnh nước Mỹ lâu hơn nhiều so với kỳ nghỉ hai tuần của GOP. Trump đã chứng minh rằng ông ta có thể bật tắt sự đau khổ của quốc gia chỉ bằng một ngòi bút – và đó chính là định nghĩa của một chế độ chuyên quyền hiện đại.