Khi những tiếng nổ đầu tiên vang lên giữa đêm khuya thứ Bảy, bầu trời thủ đô Iran không còn là bầu trời nữa. Nó trở thành một tấm màn lửa đỏ rực, nơi những cột khói đen đặc quấn lấy nhau như những con rắn khổng lồ đang siết chặt lấy thành phố. Hàng trăm mục tiêu quân sự, công nghệ cao và hạ tầng then chốt của chế độ Tehran bị càn quét trong một chiến dịch phối hợp chưa từng có giữa không quân Mỹ và Israel. Operation Epic Fury – cái tên mà Washington đặt cho chiến dịch này – đã bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, nơi không còn chỗ cho do dự hay nửa vời. Tổng thống Donald Trump, với tư cách Tổng thống đương nhiệm, đã ra lệnh tiến hành những đòn đánh quyết định, biến lời cảnh báo thành hiện thực sắt máu trên chiến trường Trung Đông.
Những nhân chứng tại Tehran mô tả cảnh tượng như tận thế. Từ khu Hakimiya rung chuyển bởi loạt nổ liên hồi từ nửa đêm đến một giờ sáng, đến tòa nhà chính phủ ở khu vực Tajrish bị san phẳng lúc 1:10 sáng. Lavisan chìm trong tia chớp sáng rực và sóng xung kích. Đường Simon Bolivar rung chuyển lúc hai giờ sáng. Trung tâm nghiên cứu vệ tinh tại Đại học Khoa học và Công nghệ bị đánh trúng nặng nề lúc ba giờ sáng, với những tòa nhà xung quanh đổ sụp như domino. Không dừng lại ở thủ đô, Isfahan chứng kiến vụ nổ lớn tại kho pháo binh lúc 1:35 sáng. Borujerd ở Lorestan bị tên lửa găm thẳng lúc bốn giờ sáng. Kahin Villa và các khu vực lân cận khác lần lượt rơi vào hỗn loạn. Đây không phải là những cuộc không kích ngẫu nhiên. Đây là một chiến lược được tính toán lạnh lùng, nhằm vô hiệu hóa khả năng phản ứng và tái thiết của Iran trong thời gian dài.
Israel, với hơn 50 chiến đấu cơ tham gia, đã đẩy mạnh đòn đánh sâu vào chuỗi sản xuất hạt nhân của Tehran. Hai cơ sở then chốt bị nhắm tới: nhà máy khai thác urani – mắt xích đầu tiên trong chuỗi vũ khí nguyên tử – và cơ sở sản xuất nước nặng tại Arak, nơi đã từng bị đánh trước đó nhưng Iran cố gắng tái thiết. Không quân Israel không chỉ dừng ở mục tiêu chiến thuật. Họ nhắm thẳng vào hơn 100 cơ sở sản xuất tên lửa đạn đạo, hệ thống phòng không, kho hỏa tiễn và các nhà máy công nghiệp quốc phòng. Tại Lebanon, hơn 170 mục tiêu của Hezbollah bị san phẳng, với hơn 800 phần tử bị loại khỏi vòng chiến. Lữ đoàn Golani trên bộ đã phá hủy hơn 100 cơ sở hạ tầng quân sự, thu giữ vũ khí chống tăng, mìn và triệt hạ các đơn vị đang chuẩn bị phóng rocket trong thời gian thực. Chiến lược của Jerusalem rõ ràng: không chỉ phòng thủ, mà phải phá vỡ hoàn toàn năng lực tái tạo sức mạnh của “Trục Kháng chiến”.
Trên mặt biển, hải quân Mỹ mở ra một chương mới trong lịch sử chiến tranh hiện đại. Những chiếc GARC – tàu không người lái tự hành cao tốc dài khoảng năm mét – đã được triển khai quy mô lớn tại eo biển Hormuz. Chúng đã tích lũy hơn 450 giờ tuần tra và vượt hơn 2.200 hải lý trong điều kiện thực chiến. Không chỉ giám sát, những “chiến binh robot” này có thể lao thẳng vào các xuồng cao tốc vũ trang của Iran, biến chiến thuật bất đối xứng mà Tehran từng tự hào thành trò cười. Iran từng dùng drone và tên lửa để kiểm soát eo biển, đe dọa tuyến vận tải dầu mỏ toàn cầu. Giờ đây, Washington đáp trả bằng chính công nghệ tương tự nhưng vượt trội về quy mô, độ chính xác và khả năng phối hợp. Chi phí thấp, rủi ro cho thủy thủ Mỹ bằng không – đây là lời đáp trả sắc lạnh cho chiến lược “biển đỏ máu” mà Iran theo đuổi suốt nhiều năm. Eo biển Hormuz, yết hầu năng lượng thế giới, đang dần rơi vào tầm kiểm soát của liên minh Mỹ-Israel.
Trong khi đó, lực lượng Houthi tại Yemen chính thức bước vào cuộc chiến. Người phát ngôn Yahya Saria tuyên bố bắt đầu hành động quân sự toàn diện chống Israel, sử dụng tên lửa đạn đạo tầm xa tấn công các cơ sở quân sự quan trọng. Đây là lần đầu Houthi tham gia trực tiếp vào xung đột Iran-Israel 2026, mở ra mặt trận mới tại Biển Đỏ và Nam Yemen. Họ cam kết duy trì cường độ cao cho đến khi đạt được mục tiêu chính trị: chấm dứt “hành động gây hấn” trên tất cả các mặt trận. Động thái này không chỉ kéo dài phạm vi xung đột mà còn buộc Israel phải phân tán nguồn lực, đồng thời đe dọa tuyến hàng hải quốc tế qua Bab el-Mandeb. Trục kháng chiến mà Iran dày công xây dựng giờ đây đang hoạt động đồng bộ, nhưng cũng lộ rõ điểm yếu: thiếu sự phối hợp chiến lược và khả năng chịu đựng đòn phản công.
Khi nhìn sâu vào chiến lược của Tổng thống Trump, người ta thấy rõ một bức tranh lạnh lùng nhưng logic. Sau gần một tháng Operation Epic Fury, Mỹ và Israel đã xử lý phần lớn mục tiêu dễ tiếp cận. Những gì còn lại là “vùng đỏ” – lõi sức mạnh hạt nhân, tên lửa và quyền lực của chế độ. Washington không vội vàng. Họ cần thêm khoảng ba tuần để vô hiệu hóa hoàn toàn năng lực làm giàu urani, kiểm soát Hormuz và đảm bảo an toàn cho tuyến dầu mỏ. Đây không phải dấu hiệu do dự mà là bước đi cuối cùng trong chiến lược “áp lực tối đa kết hợp đàm phán có điều kiện”. Trump đã đặt ra thông điệp rõ ràng: Iran phải chấp nhận luật chơi mới – từ bỏ chương trình hạt nhân, hạn chế tên lửa, cắt đứt mạng lưới ủy nhiệm, thay đổi hành vi khu vực – hoặc đối mặt với đòn đánh toàn diện không đường lui.
Mục tiêu sống còn là đảo Kharg – trung tâm xuất khẩu dầu của Iran. Khi kết hợp với kiểm soát Hormuz, Mỹ có thể siết chặt yết hầu kinh tế Tehran, buộc chế độ phải chọn giữa sụp đổ hoặc nhượng bộ. Dù chưa chắc chắn về sự sụp đổ tức thì của chính quyền Iran, cán cân quyền lực đang nghiêng mạnh chưa từng có. Lúc đó, yếu tố quyết định có thể chuyển từ bàn đàm phán sang đường phố Tehran, nơi người dân Iran – mệt mỏi vì cô lập và chiến tranh – có thể đẩy mạnh thay đổi từ bên trong. Ba tuần tới không chỉ là giai đoạn quân sự. Đó có thể là bước ngoặc lịch sử, nơi một chiến dịch táo bạo nhất nhiều thập kỷ viết lại bản đồ Trung Đông.
Nhưng chiến tranh không bao giờ là đường thẳng. Iran vẫn đáp trả, dù yếu ớt hơn. Các cuộc bắn tên lửa vào Israel và mục tiêu vùng Vịnh tiếp tục, gây thương vong dân sự và làm rung chuyển thị trường năng lượng toàn cầu. Hezbollah leo thang ở biên giới Lebanon, buộc Israel phải mở rộng kiểm soát lãnh thổ phía nam. Houthi đe dọa tuyến hàng hải. Nga và Trung Quốc lên tiếng chỉ trích, nhưng hành động thực tế của họ vẫn hạn chế. Châu Âu lo ngại dòng người tị nạn và giá dầu tăng vọt. Còn ở Washington, dư luận chia rẽ giữa những người ủng hộ “hòa bình qua sức mạnh” của Trump và những tiếng nói cảnh báo về bẫy chiến tranh kéo dài.
Dù vậy, đà tiến công của liên minh Mỹ-Israel vẫn không ngừng. Không quân Israel tuyên bố sẵn sàng “tăng cường và mở rộng” các cuộc oanh kích. Hải quân Mỹ tái định nghĩa chiến trường bằng robot. Trump, từ Nhà Trắng, tiếp tục gửi thông điệp: hoặc đàm phán theo điều kiện của Mỹ, hoặc đối mặt với hậu quả không thể đảo ngược. Chế độ Iran đang ở ngã ba đường. Chương trình hạt nhân bị tàn phá, khả năng sản xuất vũ khí bị tê liệt, không gian phòng không bị chọc thủng. Tehran chìm trong biển lửa không chỉ là hình ảnh đêm kinh hoàng. Đó là biểu tượng của một trật tự cũ đang tan vỡ.
Trong cơn bão lửa này, Trung Đông không còn là đấu trường của các thế lực khu vực nữa. Nó đã trở thành sân khấu toàn cầu, nơi quyết định của một Tổng thống Mỹ đương nhiệm có thể định hình lại an ninh năng lượng thế giới, cân bằng quyền lực hạt nhân và vận mệnh của hàng triệu con người. Cơn bão vẫn đang hình thành. Thế giới nín thở. Và lịch sử, với bản chất tàn khốc của nó, đang được viết bằng bom đạn và máu.
