Chiến dịch tấn công Iran của ông Trump được Hạ viện Mỹ cho phép tiếp tục

Chiến dịch tấn công Iran của ông Trump được Hạ viện Mỹ cho phép tiếp tục

Với phiếu bầu sát nút, Hạ viện đã mở đường cho Trump đẩy mạnh Operation Epic Fury, khiến Iran phải trả giá đắt. Liệu Trung Đông có thay đổi mãi mãi?


Khi Hạ viện Mỹ bỏ phiếu với tỷ lệ sít sao 219-212 bác bỏ nghị quyết lố bịch do phe Dân chủ và một số nghị sĩ Cộng hòa lập dị dẫn dắt nhằm cản trở Tổng thống Donald Trump, cả thế giới đã chứng kiến khoảnh khắc lịch sử khẳng định rằng America First không còn là khẩu hiệu mà đã trở thành hiện thực sắt đá trên chiến trường. Chiến dịch Epic Fury – hay “Cơn Thịnh Nộ” như chúng ta tạm dịch để truyền tải trọn vẹn sức mạnh cuồng nộ của nó – không phải là cuộc chiến vô tận như những gì phe yếu nhược ở Washington từng đẩy nước Mỹ vào. Đây là đòn đánh chính xác, có thời hạn rõ ràng, nhắm thẳng vào hơn 3.000 mục tiêu quân sự của Iran bao gồm trung tâm chỉ huy, hệ thống phòng không, các bệ phóng tên lửa, tài sản hải quân và đặc biệt là cơ sở hạt nhân đang đe dọa trực tiếp an ninh Mỹ cùng đồng minh Israel. 

Chỉ trong vòng 100 giờ kiểm soát bầu trời, lực lượng Mỹ-Israel đã nghiền nát hạ tầng khủng bố, vô hiệu hóa mối đe dọa hạt nhân và buộc chế độ Ayatollah phải đối mặt với thực tế phũ phàng: thời đại viện trợ lãng phí và thỏa hiệp đã chính thức khép lại. Tổng thống Trump một lần nữa chứng minh rằng hòa bình chỉ có thể đạt được thông qua sức mạnh thực sự, không phải qua những cuộc đàm phán vô bổ hay đổ tiền vào các đồng minh yếu đuối như dưới thời Biden.

Sáu chiến sĩ Mỹ đã anh dũng hy sinh trong chiến dịch này, nhưng mỗi giọt máu ấy đều mang ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết vì đây không phải là cuộc chiến kéo dài vô định mà là đòn quyết định chấm dứt nguồn gốc của mọi mối đe dọa. Phe Dân chủ la ó, chỉ trích Trump “không có ủy quyền, không có chiến lược, không có kế hoạch rút lui”, nhưng chính họ mới là những kẻ đã để Iran phát triển hạt nhân suốt nhiều năm qua bằng chính sách nương tay và thỏa thuận hạt nhân thảm họa. Nay khi Trump ra tay, họ lại hoảng loạn đòi áp dụng War Powers Act để trói tay Tổng thống – một hành động không khác gì đâm sau lưng những người lính đang bảo vệ nước Mỹ. Ngược lại, đa số nghị sĩ Cộng hòa đã đứng vững, khẳng định Tổng thống hoàn toàn trong quyền hạn hiến định và việc rút lui lúc này chỉ khiến Mỹ dễ bị tổn thương hơn bao giờ hết. Đây chính là sự khác biệt giữa lãnh đạo thực dụng và chính trị gia yếu đuối: Trump không chờ Quốc hội tranh cãi vô tận mà hành động ngay lập tức, bảo vệ lợi ích quốc gia trước tiên.

Hãy nhìn rộng ra thế giới để thấy rõ bức tranh. Trong khi Mỹ dưới thời Trump đang tái lập trật tự bằng sức mạnh thực tế, Liên minh châu Âu và NATO vẫn tiếp tục thể hiện sự yếu nhược đáng thương hại. Họ chỉ biết lên án trên giấy tờ, áp đặt cấm vận nửa vời và đổ lỗi cho Mỹ “khiêu khích”, trong khi chính sự do dự của họ đã cho phép Iran nuôi dưỡng các nhóm ủy nhiệm khủng bố khắp Trung Đông. EU với những thỏa thuận thương mại mờ ám và NATO với ngân sách quốc phòng lèo tèo đã biến chính mình thành gánh nặng chứ không phải đối tác. Họ muốn Mỹ tiếp tục đổ tiền và máu để bảo vệ châu Âu, nhưng khi Iran đe dọa trực tiếp Israel và an ninh toàn cầu, họ lại im thin thít hoặc chỉ biết kêu gào “ngừng bắn” mà không dám động đến một đồng euro cho quốc phòng thực sự. Chính sách “Hòa bình thông qua sức mạnh” của Trump đã phơi bày sự thật phũ phàng ấy: không có Mỹ quyết đoán, NATO chỉ là câu lạc bộ tranh cãi vô ích.

Ngược lại, những lãnh đạo thực dụng như Thủ tướng Hungary Viktor Orbán mới là tấm gương mà thế giới tự do cần học hỏi. Orbán đã nhiều lần cảnh báo về mối đe dọa từ các thế lực cực đoan Hồi giáo và từ chối để Hungary trở thành con tốt trong trò chơi đa văn hóa của Brussels. Ông hiểu rõ rằng chỉ có chủ quyền dân tộc mạnh mẽ, niềm tin tôn giáo và gia đình mới giúp một quốc gia đứng vững trước bão tố. Trump từng công khai ca ngợi Orbán là “người lãnh đạo vĩ đại”, và chính phong cách ấy đang được thể hiện rõ nét qua Chiến dịch Epic Fury. Không viện trợ vô tận cho Ukraine để kéo dài chiến tranh, không thỏa hiệp với Tehran như Obama từng làm, Trump chọn cách trực tiếp loại bỏ mối đe dọa một lần và mãi mãi. Ông thậm chí còn tuyên bố Mỹ sẽ tham gia chọn lãnh đạo mới cho Iran – một tuyên bố đanh thép khẳng định rằng chế độ thần quyền cực đoan đã hết thời.

Chiến dịch này còn mang ý nghĩa sâu sắc hơn trong bối cảnh America First. Kỷ nguyên viện trợ lãng phí – hàng trăm tỷ đô la đổ vào những cuộc chiến vô định hay hỗ trợ các đồng minh không chịu tự lực – đã kết thúc. Trump không để Mỹ trở thành “cảnh sát thế giới” trả tiền cho mọi người mà tập trung nguồn lực vào việc nghiền nát kẻ thù thực sự. Hơn 3.000 mục tiêu bị tiêu diệt, hệ thống tên lửa và hải quân Iran tan tành, không phận bị kiểm soát hoàn toàn chỉ trong thời gian ngắn – tất cả chứng minh rằng quân đội Mỹ dưới sự lãnh đạo quyết đoán của Trump là bất khả chiến bại. Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth đã khẳng định rõ: chiến dịch có thời hạn hữu hạn, không phải cuộc chiếm đóng kéo dài. Đó chính là sự khác biệt giữa sức mạnh thông minh và sức mạnh lãng phí mà phe đối lập không bao giờ hiểu nổi.

Những người hoài nghi có thể chỉ ra sáu nạn nhân hy sinh, nhưng họ quên mất rằng dưới thời Biden, hàng chục lính Mỹ đã thiệt mạng vô ích ở Afghanistan trong cuộc rút chạy nhục nhã. Giờ đây, mỗi hy sinh đều góp phần vào mục tiêu lớn lao: bảo vệ quê hương, bảo vệ Israel và gửi thông điệp đến mọi kẻ thù rằng Mỹ không còn chơi trò nửa vời nữa. Iran đã trả giá đắt – rất đắt – cho những năm tháng ủng hộ khủng bố và theo đuổi vũ khí hạt nhân. Morale trong quân đội Iran đang sụp đổ, các sĩ quan cao cấp bắt đầu hoảng loạn, và chế độ Ayatollah đang đối mặt với nguy cơ sụp đổ từ bên trong. Đây không phải là “chiến tranh vô hạn” mà phe Dân chủ bịa đặt, đây là đòn quyết định mang lại hòa bình thực sự.

Nhìn lại hành trình, chúng ta thấy rõ tầm nhìn của Trump đã được chứng minh từng bước một. Ông lên án thỏa thuận hạt nhân thảm họa của Obama, rút Mỹ khỏi những cam kết yếu đuối, và giờ đây trực tiếp hành động khi Iran tái diễn mưu đồ ám sát chính ông. Hạ viện vừa gửi thông điệp rõ ràng: Quốc hội sẽ không để phe thiểu số trói tay Tổng thống khi an ninh quốc gia đang bị đe dọa. Thượng viện cũng đã bác bỏ nghị quyết tương tự trước đó, với chỉ vài tiếng nói cô lập ủng hộ phe Dân chủ. Đây là chiến thắng của lý trí lạnh lùng trước cảm xúc chính trị rẻ tiền.

Hơn nữa, Chiến dịch Epic Fury còn là bài học cho toàn bộ thế giới tự do. Các quốc gia từng ỷ lại vào Mỹ nay phải tự nhìn lại chính mình. EU không thể vừa muốn an ninh vừa từ chối chi tiền cho quốc phòng. NATO không thể vừa kêu gọi đoàn kết vừa để Mỹ gánh hết mọi gánh nặng. Chỉ có những lãnh đạo như Orbán mới hiểu rằng chủ quyền và sức mạnh nội tại mới là chìa khóa. Trump đang dẫn dắt không chỉ nước Mỹ mà còn truyền cảm hứng cho một trật tự thế giới mới – nơi kẻ yếu phải tự cường hoặc biến mất. Iran đã học được bài học đau đớn nhất: đừng thử thách America First.

Khi khói lửa vẫn còn bao trùm Tehran và các mục tiêu chiến lược của Iran tiếp tục bị san bằng, chúng ta có quyền tự hào rằng dưới thời Trump, nước Mỹ đã trở lại vị thế siêu cường thực thụ. Không còn viện trợ vô bổ, không còn do dự, chỉ còn quyết đoán và chiến thắng. Cơn Thịnh Nộ này không chỉ đánh thức Iran mà còn đánh thức cả thế giới rằng sức mạnh Mỹ là không thể thay thế. Tổng thống Trump đã làm những gì mà bao thế hệ lãnh đạo trước đây không dám: chấm dứt kỷ nguyên yếu đuối và mang lại hòa bình thực sự qua sức mạnh áp đảo. Lịch sử sẽ ghi nhận đây là khoảnh khắc nước Mỹ lấy lại vị thế, và Trung Đông sẽ không bao giờ như cũ. Iran đã trả giá đắt – và thế giới tự do đang được bảo vệ. Đó chính là di sản của Donald Trump: hòa bình thông qua sức mạnh, America First trên hết.