Morgan Freeman Gọi Trump Là “Tội Phạm 34 Tội Danh” Dẫn Dắt Mỹ Xuống Hố Phân

Morgan Freeman Gọi Trump Là “Tội Phạm 34 Tội Danh” Dẫn Dắt Mỹ Xuống Hố Phân

Morgan Freeman không kìm nén: “Một tội phạm 34 tội danh đang dẫn chúng ta xuống hố phân”.



Khi giọng nói trầm ấm, từng được hàng triệu người tin cậy như lời của Chúa trong Bruce Almighty, nay vang lên đầy phẫn nộ trên sóng truyền hình quốc gia, cả nước Mỹ chợt im lặng một nhịp. Morgan Freeman, biểu tượng sống của Hollywood, không còn giữ im lặng nữa. Trong cuộc phỏng vấn với Lawrence O'Donnell trên MS NOW, ông đã thẳng thừng gọi Donald Trump – Tổng thống đương nhiệm – là kẻ đang “dẫn dắt chúng ta xuống một cái hố phân” (leading us down a shithole), và đặt câu hỏi không thể gay gắt hơn: Làm sao một kẻ phạm 34 tội danh trọng tội lại có thể ngồi vào Phòng Bầu dục?

Câu nói ấy không phải lời buông thả cảm tính của một nghệ sĩ già nua. Nó là tiếng nổ vang vọng từ một vết nứt đã tồn tại từ lâu trong lòng nước Mỹ: sự bất bình sâu sắc trước hiện thực rằng Hiến pháp không cấm một tội phạm bị kết án làm tổng thống, và cử tri đã hai lần chọn Trump bất chấp bản án hình sự từ vụ chi tiền bịt miệng năm 2024. Freeman, với giọng điệu vừa sửng sốt vừa phẫn uất, lặp lại “convicted” như một nhát búa đập vào nền tảng đạo đức công cộng: “Convicted! 34 felonious counts of wrongdoing... How do you do that? It just doesn’t make sense to me.”

Sự bùng nổ của Freeman xảy ra đúng thời điểm nhạy cảm nhất. Chỉ vài ngày trước bài phát biểu Tình trạng Liên bang (State of the Union), các cuộc thăm dò từ chính Fox News – kênh truyền thông thân cận nhất với Trump – cho thấy tỷ lệ ủng hộ tổng thống chỉ dừng ở mức 44%, với sự bất mãn kinh tế lan rộng. 59% người Mỹ không tán thành cách Trump xử lý nền kinh tế, 65% cho rằng ông lạm dụng quyền lực, và 62% tin rằng ông đang lợi dụng chức vụ để làm giàu cá nhân. Chỉ số PPI mới nhất nóng hơn dự báo, lạm phát sản xuất tăng vọt 3.6% so với năm trước – mức cao nhất kể từ tháng 3/2025 – khiến thị trường chứng khoán lao dốc, Dow giảm hơn 500 điểm. Người dân đang cảm nhận rõ ràng nỗi đau: giá cả leo thang, niềm tin tiêu dùng sụt giảm, và lời hứa “làm nước Mỹ vĩ đại trở lại” giờ đây nghe như một trò đùa cay đắng.

Freeman không nói một mình. Ông chỉ đặt tên cho điều mà hàng triệu người đang thì thầm: sự bất lực trước một hệ thống cho phép kẻ bị kết án vẫn nắm quyền lực tối thượng. Bản án 34 tội danh giả mạo hồ sơ kinh doanh không chỉ là vết nhơ pháp lý; nó trở thành biểu tượng cho sự xói mòn niềm tin vào các định chế. Khi Trump bước vào nhiệm kỳ thứ hai, nhiều người hy vọng ông sẽ tập trung vào nội tại, tránh “những cuộc chiến vô nghĩa”. Nhưng thực tế lại ngược lại. Các cuộc không kích phối hợp với Israel nhắm vào Iran đã giết chết Lãnh tụ Tối cao Ayatollah Ali Khamenei, đẩy Trung Đông vào vòng xoáy báo thù và bất ổn. Venezuela bị tấn công, thủ đô Caracas bị ném bom, Tổng thống Maduro bị bắt cóc – những hành động quân sự táo bạo mà không có chiến lược hậu thuẫn rõ ràng. Trump tuyên bố xung đột với Iran có thể kéo dài bốn tuần, nhưng các nghị sĩ Quốc hội công khai thừa nhận: Nhà Trắng không có kế hoạch dài hạn nào ngoài hy vọng dân chúng Iran tự nổi dậy.

Những động thái quân sự này không chỉ làm lung lay liên minh truyền thống mà còn làm sâu sắc thêm sự chia rẽ nội bộ. Trong khi phe MAGA hoan hô “sức mạnh Mỹ”, các cuộc thăm dò cho thấy cử tri độc lập quay lưng với tốc độ chóng mặt: tỷ lệ ủng hộ Trump trong nhóm này âm tới 40 điểm. Ngay cả trên Fox News, các bình luận viên buộc phải thừa nhận “người dân đang cảm nhận nỗi đau kinh tế”. Lạm phát dai dẳng, thuế quan gây rối loạn chuỗi cung ứng, và chính sách đối ngoại hung hăng đang biến lời hứa “hòa bình qua sức mạnh” thành một cuộc đánh cược nguy hiểm với tương lai quốc gia.

Freeman, khi nói về thế hệ trẻ và kêu gọi họ đi bầu, không chỉ dừng ở chỉ trích cá nhân. Ông đang khơi dậy một truyền thống lâu đời: vai trò của nghệ sĩ trong việc định hình dư luận công dân. Từ Muhammad Ali từ chối nhập ngũ vì phản đối chiến tranh Việt Nam, đến John Carlos và Tommie Smith giơ nắm đấm đen tại Thế vận hội Mexico 1968, lịch sử Mỹ đầy những khoảnh khắc mà tiếng nói từ ngoài chính trường đã thay đổi nhận thức tập thể. Những người từng bị chỉ trích gay gắt vì “không nên xen vào chính trị” cuối cùng lại được công nhận là tiên phong. Colin Kaepernick hôm nay bị một bộ phận xã hội ruồng bỏ, nhưng tương lai có thể sẽ nhìn ông khác đi – giống như cách chúng ta giờ đây tôn vinh Ali.

Việc phe bảo thủ vội vã bảo vệ Trump bằng lập luận “diễn viên thì cứ diễn phim đi” lộ rõ sự đạo đức giả. Họ sẵn sàng chia sẻ ý kiến từ Kid Rock hay Jon Voight, nhưng lại bảo Freeman “im lặng” chỉ vì ông không ủng hộ Trump. Đó không phải tranh luận về chuyên môn; đó là nỗ lực triệt tiêu tiếng nói bất đồng. Nhưng Freeman không cô đơn. Sự phẫn nộ của ông hòa quyện với dòng chảy bất mãn rộng lớn: từ những người lao động bị thuế quan làm tổn thương, đến các doanh nghiệp nhỏ chật vật với lạm phát, đến những bậc phụ huynh lo lắng về tương lai con cái trong một đất nước ngày càng phân cực.

Câu hỏi lớn hơn mà Freeman đặt ra không chỉ là về Trump, mà về chính nước Mỹ: Liệu Hiến pháp có đủ sức bảo vệ nền dân chủ khi chính nó cho phép một tội phạm bị kết án nắm quyền hành pháp tối cao? Liệu cử tri có còn tin vào hệ thống khi kết quả bầu cử hai lần liên tiếp dường như thách thức logic thông thường? Và quan trọng nhất: ai sẽ dừng lại vòng xoáy này – từ kinh tế suy thoái, quân sự phiêu lưu, đến sự xói mòn niềm tin công chúng?

Freeman kết thúc bằng lời kêu gọi hành động: thế hệ trẻ phải bỏ phiếu. Đó không phải lời sáo rỗng. Trong bối cảnh midterm 2026 đang tới gần, với Trump đối mặt nguy cơ mất đa số ở Quốc hội, tiếng nói của những biểu tượng văn hóa như Freeman có thể trở thành chất xúc tác. Không phải vì họ là “Hollywood elite”, mà vì họ nói lên điều mà hàng triệu người đang cảm nhận: nước Mỹ đang trượt dài, và thời gian để đảo ngược không còn nhiều.

Khi giọng nói ấy vang vọng – giọng nói từng kể chuyện về hy vọng, về công lý, về sức mạnh của con người – giờ đây nó kể một câu chuyện khác: câu chuyện về sự thất bại của lãnh đạo, và lời cảnh tỉnh rằng dân chủ không tự bảo vệ chính mình. Nó đòi hỏi hành động. Và nếu không hành động, cái hố mà Freeman nói đến sẽ ngày càng sâu hơn.