CUBA BÊN BỜ VỰC SỤP ĐỔ: Biểu Tình 3 Ngày Liên Tiếp Giữa Bóng Tối Mất Điện

CUBA BÊN BỜ VỰC SỤP ĐỔ: Biểu Tình 3 Ngày Liên Tiếp Giữa Bóng Tối Mất Điện

Havana chìm trong bóng tối, Tehran cháy rực lửa bom – Trump tuyên bố "khoảnh khắc cuối cùng" cho cả hai chế độ.



Trong bóng tối bao trùm Havana, tiếng nồi niêu va chạm vang lên như tiếng chuông báo tử cho một chế độ đang hấp hối. Ba đêm liên tiếp, người dân Cuba đổ ra đường phố, không phải để đòi bánh mì hay xăng dầu, mà để thét lên sự phẫn nộ trước một hệ thống đã đẩy họ vào vực thẳm đen tối – đen tối theo đúng nghĩa đen, khi mất điện kéo dài hơn 60 giờ khiến hàng triệu người sống trong nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. Đây không còn là những cuộc biểu tình lẻ tẻ; đây là dấu hiệu rõ ràng nhất rằng Havana đang đứng bên bờ vực sụp đổ, và Tổng thống Donald Trump – với nụ cười đắc thắng từ Nhà Trắng – đang đẩy nhanh quá trình đó bằng những đòn kinh tế sắt đá.

Khủng hoảng điện tại Cuba không phải tai ương ngẫu nhiên. Nó là kết quả của một hệ thống năng lượng già nua, phụ thuộc hoàn toàn vào nhiên liệu hóa thạch từ Venezuela – nguồn cung đã bị cắt đứt sau khi Nicolas Maduro sụp đổ và bị bắt giữ. Trump, ngay từ khi trở lại nắm quyền năm 2025, đã ký sắc lệnh hành pháp cấm mọi quốc gia cung cấp dầu cho Havana, biến Cuba thành một hòn đảo cô lập hoàn toàn về năng lượng. Hàng triệu người dân phải chịu cảnh sống trong bóng tối, bệnh viện thiếu máy móc, thực phẩm hỏng, và nỗi sợ hãi lan tỏa như dịch bệnh. Những hình ảnh tòa nhà bốc cháy giữa hàng cây cọ không phải ngẫu nhiên; chúng là biểu tượng của sự phẫn nộ bùng nổ, khi người dân hướng mục tiêu vào cơ sở hạ tầng nhà nước – biểu tượng của một chế độ đã thất bại thảm hại trong việc cung cấp nhu cầu cơ bản nhất.

Trump không giấu diếm niềm vui. Ông công khai tuyên bố Cuba đang ở "những khoảnh khắc cuối cùng", nền kinh tế cạn kiệt, thiếu tiền, thiếu dầu, mắc kẹt trong mô hình quản trị đã lỗi thời hàng thập niên. Đây là chiến lược "tối đa áp lực" được nâng cấp, không chỉ nhằm cô lập mà còn thúc đẩy thay đổi chế độ từ bên trong. Và nó đang hiệu quả: làn sóng biểu tình ba ngày liên tiếp, với cacerolazo – tiếng đập nồi vang vọng khắp Havana – cho thấy sự bất mãn đã vượt ngưỡng chịu đựng. Chế độ Havana không còn kiểm soát được dư luận; internet bị cắt, nhưng mạng xã hội vẫn tràn ngập hình ảnh người dân xuống đường trong bóng tối. Nếu không có phép màu, hoặc sự can thiệp từ bên ngoài, sự tồn vong của chính quyền cộng sản Cuba đang bị đe dọa nghiêm trọng.

Cùng lúc đó, ở Trung Đông, Israel đang vẽ nên một bức tranh khác – bức tranh của sức mạnh áp đảo và quyết tâm tiêu diệt tận gốc rễ mối đe dọa từ Iran. Trong một đêm đen tối tại Beirut, lực lượng đặc nhiệm Israel đã thực hiện cuộc tập kích chính xác, tiêu diệt năm chỉ huy cấp cao thuộc Lực lượng Quds của IRGC – bao gồm ba nhân vật chủ chốt: Mait Harini (điều phối tài chính cho Hezbollah và các nhóm ủy nhiệm), Ali Reza Biaza (chuyên gia tình báo Lebanon Corps), và Amas Brusoli (tình báo Palestine). Đây không phải ám sát ngẫu nhiên; đây là đòn đánh trực tiếp vào mạng lưới kết nối Iran với các lực lượng ủy nhiệm, cắt đứt dòng tiền và thông tin tình báo nuôi dưỡng Hezbollah, Hamas từ lãnh thổ Lebanon.

Chưa dừng lại, không quân Israel mở rộng chiến dịch sang Tehran: phá hủy trụ sở lực lượng hàng không vũ trụ IRGC – trung tâm phát triển vệ tinh Khayam và công nghệ tên lửa đạn đạo – cùng khoảng 50 hầm chứa đạn tại các căn cứ an ninh nội địa. Những đòn đánh này không chỉ nhằm vào hạ tầng quân sự mà còn vào khả năng giám sát và tấn công tầm xa của Tehran. Israel lập luận rằng chương trình không gian Iran mang tính lưỡng dụng, có thể chuyển hóa thành tên lửa xuyên lục địa đe dọa trực tiếp Tel Aviv. CENTCOM Mỹ cũng cảnh báo người dân Iran tránh xa các khu vực quân sự, ngầm thừa nhận rằng các mục tiêu dân sự có thể trở thành hợp pháp nếu bị sử dụng cho mục đích chiến tranh.

Và rồi, cú sốc lớn nhất: chỉ 10 ngày sau cái chết của Ayatollah Ali Khamenei trong cuộc tấn công chung Mỹ-Israel, Hội đồng Chuyên gia Iran đã bầu Mojtaba Khamenei – con trai ông – làm Lãnh tụ Tối cao mới. Ở tuổi 56, Mojtaba là nhân vật bí ẩn, ít xuất hiện công khai nhưng nắm quyền lực thực sự trong hệ thống. IRGC nhanh chóng tuyên bố trung thành, gọi đây là "bình minh mới" cho cách mạng Hồi giáo. Nhưng Washington và Tel Aviv không chấp nhận. Trump công khai chế nhạo Mojtaba là "kẻ tầm thường", tuyên bố Mỹ cần tiếng nói trong việc chọn lãnh đạo Iran, và bất kỳ ai không được chấp thuận sẽ "khó tại vị lâu dài". Israel còn đe dọa "cánh tay dài" sẽ truy đuổi cả người kế nhiệm lẫn những ai chọn ông ta.

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Pete Hegseth đẩy mạnh thông điệp: thế giới chưa thấy hết sức mạnh quân sự Mỹ. Những gì diễn ra chỉ là giai đoạn đầu; bom trọng lực 500-2000 pound, phối hợp không quân Mỹ-Israel – liên minh mạnh nhất thế giới – sẵn sàng nghiền nát nếu cần. Đây là lời cảnh báo lạnh lùng: Iran đang đối mặt với sức ép không quân áp đảo, và chiến dịch có thể mở rộng bất cứ lúc nào.

Khủng hoảng lan sang năng lượng toàn cầu. Eo biển Hormuz tê liệt, các nước vùng Vịnh chuyển hướng dầu qua Biển Đỏ, Ả Rập Xê Út tăng gấp đôi xuất khẩu tại cảng Yanbu. Nhưng Houthi – cánh tay Iran tại Yemen – đe dọa nối lại tấn công, biến tuyến đường thay thế thành bãi mìn. Nếu Hormuz không mở, sản lượng dầu sẽ cắt giảm, giá năng lượng toàn cầu bùng nổ – hậu quả trực tiếp từ chiến tranh Mỹ-Israel-Iran.

Tất cả những diễn biến này không phải ngẫu nhiên. Chúng là chuỗi phản ứng dây chuyền từ quyết định của Trump: gây sức ép kinh tế lên Cuba, hỗ trợ Israel tiêu diệt lãnh đạo Iran, và cảnh báo thế giới về sức mạnh chưa khai triển. Ở Havana, bóng tối đang nuốt chửng chế độ; ở Tehran, lửa bom đang thiêu rụi giấc mộng hạt nhân. Câu hỏi không còn là liệu thay đổi có xảy ra, mà là liệu nó có xảy ra mà không kéo theo hỗn loạn toàn cầu. Thế giới đang đứng trước ngã ba: hòa bình mong manh hay chiến tranh toàn diện? Và Trump, với lập trường sắt đá, dường như đã chọn con đường thứ hai.