The unthinkable has transpired: máu Mỹ đổ trên đất Kuwait, sáu chiến binh Hoa Kỳ đã ngã xuống dưới làn đạn và mảnh vỡ từ đòn phản công của Iran, trong khi ba chiếc F-15 Strike Eagle bị bắn hạ chính bởi hỏa lực đồng minh trên bầu trời thân thiện. Đây không còn là những cuộc đụng độ biên giới lẻ tẻ nữa – đây là cuộc chiến toàn diện, nơi các căn cứ Mỹ ở Trung Đông biến thành mục tiêu trực tiếp, đại sứ quán bị drone tấn công, và dòng chảy địa chính trị bị đảo lộn bởi quyết định táo bạo của Tổng thống Donald Trump.
Vào sáng sớm ngày 1 tháng 3 năm 2026, chỉ vài giờ sau khi Operation Epic Fury – tên gọi chính thức của liên minh Mỹ-Israel – mở màn bằng hàng trăm cuộc không kích nhằm vào Tehran và các cơ sở hạt nhân, tên lửa, Iran đáp trả bằng cơn mưa tên lửa đạn đạo và drone. Không có còi báo động, không có cảnh báo kịp thời: các binh sĩ Mỹ tại căn cứ ở Kuwait không kịp chạy vào boongke kiên cố. Kết quả là phần lớn thương vong tập trung vào đợt tấn công đầu tiên. U.S. Central Command xác nhận sáu người thiệt mạng, con số có thể còn tăng khi đội cứu hộ vẫn đang lùng sục đống đổ nát. Kuwait trở thành tâm điểm bi kịch: không chỉ căn cứ bị trúng đòn trực tiếp, mà còn xảy ra vụ bắn nhầm chết người – ba chiếc F-15 bị hệ thống phòng không đồng minh bắn rơi. Các phi công may mắn nhảy dù an toàn, được dân Kuwait cứu hộ giữa sa mạc, nhưng hình ảnh họ bị nhầm là phi công Iran và suýt bị đối xử thô bạo đã khắc họa rõ sự hỗn loạn.
Bahrain, nơi đặt trụ sở Hạm đội 5 của Hải quân Mỹ, chịu đựng liên tục từ ngày 28 tháng 2. Hình ảnh vệ tinh từ The New York Times cho thấy các tòa nhà lớn bị phá hủy, bao gồm hai trạm liên lạc vệ tinh. Iran nhắm chính xác vào radar và cơ sở hạ tầng, dù phần lớn nhân sự đã được sơ tán trước. Erbil ở Iraq thì chứng kiến vụ nổ thứ cấp kinh hoàng – có lẽ là kho đạn bị trúng drone – lửa cháy suốt đêm. Các proxy của Iran tại Iraq cũng tham gia, biến mặt trận thành hỗn hợp giữa tên lửa chính quy và tấn công du kích.
Chiến thuật của Iran lộ rõ tính toán lạnh lùng: họ không chỉ tấn công trực tiếp mà còn khai thác điểm yếu kinh tế của hệ thống phòng thủ. Bloomberg đưa tin một số quốc gia Trung Đông đang cạn kiệt tên lửa đánh chặn. Mỗi lần bắn hạ một drone giá rẻ của Iran có thể tốn hàng trăm nghìn đô la – một cuộc chiến tiêu hao mà Tehran đang thắng thế về mặt số học. Mỹ và Israel vì thế chuyển hướng sang “bắn cung thủ thay vì bắn tên”: không kích liên tục vào bệ phóng, silo tên lửa, kho drone. Nhưng hiệu quả vẫn còn hạn chế – Iran vẫn duy trì nhịp độ tấn công, dù lãnh đạo tối cao Ayatollah Ali Khamenei đã bị tiêu diệt trong đợt mở màn.
Và rồi, ngọn lửa lan sang lĩnh vực ngoại giao. Đại sứ quán Mỹ ở Riyadh, Ả Rập Xê Út, bị drone tấn công trực tiếp chỉ cách đây vài giờ – tòa nhà bị hư hại nghiêm trọng, hệ thống liên lạc tê liệt, dù nhân viên đã được rút trước. Tổng thống Trump đáp lại bằng lời lẽ đanh thép: “Chúng ta sẽ trả đũa, và mọi người sẽ sớm biết đó là gì.” Lời tuyên bố này không phải hăm dọa suông – dưới thời Trump đương nhiệm, Washington không ngần ngại leo thang. Karachi, Pakistan – dù không nằm trong Trung Đông – lại trở thành điểm nóng chết chóc nhất ngoài Iran: đám đông Shia biểu tình giận dữ sau cái chết của Lãnh tụ Tối cao đã cố xông vào Lãnh sự quán Mỹ. Lực lượng an ninh Pakistan nổ súng, ít nhất 12 người thiệt mạng, hàng chục bị thương. Pakistan giờ đứng thứ hai về số tử vong trong cuộc chiến này, dù không tham chiến trực tiếp. Tình hình tương tự đang diễn ra ở Iraq, Lebanon – các đại sứ quán Mỹ giảm tối thiểu nhân sự, nhiều nơi đã sơ tán hoàn toàn.
Sự mong manh của liên minh vùng Vịnh đang phơi bày rõ nét. Các quốc gia Ả Rập từng đón nhận sự hiện diện quân sự Mỹ như lá chắn nay phải đối mặt với thực tế: Iran coi mọi căn cứ Mỹ trên lãnh thổ họ là mục tiêu hợp pháp. Bahrain, Kuwait, Qatar, UAE – tất cả đều bị trúng đòn. Không phận bị đóng cửa, sân bay dân sự tê liệt, giá dầu tăng vọt. Trump đã cảnh báo Tehran rằng “sóng lớn nhất chưa đến,” ám chỉ các đợt không kích tiếp theo có thể nhắm vào hải quân Iran hoặc thậm chí mở rộng quy mô. Nhưng rủi ro lan tỏa là không thể phủ nhận: Hezbollah từ Lebanon đã nhập cuộc, tấn công đồng thời với Iran; các proxy ở Iraq, Yemen tiếp tục quấy rối. Nếu Iran phong tỏa Eo biển Hormuz – như họ đe dọa – nền kinh tế toàn cầu sẽ rung chuyển.
Từ góc nhìn quân sự, đây là bài học khắc nghiệt về phòng thủ tầng lớp. Hệ thống Patriot, THAAD đã chứng minh hiệu quả ở mức độ nào đó, nhưng không thể chống đỡ vô hạn trước số lượng drone và tên lửa giá rẻ. Mỹ đang phải cân nhắc giữa việc bảo vệ căn cứ và tấn công phủ đầu – logic “bắn cung thủ” là đúng, nhưng đòi hỏi độ chính xác tình báo cao chưa từng có. Vụ bắn nhầm F-15 ở Kuwait cho thấy nguy cơ “friendly fire” trong môi trường đa tầng phòng không hỗn loạn.
Địa chính trị thì còn phức tạp hơn. Trump, với phong cách “America First” nhưng giờ đang dẫn dắt liên minh chống Iran, phải đối mặt với câu hỏi: liệu Mỹ có sẵn sàng cho một cuộc chiến kéo dài hàng tháng? Ông từng tuyên bố không cần “boots on the ground,” nhưng cái chết của sáu binh sĩ và đòn tấn công đại sứ quán có thể thay đổi tính toán. Iran, dù mất lãnh đạo tối cao, vẫn duy trì khả năng phản công nhờ cấu trúc phân tán của IRGC. Việc tiêu diệt Khamenei có thể kích hoạt nội chiến hoặc củng cố phe cứng rắn – thời gian sẽ trả lời.
Cuộc chiến này không chỉ là về hạt nhân hay tên lửa – nó là về quyền lực khu vực, về việc ai định hình trật tự Trung Đông sau bốn thập kỷ đối đầu. Mỹ dưới thời Trump đang chọn con đường đối đầu trực diện, chấp nhận rủi ro để ngăn chặn Iran trở thành cường quốc hạt nhân. Nhưng cái giá đang hiện hữu: máu đổ, căn cứ cháy, đại sứ quán bị bao vây. Và nếu không có lối thoát ngoại giao nhanh chóng, vùng Vịnh có thể chìm trong lửa khói lâu dài hơn bất kỳ ai dự đoán.
