Tiếng rít xé toạc bầu trời của những "lợn lòi" A-10 Warthog ngoài khơi eo biển Hormuz không chỉ là một đợt diễn tập định kỳ. Đó là bản nhạc dạo đầu cho một kịch bản mà Tehran luôn khiếp sợ nhưng chưa bao giờ dám tin nó sẽ xảy ra: Một cuộc đổ bộ đánh chiếm các đảo chiến lược của Mỹ.
Trong những ngày qua, Lầu Năm Góc dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Tổng thống Donald Trump đã kích hoạt một guồng quay quân sự khổng lồ. Từ các căn cứ tại Nhật Bản đến các trung tâm điều phối ở Hoa Kỳ, hơn 7.000 binh lính, bao gồm các đơn vị tinh nhuệ nhất từ Sư đoàn Dù 82 và các đơn vị Thủy quân lục chiến (MEU), đang hội quân tại vùng Vịnh. Đây không phải là một cuộc phô trương lực lượng thông thường. Đây là sự chuẩn bị cho một "chiến dịch kết thúc cuộc chơi".
Lưỡi dao kề cổ Tehran
Tại Washington, thông điệp của Tổng thống Trump rất rõ ràng: Thời kỳ của những lời đe dọa suông đã qua. Khi Iran tìm cách phong tỏa eo biển Hormuz – mạch máu chiếm 20% lượng dầu mỏ toàn cầu – họ đã vô tình chạm vào "lằn ranh đỏ" của một vị Tổng thống vốn coi sự thịnh vượng kinh tế là ưu tiên cốt lõi.
Việc điều động tàu đổ bộ USS Tripoli và USS Boxer, cùng sự hộ tống của các tàu hỗ trợ như New Orleans và Portland, cho thấy một năng lực tác chiến đổ bộ toàn diện. Không chỉ là bộ binh, Mỹ đang đưa đến đây những chiếc F-35 có khả năng tàng hình và hỗ trợ cận chiến (CAS), biến các đảo ven bờ Iran thành những mục tiêu nằm gọn trong tầm ngắm.
Mục tiêu khả dĩ nhất hiện nay là đảo Kharg – nơi xử lý đến 90% lượng dầu thô xuất khẩu của Iran. Nếu Kharg rơi vào tay Thủy quân lục chiến Mỹ, nguồn tài chính nuôi sống lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) sẽ bị cắt đứt ngay lập tức. Các chuyên gia quân sự nhận định rằng, chỉ cần một đơn vị MEU là đủ để kiểm soát hoàn toàn hòn đảo này. Đây là một đòn đánh "điểm huyệt" mà không cần phải thực hiện một cuộc xâm lược toàn diện vào đất liền Iran – một chiến thuật vừa hiệu quả, vừa giảm thiểu rủi ro sa lầy cho chính quyền Trump.
Sự tháo chạy của Moscow và nỗi sợ hãi từ bên trong
Dấu hiệu rõ ràng nhất cho một cuộc xung đột không thể tránh khỏi không đến từ những tuyên bố của Nhà Trắng, mà từ hành động của Điện Kremlin. Việc Nga vội vã sơ tán các chuyên gia hạt nhân khỏi nhà máy điện Bushehr là một chỉ dấu địa chính trị cực kỳ quan trọng. Moscow biết rõ rằng khi Trump quyết định ra tay, không một thực thể nào ở Iran, dù là quân sự hay dân sự, có thể đảm bảo an toàn tuyệt đối.
Trong khi đó, tại Tehran, sự hoảng loạn đang được che đậy bằng những lời đe dọa rỗng tuếch. Chủ tịch Quốc hội Iran tuyên bố rằng mọi chuyển động của Mỹ đều nằm dưới sự giám sát. Thế nhưng, thực tế là các lãnh đạo hàng đầu của Iran liên tục bị ám sát hoặc rơi vào tình trạng mất năng lực điều hành đã chứng minh điều ngược lại. Khả năng giám sát của Iran chỉ là một ảo ảnh được dựng lên để trấn an dư luận trong nước.
Sự tuyệt vọng của chế độ này còn thể hiện qua các chiến dịch tuyên truyền kỳ quặc. Việc sử dụng hình ảnh AI của nhà lãnh đạo tối cao đặt cạnh Adolf Hitler cùng các trích dẫn của nhà độc tài phát xít là một sự băng hoại về tư tưởng. Tehran dường như đang cố gắng kích động chủ nghĩa dân tộc cực đoan bằng cách ví đất nước như một "người mẹ" bị xâm lược, nhưng chính họ lại là những người đang đẩy "người mẹ" đó vào lò lửa chiến tranh.
Ma trận bẫy rập và bóng ma Drone
Tuy nhiên, cuộc đổ bộ sắp tới không phải là một chuyến dạo chơi. Các báo cáo thực địa cho thấy Iran đã biến đảo Kharg và các đảo lân cận như Qeshm, Larak thành những pháo đài ngầm. Hình ảnh những binh lính IRGC với súng AK-47 và đặc biệt là sự xuất hiện của các thiết bị bay không người lái tự sát (FPV drones) trong các chiến hào là một lời cảnh báo.
Đây sẽ là lần đầu tiên trong lịch sử, Thủy quân lục chiến Mỹ phải đối mặt với chiến thuật drone quy mô lớn trong một chiến dịch chiếm đảo thực sự. Những kinh nghiệm xương máu từ chiến trường Ukraine đang được Iran học tập và áp dụng. Mỗi mỏm đá, mỗi đường hầm trên các hòn đảo này đều có thể trở thành một cái bẫy chết chóc.
Hơn nữa, vị trí địa lý của đảo Qeshm – nơi có dân cư lên đến 200.000 người – khiến việc tấn công hòn đảo này trở thành một thảm họa nhân đạo tiềm tàng. Liệu Trump có chấp nhận rủi ro thương vong cao để đổi lấy sự ổn định của dòng chảy dầu mỏ? Câu trả lời có lẽ nằm ở chiến thuật "đánh nhanh, thắng nhanh" và sử dụng ưu thế tuyệt đối về hỏa lực tầm xa để nghiền nát sự kháng cự trước khi binh lính Mỹ đặt chân lên bờ.
Canh bạc quyền lực của Donald Trump
Sự hiện diện của 7.000 quân không đủ để chiếm đóng một quốc gia 80 triệu dân, nhưng nó là quá đủ để thay đổi hoàn toàn thực tại ở eo biển Hormuz. Đây là phong cách đối ngoại điển hình của Trump: Dùng áp lực quân sự tối đa để ép đối phương vào bàn đàm phán trên thế yếu.
Iran đe dọa sẽ tấn công Bahrain và UAE nếu Mỹ "sai lầm". Nhưng với một lực lượng không quân và hải quân gần như đã bị tê liệt, những lời đe dọa này giống như tiếng kêu của một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng hơn là một kế hoạch tác chiến khả thi.
Donald Trump đang chơi một ván bài mà ở đó, ông nắm giữ những quân bài tẩy mạnh nhất. Việc kiểm soát các hòn đảo then chốt ở Hormuz không chỉ bóp nghẹt kinh tế Iran mà còn gửi một thông điệp đanh thép đến toàn thế giới: Hoa Kỳ đã trở lại với vai trò cảnh sát trưởng toàn cầu, nhưng với một phương thức lạnh lùng và quyết đoán hơn bao giờ hết.
Bóng tối đang bao trùm lên vịnh Ba Tư. Khi những chiếc vận tải cơ C-17 tiếp tục hạ cánh xuống khu vực, và những người lính dù của Sư đoàn 82 kiểm tra lại trang thiết bị lần cuối, thế giới hiểu rằng: Một trật tự mới đang được định hình bằng máu, lửa và ý chí không thể lay chuyển của người đàn ông đang ngồi trong Phòng Bầu dục.
