Trong những hành lang quyền lực tại Cánh Tây, người ta không còn nói về các lệnh trừng phạt kinh tế hay những nghị quyết không ràng buộc của Liên Hợp Quốc. Thay vào đó, ngôn ngữ thống trị hiện nay là số lượng mục tiêu bị tiêu diệt và tải trọng bom của những "pháo đài bay" B-52 Stratofortress. Ngày thứ 27 của chiến dịch không kích vào Iran không chỉ là một cột mốc quân sự; nó là lời khẳng định đanh thép về một nước Mỹ dưới thời Donald Trump: Một cường quốc không còn kiên nhẫn với các cuộc đối đầu tiêu hao, mà thay vào đó là sự hủy diệt có hệ thống để cưỡng ép hòa bình.
Những bóng ma từ quá khứ và cơn ác mộng hiện tại
B-52, một biểu tượng của Chiến tranh Lạnh đã tồn tại gần tám thập kỷ, lẽ ra phải nằm trong bảo tàng. Nhưng dưới mệnh lệnh từ Tổng tư lệnh Trump, chúng đã trở thành hiện thân của sự phán xét. Khi mỗi chiếc B-52 cất cánh từ các căn cứ Al Udeid hay RAF Fairford, chúng mang theo 31 tấn thuốc nổ cùng một thông điệp chính trị không thể nhầm lẫn: Khoảng cách địa lý đã bị xóa sổ.
Sự khác biệt của giai đoạn này so với bất kỳ cuộc xung đột nào trước đây nằm ở sự kết hợp tàn nhẫn giữa hỏa lực thô bạo và công nghệ chính xác. Mỹ không chỉ ném bom; họ đang thực hiện một cuộc phẫu thuật cắt bỏ toàn bộ năng lực kháng cự của Tehran. Bằng cách sử dụng tên lửa hành trình JASSM để làm mù các hệ thống phòng không từ ngoài tầm bắn, và sau đó đưa B-52 vào để dứt điểm bằng bom dẫn đường JDAM, không quân Mỹ đã biến bầu trời Iran thành một vùng sân chơi riêng biệt. 10.000 mục tiêu đã bị xóa sổ. Con số này không chỉ là thống kê; đó là sự sụp đổ của một cấu trúc quân sự từng được coi là đáng gờm nhất khu vực.
"Chúng ta đàm phán bằng bom"
Tại Mar-a-Lago, Tổng thống Trump đã không ngần ngại tuyên bố: "Tehran đang tìm cách đạt được một thỏa thuận". Đây là phong cách ngoại giao đặc trưng của ông – đưa đối phương đến bờ vực của sự diệt vong trước khi mở ra một lối thoát hẹp. Đề xuất ngừng bắn 15 điểm của Mỹ không phải là một văn bản thương lượng; nó là một tối hậu thư. Từ việc nới lỏng trừng phạt để đổi lấy việc giải giáp hạt nhân, cho đến yêu cầu bảo vệ tuyệt đối eo biển Hormuz, Washington đang thiết lập một trật tự mới bằng sức mạnh cơ bắp.
Câu nói "Chúng ta đàm phán bằng bom" của ông Trump có thể khiến giới học giả cánh tả kinh ngạc, nhưng trên thực địa, đó là một thực tế lạnh lùng. Khi các chỉ huy hải quân cấp cao của Iran bị loại bỏ một cách có hệ thống – bao gồm cả những nhân vật chủ chốt lên kế hoạch phong tỏa eo biển Hormuz – năng lực răn đe của Tehran chỉ còn là những lời tuyên bố rỗng tuếch trên sóng truyền hình quốc gia. Việc Iran tuyên bố bắn hạ một chiếc F/A-18 nhưng không thể đưa ra bằng chứng chỉ càng làm sâu sắc thêm sự bất lực của họ trước một cỗ máy chiến tranh đang vận hành ở mức hiệu suất tối đa.
Thế gọng kìm đa tầng: Từ tầng mây đến lòng biển
Chiến dịch hiện tại của Mỹ không chỉ dừng lại ở những vụ nổ từ trên không. Sự xuất hiện của các đơn vị viễn trinh như Thủy quân lục chiến và Sư đoàn Dù 82 tại Iraq cho thấy một kịch bản đáng sợ hơn đối với Tehran: Sự chuyển dịch sang tác chiến mặt đất. B-52 hiện đang đóng vai trò "dọn đường", tiêu diệt các điểm trọng yếu để chuẩn bị cho một cuộc đổ bộ nếu cần thiết.
Tuy nhiên, bước tiến đột phá nhất lại nằm ở dưới mặt nước. Hệ thống Lamprey của Lockheed Martin – những sát thủ không người lái dưới nước – đang phong tỏa mọi nỗ lực của Iran nhằm sử dụng các loại drone cảm tử hoặc tàu cao tốc để quấy rối dòng chảy năng lượng toàn cầu. Khi bầu trời bị kiểm soát bởi B-52 và A-10 Warthog, và lòng biển bị thống trị bởi công nghệ Lamprey, lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) thấy mình bị vây hãm trong một "chiếc hộp chết chóc" đa chiều.
Mọi nỗ lực ngụy trang drone trong rừng hay nhà kho đều trở nên vô ích trước năng lực trinh sát toàn diện của Mỹ. Khi các mục tiêu bị phá hủy chạm ngưỡng 15.000 trong những tuần tới, câu hỏi không còn là liệu Iran có thể thắng hay không, mà là liệu họ có thể tồn tại dưới hình hài hiện tại sau khi cơn bão này đi qua.
Một NATO rạn nứt và một Israel quyết đoán
Trong khi Mỹ đơn phương đẩy mạnh cường độ, ông Trump không quên chỉ trích các đồng minh NATO vì sự thiếu hỗ trợ. Đây là một phần trong chiến lược "Nước Mỹ trên hết", nơi Washington sẵn sàng hành động đơn phương để bảo vệ lợi ích cốt yếu mà không cần sự đồng thuận rườm rà từ Brussels. Ngược lại, sự phối hợp ngầm nhưng hiệu quả với Israel – minh chứng bằng việc loại bỏ chỉ huy hải quân Iran – cho thấy một trục quyền lực mới đang định hình lại Trung Đông.
Israel không cần những lời hoa mỹ; họ cần một Iran không có khả năng đe dọa. Và dưới sự bảo trợ của chính quyền Trump hiện tại, Tel Aviv đang có được sự tự do hành động chưa từng có để triệt hạ các lực lượng ủy nhiệm từ Iraq đến Lebanon.
Điểm nghẽn Hormuz và rủi ro của sự tuyệt vọng
Eo biển Hormuz vẫn là quân bài cuối cùng của Tehran. Mối đe dọa đóng cửa tuyến đường này bằng drone dưới nước là một hành động tuyệt vọng. Nhưng đó là một canh bạc nguy hiểm. Phản ứng của Washington đối với bất kỳ nỗ lực phong tỏa nào sẽ không còn là các cuộc tuần tra bảo vệ; đó sẽ là một chiến dịch ném bom diện rộng dọc bờ biển Iran để san phẳng mọi cơ sở hậu cần trong vòng vài giờ.
Cục diện hiện tại đã được định đoạt bởi sự chênh lệch quá lớn về công nghệ và ý chí chính trị. Iran đang đối mặt với một đối thủ không sợ leo thang, một Tổng thống coi sức mạnh quân sự là công cụ tối ưu để đạt được mục đích kinh tế và địa chính trị.
Kết luận từ những đống đổ nát
Trận chiến lần này không giống như Iraq năm 2003 hay Afghanistan năm 2001. Đây là một kiểu chiến tranh mới: Hủy diệt từ xa, áp chế đa tầng và cưỡng ép ngoại giao từ vị thế sức mạnh tuyệt đối. B-52, với âm hưởng gầm rú của nó trên bầu trời, đang viết lại luật chơi cho thế kỷ 21.
Tại Tehran, thời gian đang cạn dần. Những yêu cầu bồi thường hay bảo đảm an ninh của họ giờ đây nghe giống như những lời than vãn hơn là điều kiện đàm phán. Khi không gian lựa chọn bị siết chặt bởi những đường bay của B-52 và những ngư lôi của Lamprey, Iran buộc phải đối mặt với thực tế cay đắng: Trong thế giới của Donald Trump, hoặc là bạn ngồi vào bàn đàm phán theo điều kiện của Mỹ, hoặc là bạn sẽ bị xóa sổ khỏi bản đồ quyền lực khu vực.
Cơn cuồng nộ thứ 27 chỉ là sự bắt đầu. Mỹ đã sẵn sàng cho giai đoạn 15.000 mục tiêu, và lần này, họ không có ý định dừng lại cho đến khi đối phương hoàn toàn tê liệt.
