Tại thủ đô của Cuba, thứ âm thanh duy nhất át đi tiếng sóng biển đập vào bờ kè Malecón không phải là tiếng nhạc Salsa rộn rã thường lệ, mà là tiếng gầm rú của những chiếc trực thăng quân sự bay thấp và tiếng va đập khô khốc của những chiếc nồi không (Cacerolazo) – biểu tượng của sự tuyệt vọng tột cùng. Mười triệu dân của hòn đảo này đang sống trong một "Zero Day" (Ngày số không) thực sự: không xăng dầu, không điện, và quan trọng nhất, không còn niềm tin vào những lời hứa từ Moscow.
Trong khi thế giới đang đổ dồn sự chú ý vào các mặt trận tại Đông Âu, thì tại "sân sau" của Hoa Kỳ, một sự sụp đổ mang tính hệ thống đang diễn ra. Đây không chỉ là một cuộc khủng hoảng nhân đạo; đó là bằng chứng đanh thép nhất cho sự thay đổi trật tự thế giới dưới thời Tổng thống Donald Trump và sự bất lực đến thảm hại của Vladimir Putin trong việc duy trì các đồng minh chiến lược.
Cú siết tay của Donald Trump và sự sụp đổ của "mạch máu" Venezuela
Sự sụp đổ của Cuba không phải là một tai nạn ngẫu nhiên của lịch sử. Nó là kết quả của một chiến lược cô lập năng lượng đầy lạnh lùng và quyết đoán được Nhà Trắng thực hiện từ đầu năm 2026. Tổng thống Trump, với tư duy của một nhà đàm phán không khoan nhượng, đã "rút chốt" nguồn sống cuối cùng của hòn đảo này bằng cách đánh thẳng vào Caracas.
Trong nhiều thập kỷ, Cuba sống sót nhờ vào dòng dầu mỏ từ Venezuela. Nhưng khi chính quyền Trump áp đặt lệnh trừng phạt toàn diện và đe dọa áp thuế trực tiếp lên bất kỳ thực thể nào dám bán dầu cho Cuba, dòng máu đen ấy đã ngừng chảy. Mexico, một đối tác truyền thống, đã rút lui ngay lập tức trước tối hậu thư từ Washington. Kể từ tháng 12 năm 2025, không một tàu chở dầu lớn nào cập cảng Cuba. Khi nguồn cung diesel nhập khẩu chiếm tới 90% sản lượng điện năng bị cắt đứt, cái chết của lưới điện quốc gia chỉ còn là vấn đề thời gian.
Sự phản bội mang tên Moscow
Điều trớ trêu nhất trong bi kịch này là sự im lặng đến đáng sợ của Điện Kremlin. Vladimir Putin, người từng tuyên bố Cuba là "đối tác chiến lược không thể thay thế", giờ đây chỉ có thể gửi đi những thông điệp trống rỗng. Hai con tàu chở dầu – Anatoli Kolodkin và Seahorse – vốn được coi là "phao cứu sinh" cuối cùng, đã trở thành biểu tượng của sự thất hứa. Tàu Seahorse đã phải đổi hướng sang Trinidad và Tobago, trong khi con tàu còn lại vẫn đang lênh đênh vô định ở Đại Tây Dương dưới sự giám sát chặt chẽ của tàu khu trục USS Nitze và Lực lượng Bảo vệ Bờ biển Hoa Kỳ.
Tại sao Nga lại bỏ rơi Cuba vào thời khắc sinh tử này? Câu trả lời nằm ở sự kiệt quệ. Vũng lầy Ukraine đã hút cạn không chỉ ngân sách mà cả năng lực hậu cần của Moscow. Nga hiện tại không còn là Liên bang Xô viết của năm 1962. Putin không thể lặp lại kỳ tích của Khrushchev bằng cách đưa tên lửa đến Caribbean để mặc cả với Washington. Ngược lại, Moscow thậm chí không thể cung cấp đủ nhiên liệu bay cho các chuyến bay sơ tán công dân của chính mình khỏi Havana. Sự thật cay đắng được các nhà tuyên truyền Nga thừa nhận trên sóng truyền hình quốc gia: "Chúng ta chẳng nợ gì Cuba cả". Một tuyên bố chấm dứt kỷ nguyên ý thức hệ, thay thế bằng sự thực dụng tàn nhẫn của một cường quốc đang suy yếu.
Hào quang ảo ảnh của BRICS và sự trỗi dậy của Bắc Kinh
Cuộc khủng hoảng Cuba đã bóc trần sự rỗng tuếch của dự án BRICS mà Putin luôn quảng bá như một đối trọng với phương Tây. Cuba gia nhập BRICS như một thành viên liên kết vào tháng 1 năm 2025 với hy vọng về một sự bảo hộ kinh tế. Tuy nhiên, khi đối mặt với một sắc lệnh hành pháp duy nhất từ Washington, toàn bộ khối này đã không thể thắp sáng dù chỉ một bóng đèn tại Havana.
Trong khoảng trống địa chính trị mà Nga để lại, Trung Quốc đang lặng lẽ tiến vào. Khác với những lời hứa suông của Moscow, Bắc Kinh hành động bằng các dự án năng lượng mặt trời và hạ tầng. Tuy nhiên, đây không phải là một hành động từ thiện. Trung Quốc đang mua lại tầm ảnh hưởng tại Caribbean với cái giá rẻ mạt, biến Cuba thành một tiền đồn kinh tế và giám sát ngay sát nách Hoa Kỳ. Nhưng ngay cả sự giúp đỡ của Bắc Kinh cũng không thể ngăn cản sự sụp đổ tức thì của một hệ thống đã mục nát từ bên trong.
Bên trong bóng tối: Sự bất công và tiếng gào thét của đường phố
Khi lưới điện tắt ngấm hơn 60 giờ liên tục, ranh giới giữa sự kiên nhẫn và nổi loạn đã bị xóa nhòa. Tại Havana, sự tương phản trở nên lố bịch đến tột cùng: trong khi các bệnh viện địa phương mất điện khiến hệ thống hồi sức cấp cứu tê liệt, thì những khách sạn 5 sao dành cho khách du lịch và các nhà hoạt động cánh tả phương Tây vẫn rực rỡ ánh đèn. Sự phẫn nộ của người dân không chỉ vì bóng tối; đó là sự phẫn nộ trước một hệ thống đặc quyền đặc lợi nơi giới tinh hoa được hưởng thụ trên sự chịu đựng của đám đông.
Các cuộc biểu tình "Cacerolazo" với quy mô hơn 150 vụ trên khắp hòn đảo là minh chứng cho thấy nỗi sợ hãi đối với mật vụ và "những chiếc mũ nồi đen" (đặc nhiệm Cuba) đang dần tan biến. Khi người dân phải lựa chọn giữa việc mua thuốc men trên thị trường đen với giá cắt cổ hoặc thực phẩm ôi thiu vì không có tủ lạnh, họ không còn gì để mất.
Ba kịch bản cho một tương lai bất định
Cuba đang đứng trước ngã ba đường của lịch sử, và không có con đường nào có sự hiện diện của Nga như một nhân tố quyết định:
Sự chuyển dịch trong tuyệt vọng: Chính quyền của Chủ tịch Díaz-Canel buộc phải cải cách kinh tế theo mô hình Việt Nam hoặc Trung Quốc, nới lỏng kiểm soát chính trị để đổi lấy việc dỡ bỏ lệnh trừng phạt từ chính quyền Trump. Những tín hiệu về các cuộc đàm phán bí mật tại Washington vào giữa tháng 3 năm 2026 cho thấy kịch bản này đang được cân nhắc.
Sự sụp đổ hàng loạt và di cư: Một cuộc di cư quy mô lớn (tương tự như thời kỳ Mariel boatlift nhưng dữ dội hơn) khi người dân tháo chạy khỏi một hòn đảo không còn khả năng duy trì sự sống. Dân số Cuba đã giảm từ 11 triệu xuống còn dưới 10 triệu chỉ trong vài năm – một cuộc "tự sát nhân chủng học" chưa từng có.
Cuộc đảo chính trong cung điện: Khi các nguồn lực cạn kiệt, sự rạn nứt giữa các phe phái trong quân đội và đảng sẽ dẫn đến một sự thay đổi đột ngột. Một buổi sáng thức dậy, Havana có thể sẽ chứng kiến một bộ mặt mới, thực dụng hơn và sẵn sàng quay lưng hoàn toàn với quá khứ xã hội chủ nghĩa để sinh tồn.
Lời kết cho một ảo vọng địa chính trị
Bi kịch của Cuba vào năm 2026 là lời cảnh báo đắt giá cho bất kỳ quốc gia nào đặt cược tương lai của mình vào những liên minh dựa trên những lời hứa rỗng tuếch của một cường quốc đang suy tàn. Vladimir Putin đã thất bại trong việc bảo vệ đồng minh thân cận nhất của mình ở Tây bán cầu. Trong khi đó, Donald Trump đã chứng minh rằng sức mạnh kinh tế và các lệnh trừng phạt năng lượng có thể tạo ra những thay đổi địa chính trị mà không cần đến một phát súng.
Bóng tối bao trùm Havana tối nay không chỉ là sự thiếu hụt nhiên liệu. Đó là bóng tối của một kỷ nguyên cũ đang tan rã, để lại một hòn đảo cô độc giữa đại dương, đang run rẩy chờ đợi xem liệu bình minh tới sẽ mang theo sự tự do hay một sự lệ thuộc mới.
