Chiến thuật "bào mòn" của Kremlin và bài toán khó của Tổng thống Donald Trump

Chiến thuật "bào mòn" của Kremlin và bài toán khó của Tổng thống Donald Trump

Không có tiếng súng nổ vang trời, chỉ có sự xói mòn lặng lẽ đang bóp nghẹt Kyiv.


Trong bầu không khí đậm đặc mùi thuốc súng và sự tính toán lạnh lùng tại Washington, nơi Tổng thống Donald Trump vừa kết thúc cuộc họp hội đồng an ninh quốc gia bằng một tuyên bố đầy sức nặng về "hòa bình thông qua sức mạnh", thực tế tại bình nguyên Đông Âu đang kể một câu chuyện khác – một câu chuyện về sự xói mòn kiên nhẫn và một kiểu chiến tranh hủy diệt chậm rãi mà chúng ta chưa từng thấy trong thế kỷ này.

Không có những mũi dùi thiết giáp thần tốc kiểu Blitzkrieg, không có những cú sụp đổ dây chuyền làm chấn động tiêu đề báo chí thế giới trong một đêm. Những gì đang diễn ra trên bản đồ quân sự Ukraine hiện nay là một sự chuyển dịch tàn nhẫn, đo bằng từng mét đất, được thúc đẩy bởi một chiến lược mà Điện Kremlin gọi là "sự bền bỉ định mệnh".
CƠN THỦY TRIỀU ĐEN VÀ CHIẾN THUẬT BÀO MÒN

Chúng ta thường lầm tưởng rằng sự đình trệ trên bản đồ đồng nghĩa với sự bế tắc. Nhưng dưới góc nhìn của một nhà quan sát địa chính trị tại 620 Eighth Avenue, đó là một sai lầm chết người. Nga không còn đuổi theo những tiêu đề báo chí rực rỡ; họ đang đuổi theo sự kiệt quệ của đối phương. Mỗi mét đất tiến lên đều được tính toán với độ chính xác của một bác sĩ phẫu thuật tâm thần phân liệt: chậm rãi nhưng không bao giờ dừng lại.

Tại sao lại là sự chậm rãi? Bởi vì chiến trường hiện đại đã trở nên quá "trong suốt". Với sự hiện diện dày đặc của các tầng lớp mìn, chiến hào đa lớp và đặc biệt là "mắt thần" từ trên cao – những bầy đàn drone tự sát và trinh sát – bất kỳ một sự di chuyển lớn nào cũng trở thành mục tiêu tự sát. Tốc độ, trong bối cảnh này, không còn là lợi thế mà là một gánh nặng.

Người Nga đã thích nghi. Họ chia nhỏ các đơn vị lớn thành các nhóm xung kích tinh nhuệ, len lỏi vào các vị trí phòng thủ của Ukraine không phải để đánh chiếm ngay lập tức, mà để "thăm dò". Họ kích hoạt các phản ứng phòng thủ, buộc Ukraine phải lộ diện vị trí hỏa lực, và sau đó là một chu kỳ hủy diệt: Tìm kiếm - Định vị - Tấn công - Lặp lại. Khi đối phương lùi lại, họ tiến lên. Khi đối phương phản công, họ rút lui để pháo binh làm nốt phần việc còn lại. Đó không phải là đánh trận, đó là quá trình "bào mòn" địa hình và nhân lực.
CÁI GIÁ CỦA SỰ THỤ ĐỘNG TRONG KỶ NGUYÊN DRONE

Ukraine không hề thụ động. Họ chiến đấu với một tinh thần thép mà ngay cả những người hoài nghi nhất tại Lầu Năm Góc cũng phải ngả mũ. Tuy nhiên, một mô thức nguy hiểm đang hiện rõ: Kyiv đang rơi vào cái bẫy của sự phản ứng. Trong nghệ thuật quân sự, kẻ phải phản ứng luôn là kẻ đi sau một bước.

Việc phải gồng mình chống đỡ các đợt tấn công liên tục, không ngừng nghỉ của Nga đang tạo ra một hiệu ứng domino về tâm lý và hậu cần. Các đơn vị Ukraine bị kéo căng, vòng quay luân chuyển quân bị thu hẹp, và sự mệt mỏi – kẻ thù thầm lặng nhất của mọi quân đội – bắt đầu xâm nhập. Khi người lính không được nghỉ ngơi, khi những sai lầm nhỏ bắt đầu xuất hiện, chúng sẽ tích tụ thành một lỗ hổng chí mạng.

Trên bầu trời, cuộc chiến drone đang phơi bày một sự thật trần trụi. Dù Ukraine cực kỳ sáng tạo và linh hoạt, nhưng Nga lại đang thể hiện một sự nhất quán đáng sợ ở quy mô công nghiệp. Hệ thống của Nga được đồng bộ hóa: từ drone trinh sát chỉ điểm đến pháo binh và đạn tuần kích (loitering munitions), tất cả tạo thành một guồng quay sát thương lặp đi lặp lại. Sự thiếu đồng nhất trong quy mô tác chiến của Ukraine, vốn dựa nhiều vào các sáng kiến đơn lẻ, đang trở thành điểm yếu khi đối đầu với một cỗ máy tiêu hao khổng lồ.
MÙA ĐÔNG, BÙN LẦY VÀ ÁP LỰC THỜI GIAN

Khi những cơn mưa bắt đầu trút xuống và mặt đất chuyển thành những vũng bùn lầy lội (Rasputitsa), về lý thuyết, lợi thế thuộc về bên phòng thủ. Nhưng sự bền bỉ của Nga đang thách thức cả quy luật tự nhiên. Họ không dừng lại. Áp lực họ tạo ra không chỉ là vật lý; đó là áp lực về thời gian.

Hãy tưởng tượng một người lính phải giữ vị trí trong nhiều ngày đêm liên tục, dưới sự giám sát không nghỉ của drone, không một giây phút an toàn thực sự. Sự bào mòn thầm lặng này hiệu quả hơn bất kỳ đợt pháo kích trực diện nào. Nó bẻ gãy ý chí trước khi nó bẻ gãy hàng phòng thủ.

Chính quyền Trump hiện tại đang đứng trước một bàn cờ nghiệt ngã. Tổng thống Trump, với tư duy thực dụng kiểu doanh nhân, hiểu rằng Mỹ không thể đổ tiền vào một "vũng lầy không đáy" nếu không nhìn thấy một lối thoát chiến lược rõ ràng. Nhưng việc để Ukraine suy kiệt dần dần dưới bánh xe nghiến chậm của Nga sẽ là một đòn giáng mạnh vào uy tín của Washington trên toàn cầu.
CUỘC ĐUA TIÊU HAO: AI SẼ LÀ NGƯỜI CUỐI CÙNG ĐỨNG VỮNG?

Chiến lược này của Điện Kremlin không phải không có rủi ro. Nó ngốn tài nguyên một cách khủng khiếp, đòi hỏi kỷ luật sắt và một sự chấp nhận tổn thất ổn định. Nếu Ukraine tìm ra cách làm đứt gãy chu kỳ "thăm dò - pháo kích" này, hoặc nếu phương Tây cung cấp những công cụ làm mù mắt các hệ thống trinh sát của Nga, ưu thế của Moscow có thể tan biến nhanh chóng.

Tuy nhiên, tính đến thời điểm hiện tại, sự thật là áp lực đang tăng dần. Nếu không có một sự thay đổi đột ngột về nhịp độ hoặc một sự can thiệp kỹ thuật mang tính bước ngoặt, hệ thống phòng thủ có thể không sụp đổ ngay lập tức, nhưng nó sẽ suy giảm dần dần. Và sự suy giảm dần dần thường khó phục hồi hơn nhiều so với một thất bại cục bộ.

Trận chiến này không dành cho những kẻ ưa thích sự hào nhoáng của các chiến dịch sấm sét. Đây là cuộc chiến của những kẻ lì lợm nhất. Câu hỏi đặt ra cho Nhà Trắng lúc này không phải là "Ukraine có thể thắng không?", mà là "Họ có thể chịu đựng được bao lâu trước khi sự mệt mỏi trở thành sự tuyệt vọng?". Trong địa chính trị, đôi khi không làm gì cả hoặc chỉ làm "vừa đủ" cũng chính là một cách để chọn bên thắng cuộc.