Chiến tranh Iran 2026: Trump, giá xăng vọt xà và "lòng yêu nước" xa xỉ

Chiến tranh Iran 2026: Trump, giá xăng vọt xà và "lòng yêu nước" xa xỉ

Lệnh "cởi trói" cho họng súng đã ban ra, máu đã đổ tại các trường học Iran, và các tướng lĩnh Mỹ đang gọi đó là tội ác chiến tranh...



Dưới ánh đèn lờ mờ của Phòng Bầu dục vào một đêm muộn đầu năm 2026, bóng dáng của Tổng thống Donald Trump đổ dài trên bản đồ tác chiến vùng Vịnh. Nhưng lần này, kẻ thù của ông không chỉ là những bệ phóng tên lửa của Tehran ẩn sâu trong núi đá, mà là một sự phản kháng âm ỉ nhưng quyết liệt ngay từ bên trong hàng ngũ những người mang phù hiệu quân đội Mỹ.

Cuộc chiến tại Iran, vốn được chính quyền Trump khắc họa như một chiến dịch "giải phóng áp lực tối đa", đang biến thành một cơn ác mộng pháp lý và nhân đạo. Khi các tướng lĩnh bắt đầu dùng đến cụm từ "tội phạm chiến tranh" để nói về người đứng đầu Lầu Năm Góc, chúng ta biết rằng nước Mỹ đã bước vào một khúc quanh nguy hiểm chưa từng có trong lịch sử hiện đại.
"Cởi trói" cho họng súng hay tháo khoán cho sự tàn sát?

Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth, một cựu thiếu tá bị gạt ra khỏi lực lượng Vệ binh Quốc gia nhưng nay lại chễm chệ ở đỉnh cao quyền lực nhờ lòng trung thành tuyệt đối với Trump, đã đưa ra một tuyên bố làm rúng động những tiêu chuẩn đạo đức quân đội: "Chúng ta không chiến đấu bằng những quy tắc giao chiến ngu ngốc. Chúng ta cởi trói cho những chiến binh để đe dọa, làm mất tinh thần, săn đuổi và tiêu diệt kẻ thù."

Trong thế giới của Hegseth và Trump, "luật chiến tranh" là một trở ngại xa xỉ của những kẻ yếu đuối. Nhưng đối với một vị tướng lục quân đã nghỉ hưu, người đã dành cả đời để cân bằng giữa hỏa lực và đạo đức, đó là những lời của một "tội phạm chiến tranh tiềm năng". Việc xóa bỏ Trung tâm Bảo vệ Dân thường tại Lầu Năm Góc — một cơ quan lưỡng đảng được thiết lập để giảm thiểu thương vong cho người vô tội — không chỉ là một thủ tục hành chính. Đó là một tuyên bố về ý định: Trong cuộc chiến này, ranh giới giữa chiến binh và thường dân đã bị xóa nhòa.

Thảm kịch tại một ngôi trường nữ sinh ở Iran mới đây, nơi bị san phẳng bởi một tên lửa Tomahawk, là minh chứng đẫm máu cho học thuyết mới này. Trong khi Tổng thống Trump cố gắng "làm đục nước" bằng cách đổ lỗi cho các quốc gia khác sở hữu Tomahawk, thì thực tế lạnh lùng là: Anh, Úc hay Nhật Bản đều không tham chiến. Những xác trẻ em dưới đống đổ nát là cái giá của việc "cởi trói" mà Hegseth hứa hẹn.
Sự cô độc của các vị tướng và bóng ma của một cuộc thanh trừng

Lịch sử quân sự Mỹ chưa bao giờ chứng kiến sự rạn nứt sâu sắc đến thế giữa giới chỉ huy chuyên nghiệp và giới lãnh đạo chính trị. Các báo cáo cho thấy Tướng Kurilla và các lãnh đạo Hội đồng Tham mưu trưởng liên quân đã liên tục cảnh báo về rủi ro leo thang tại eo biển Hormuz, để rồi bị phớt lờ hoàn toàn.

Trump đang điều hành quân đội như cách ông điều hành một đế chế bất động sản: đòi hỏi sự phục tùng tuyệt đối và trừng phạt những tiếng nói phản biện. Khi các quan chức tình báo từ chức hàng loạt vì cách chính quyền bóp méo dữ liệu để biện minh cho chiến tranh, Lầu Năm Góc đang dần biến thành một "Phòng tác chiến cá nhân" của Tổng thống, nơi các quy tắc của Công ước Geneva bị xem là những dòng ghi chú lỗi thời.

Sự nguy hiểm không chỉ nằm ở những quả tên lửa bay về phía Tehran. Nó nằm ở tiền lệ mà Trump đang thiết lập: Quyền lực tuyệt đối để giết chóc mà không cần sự phê chuẩn của Quốc hội, không cần tranh luận công khai, và không cần sự thấu cảm nhân đạo. Nếu việc tiêu diệt những chiếc thuyền chở thuốc phiện ở Venezuela được coi là "hành động chiến tranh" để thực thi công lý tóm gọn, thì biên giới của bạo lực nhà nước nay đã trở nên vô tận.
Cơn thắt nút tại Hormuz và ly cà phê Starbucks đắt đỏ

Trong khi Washington mải mê với những toan tính địa chính trị, người dân Mỹ đang phải trả giá theo đúng nghĩa đen. Lời khẳng định của Trump rằng "chúng ta không cần eo biển Hormuz" đã vấp phải thực tế phũ phàng tại các trạm xăng. Với giá nhiên liệu tăng vọt 50 cent chỉ trong một tuần, giấc mơ "độc lập năng lượng" của Trump đang rạn nứt dưới sức ép của thị trường toàn cầu.

Sự trơ trẽn của chính quyền đạt đến đỉnh điểm khi các quan chức Đảng Cộng hòa khuyên người dân hãy "bớt đi một chuyến Starbucks mỗi tuần" để ủng hộ nỗ lực chiến tranh. Đó là một sự xúc phạm đối với những gia đình đang phải làm việc hai giờ đồng hồ chỉ để đổ đầy một bình xăng. Họ gọi đó là "lòng yêu nước", nhưng thực chất đó là việc chuyển dịch gánh nặng của một cuộc chiến sai lầm lên vai những người lao động nghèo nhất.

Cuộc chiến Iran của Trump năm 2026 không còn là một chiến dịch quân sự đơn thuần. Nó là một bài kiểm tra về linh hồn của nước Mỹ. Chúng ta sẽ là một quốc gia của luật pháp và các giá trị nhân văn, hay chúng ta sẽ trở thành một đế chế vận hành bằng sự sợ hãi và hỏa lực không kiểm soát?

Khi những người lính Mỹ được lệnh ra chiến trường với đôi tay "được cởi trói" khỏi đạo đức, họ không chỉ săn đuổi kẻ thù. Họ đang săn đuổi chính uy tín và tương lai của nước Mỹ trên trường quốc tế. Và tại Washington, vị Tổng thống đương nhiệm vẫn tin rằng ông có thể chiến thắng bằng cách làm ngơ trước tiếng khóc của những người mẹ ở Iran và tiếng thở dài của những người lái xe ở Minnesota.

Nhưng lịch sử luôn có cách trừng phạt những kẻ tin rằng mình đứng trên luật pháp. Câu hỏi duy nhất còn lại là: Nước Mỹ sẽ mất bao lâu để nhận ra rằng cái giá của "sự chiến thắng tuyệt đối" mà Trump hứa hẹn chính là sự phá sản về đạo đức của cả một dân tộc?