Trong những ngày đầu tiên của năm 2026, khi khói lửa vẫn còn bốc lên từ các căn cứ quân sự Mỹ ở Trung Đông, một cuộc thăm dò dư luận từ Ipsos Reuters đã giáng một đòn chí mạng vào chính quyền Trump: chỉ vỏn vẹn 25-27% người Mỹ ủng hộ cuộc chiến bất hợp pháp chống lại Iran. Con số này không chỉ là một thống kê khô khan; nó là tiếng chuông báo tử cho một chiến lược địa chính trị đang sụp đổ, nơi Tổng thống đương nhiệm Donald Trump, từ dinh thự Mar-a-Lago xa xỉ, đã đẩy nước Mỹ vào một vũng lầy mà ông từng hứa sẽ tránh xa. Những tìm kiếm hàng đầu trên Google – "quyền tuyên chiến", "sự chấp thuận của Trump", "Trump có xin phép Quốc hội không?" – phản ánh nỗi hoang mang lan rộng, một dân tộc đang vật lộn với thực tế rằng lãnh đạo của họ đã khởi xướng một cuộc xung đột mà không hề có sự đồng thuận từ cơ quan lập pháp. Và giờ đây, đảng Cộng hòa, những người từng ca ngợi Trump như một vị anh hùng chống khủng bố, đang phải nuốt quả đắng từ chính "karma tức thì" mà họ đã gieo.
Hãy nhìn vào bức tranh quân sự: Trump và các phụ tá của ông kiên quyết gọi những cuộc không kích quy mô lớn là "các đòn đánh chiến lược", không phải chiến tranh. Nhưng thực tế thì sao? Các video lố bịch từ Mar-a-Lago, nơi Trump thừa nhận "đây là chiến tranh", đã mâu thuẫn trực tiếp với lời phủ nhận của các tay sai như Đại sứ Liên Hợp Quốc Mike Waltz hay Thượng nghị sĩ Markwayne Mullin. Họ lập luận rằng không có "bốt trên mặt đất" nên không phải xâm lược, nhưng điều này chỉ là trò chơi chữ rẻ tiền. Iran, dưới thời Lãnh tụ Tối cao Ali Khamenei, đã đáp trả bằng các cuộc tấn công rocket và drone, dẫn đến cái chết của hàng loạt lính Mỹ – những nạn nhân đầu tiên trong một cuộc chiến mà Lầu Năm Góc dự đoán sẽ kéo dài "nhiều tuần" với "rất nhiều thương vong". Trump, với sự thờ ơ lạnh lùng, tuyên bố "đó là chuyện bình thường trong chiến tranh", trong khi Lindsey Graham ca ngợi cái chết ở Iran là "vinh dự cao cả nhất". Đây không phải là chiến lược; đây là sự liều lĩnh, nơi mạng sống của binh lính Mỹ bị hy sinh để thỏa mãn nỗi ám ảnh cá nhân của Trump – ông ta tin rằng Ayatollah sẽ ám sát mình, nên "tôi giết hắn trước".
SỰ PHẢN BỘI CỦA QUYỀN LỰC: TỪ KHÔNG KÍCH ĐẾN CHẾ ĐỘ THAY ĐỔI?
Chuyển sang địa chính trị, cuộc chiến này đang làm lung lay vị thế của Mỹ trên bàn cờ toàn cầu. Ban đầu, Trump biện minh bằng việc ngăn chặn chương trình hạt nhân của Iran, cáo buộc họ đang phát triển vũ khí có thể vươn tới Mỹ. Nhưng các báo cáo từ chính tình báo Mỹ, được tiết lộ qua các cuộc họp kín với Quốc hội, cho thấy không có mối đe dọa "sắp xảy ra" nào. Iran chỉ phản ứng nếu bị Israel tấn công trước – một thực tế mà các cố vấn của Trump đã thừa nhận. Thế mà, từ uranium làm giàu đến thay đổi chế độ, mục tiêu cứ thay đổi như chong chóng. Trump thậm chí gợi ý mô hình Venezuela: tìm một Ayatollah "thân thiện hơn" để thay thế, mà không cần lật đổ toàn bộ hệ thống. Điều này không chỉ ngây thơ mà còn nguy hiểm, vì nó bỏ qua lịch sử: Iran không phải là Iraq hay Afghanistan, nơi Mỹ từng sa lầy hàng thập kỷ. Với hai nhóm tàu sân bay đang kẹt ở Vùng Vịnh, kho đạn dược đang cạn kiệt, Mỹ đang tự làm suy yếu trước các đối thủ lớn hơn. Nga và Trung Quốc đang theo dõi sát sao, coi đây là cơ hội để mở rộng ảnh hưởng ở Trung Đông. Putin có thể củng cố liên minh với Damascus và Baghdad, trong khi Bắc Kinh đẩy mạnh Sáng kiến Vành đai Con đường, lấp đầy khoảng trống mà Mỹ để lại.
Trong nước, đảng Cộng hòa đang rối loạn. Chủ tịch Hạ viện Mike Johnson, được mệnh danh "MAGA Mike", đang ra sức vận động để chặn nghị quyết về Quyền Chiến tranh mà các nghị sĩ Dân chủ như Adam Smith và Tim Ryan đang thúc đẩy, với sự hỗ trợ từ một số Cộng hòa như Thomas Massie. Những người này nhận ra rằng cuộc chiến không chỉ bất hợp pháp – vi phạm Điều I, Khoản 8 Hiến pháp Mỹ – mà còn phản bội lời hứa "không còn chiến tranh" của Trump trong chiến dịch 2016 và 2024. Anna Paulina Luna, với giọng điệu bí hiểm, tuyên bố "mọi thứ đang theo kế hoạch", nhưng kế hoạch nào? Không ai biết, vì Trump từ chối họp hành chính thức, chỉ đăng video trên Truth Social. Tom Cotton biện minh rằng một bài đăng 8 phút là đủ để giải thích cho dân chúng, trong khi Nancy Mace "cảm ơn" Trump vì sự hy sinh của binh lính – một lời nói khiến người ta rùng mình. Đây là sự tha hóa hoàn toàn: đảng Cộng hòa, từng tự hào là đảng của an ninh quốc gia, giờ đây đang bảo vệ một tổng thống đang đẩy đất nước vào hỗn loạn để che đậy scandal Epstein và các vấn đề cá nhân.
BÓNG MA CỦA QUÁ KHỨ: TỪ 9/11 ĐẾN MỘT THẾ HỆ MỚI CỦA SỰ DỐI TRÁ
Nhìn rộng hơn, cuộc chiến này gợi nhớ bóng ma 9/11, khi Mỹ lao vào các cuộc phiêu lưu quân sự với lý do "ngăn chặn khủng bố". Trump khai thác điều đó, cáo buộc Iran đã giết "hàng nghìn người Mỹ" trong 47 năm, nhưng thực tế là gì? Chế độ Tehran chắc chắn là nhà tài trợ khủng bố hàng đầu, hỗ trợ Hezbollah và Houthis, nhưng các cuộc tấn công gần đây – như cái chết của ba lính Mỹ – là hậu quả trực tiếp của hành động Mỹ, không phải nguyên nhân. Các nghị sĩ Dân chủ như Mark Warner chỉ trích đây là "chiến tranh tự chọn", không có mối đe dọa cấp bách. Tim Ryan, một cựu binh, phẫn nộ vì Trump không có kế hoạch rõ ràng, để mặc binh lính "trả giá" trong một cuộc chiến nửa vời. Adam Smith, thành viên cấp cao Ủy ban Tình báo Hạ viện, gọi đây là cách tiếp cận "kiêu ngạo nhất, vi hiến nhất" trong lịch sử tổng thống Mỹ – một lời cáo buộc nặng nề, đặc biệt khi Trump bỏ qua cả Quốc hội lẫn Lầu Năm Góc.
Geopolitically, tác động lan tỏa đang diễn ra. Israel, đồng minh then chốt, có thể hưởng lợi ngắn hạn từ việc loại bỏ Khamenei, nhưng nguy cơ leo thang với Hezbollah ở Lebanon có thể kéo theo một mặt trận mới. Châu Âu, vốn phụ thuộc vào dầu mỏ Vùng Vịnh, đang lo ngại về giá năng lượng tăng vọt và dòng người tị nạn. Trump thậm chí đùa cợt về việc xâm lược Cuba tiếp theo – một ý tưởng điên rồ, chứng tỏ ông đang chán Iran và tìm mục tiêu mới để phân tán dư luận. Trong khi đó, Lầu Năm Góc hạn chế thông tin với báo chí, tạo ra một khoảng trống mà truyền thông như Brian Stelter lấp đầy bằng dữ liệu Google Trends: dân Mỹ đang tìm kiếm "lời giải thích từ tổng thống", nhưng chỉ nhận được sự im lặng.
CUỘC KHỦNG HOẢNG DƯ LUẬN: TỪ SỰ HOANG MANG ĐẾN SỰ NỔI LOẠN
Dư luận Mỹ đang sôi sục. Cuộc thăm dò CBS cho thấy 74% tin rằng Trump cần sự phê chuẩn của Quốc hội – một con số mà đảng Cộng hòa không thể bỏ qua. Tucker Carlson, từng là đồng minh, gọi quyết định này là "ghê tởm và xấu xa", phản ánh sự rạn nứt trong phe MAGA. Ở Arkansas, Tom Cotton tuyên bố gặp "hàng trăm Cộng hòa ủng hộ vô điều kiện", nhưng đó chỉ là ảo tưởng; thực tế, dân chúng đang mệt mỏi với các cuộc chiến vô tận. Đảng Dân chủ, dù chia rẽ, đang đoàn kết quanh nghị quyết Quyền Chiến tranh, buộc một cuộc bỏ phiếu có thể làm lộ rõ sự yếu kém của Trump.
Về mặt quân sự, rủi ro đang chồng chất. Với kho đạn cạn kiệt và hai tàu sân bay bị kẹt, Mỹ dễ bị tổn thương trước các mối đe dọa từ Trung Quốc ở Biển Đông hay Nga ở Ukraine. Tướng Mark Milley (dù đã nghỉ) từng cảnh báo về các chiến dịch kéo dài, và giờ đây, các nguồn tin từ Lầu Năm Góc xác nhận không có dấu hiệu Iran tấn công trước. Đây là sự lặp lại của Iraq 2003: lời dối trá về vũ khí hủy diệt hàng loạt dẫn đến thảm họa.
HƯỚNG TỚI MỘT TƯƠNG LAI BẤT ĐỊNH: AI SẼ TRẢ GIÁ?
Khi khói tan, câu hỏi lớn nhất vẫn treo lơ lửng: Ai sẽ xây dựng lại Iran? Lindsey Graham tuyên bố "chúng ta không sở hữu việc tái thiết", để mặc cho người Iran – một lập trường vô trách nhiệm, có thể dẫn đến sự trỗi dậy của các nhóm cực đoan mới. Trump, với sự kiêu ngạo quen thuộc, đang chuẩn bị cho "nhiều cái chết hơn", nhưng công chúng Mỹ không còn kiên nhẫn. Cuộc chiến này không chỉ là thất bại quân sự; nó là minh chứng cho sự suy đồi của hệ thống chính trị, nơi một tổng thống sử dụng quyền lực để che đậy paranoia cá nhân.
Trong bối cảnh 2026, với Trump vẫn nắm quyền, đảng Cộng hòa phải đối mặt với karma: họ đã trao cho ông ta quyền lực vô hạn, và giờ phải gánh chịu hậu quả. Dân Mỹ, qua Google và thăm dò, đang đòi hỏi trách nhiệm. Liệu Trump có đối mặt với Quốc hội, hay tiếp tục trốn tránh ở Mar-a-Lago? Thời gian sẽ trả lời, nhưng thiệt hại đã quá lớn – và có thể không thể đảo ngược.
